Ga Cuối Không Có Anh
Chương 11
Luật sư gọi điện bảo đối phương cũng thuê luật sư .
“Luật sư liên hệ với chị, bảo đàm phán về việc phân chia tài sản.” Giọng chị bình thản.
: “Em bảo , nhà để cho , tiền tiết kiệm chia đôi, những thứ khác em đều lấy.”
Chị bảo: “Luật sư , tiền đặt cọc mua nhà do bỏ , em chỉ đóng góp một phần nhỏ thôi, nên em chia nhà. Tiền tiết kiệm cũng do kiếm , còn tiền lương em thì tiêu xài hết , cho nên cũng chia.”
bật : “Thế thế nào?”
Chị : “ bảo thể đưa cho em mười vạn tệ ( hơn 300 triệu VND) coi như tiền bù đắp, em đồng ý ly hôn.”
: “Em đồng ý.”
Chị bảo: “ thì tiếp tục theo quy trình khởi kiện thôi. Chị nhắc nhở em , nếu khăng khăng chịu ly hôn thì khởi kiện đầu tiên thể tòa sẽ phán cho ly hôn đấy.”
: “ ạ, nếu phán cho ly hôn thì em đợi thêm sáu tháng nữa tiếp tục khởi kiện.”
Chị dặn: “Thế thì em chuẩn sẵn sàng tâm lý nhé, thời gian thể sẽ đủ các loại chiêu trò đấy.”
kiên định: “Em chuẩn sẵn sàng ạ.”
Chị bảo: “, chúng tiếp tục chuẩn hồ sơ tài liệu. Phía em cố gắng thu thập thêm thật nhiều bằng chứng nhé, lịch sử trò chuyện, ghi âm, lời chứng thực nhân chứng đều .”
: “ ạ.”
Cúp điện thoại, mở album ảnh trong máy .
Năm năm qua, những bức ảnh chụp chung hai chúng ít đến đáng thương. lướt tìm mỏi mắt mà cũng chỉ thấy mười mấy tấm.
Phần lớn đều do chủ động đòi chụp thì mới miễn cưỡng hợp tác. Trong ảnh, hiếm khi nở nụ , hầu như lúc nào mặt cũng một chút cảm xúc.
Còn , bức ảnh nào cũng , nụ đó giờ thấy thật gượng gạo, thật miễn cưỡng làm .
mở lịch sử trò chuyện .
Đoạn hội thoại chúng ngắn ngủi vô cùng.
Hầu hết đều hỏi: “Tối nay ăn gì ?”, “Mấy giờ về?”, “ cần em đón ?”
Và câu trả lời muôn đời vẫn : “Tùy.”, “ .”, “ cần.”
lướt ngược về , lướt đến lịch sử trò chuyện một năm về .
Hôm đó sinh nhật , hỏi tối nay thể về sớm một chút , nấu một bữa thật ngon.
bảo tăng ca.
thế em đợi .
Đừng bỏ lỡ: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ, truyện cực cập nhật chương mới.
bảo cần đợi , em tự ăn .
hôm nay sinh nhật em mà.
nhắn: , về tính.
Đêm hôm đó đợi đến tận mười một giờ mới mò về. hỏi quên hôm nay ngày gì , bảo quên, chỉ bận quá thôi.
hỏi thế quà sinh nhật em .
bảo tháng chi tiêu nhiều quá , để tháng mua bù.
Kết quả tháng cũng chẳng , tháng nữa càng .
chụp màn hình lưu đoạn trò chuyện , và cả nhiều đoạn đối thoại tương tự khác nữa.
Mỗi một đoạn trò chuyện đều một thất vọng.
Tích tụ suốt năm năm trời thất vọng, cuối cùng cũng đè sụp cuộc hôn nhân .
Cuối tuần, bắt xe về quê một chuyến.
Bố đang sofa phòng khách, thấy bước cửa liền dậy: “Con về đấy ?”
bảo: “ ạ.”
Bố , định thôi.
từ trong bếp bước , đon đả: “Về , mau con. làm món thịt kho tàu mà con thích nhất đây .”
xuống sofa, bố xuống bên cạnh .
Bố hỏi: “Con thực sự quyết định ?”
: “Con quyết định bố ạ.”
Bố bảo: “Thế thì ly hôn , bố ủng hộ con.”
bố, hốc mắt nóng lên.
Bố : “Bố cả đời chẳng bản lĩnh gì lớn lao, nuôi sống con thì vẫn dư sức. Con đừng sợ, trời sập xuống .”
: “Bố ơi, con sẽ về nhà làm phiền bố , con tự nuôi sống bản mà.”
Bố bảo: “Con mãi mãi con gái bố , cái nhà lúc nào cũng nhà con.”
Bạn thể thích: Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ - Tống Uẩn Uẩn, Giang Diệu Cảnh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
gật đầu, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
bước tới, xuống bên cạnh và ôm lấy : “ con, nhẹ lòng thôi.”
tựa đầu vai , nức nở như một đứa trẻ.
Những ngày qua luôn gồng chịu đựng, tỏ vô cùng kiên cường và dứt khoát. thực chất trong lòng cũng sợ chứ, sợ cô độc một , sợ hãi tương lai mịt mờ, sợ bắt đầu từ đầu.
giờ đây, mặt bố , cuối cùng cũng thể cho phép yếu đuối một .
vỗ vỗ lưng : “ chuyện sẽ lên thôi con ạ, tất cả sẽ lên thôi.”
lâu, để tuôn hết sạch những tủi hờn, uất ức năm năm qua ngoài.
xong , cảm thấy nhẹ nhõm nhiều.
Lúc ăn cơm, bố : “Thằng Vũ đến tìm bố , nó con nhiều lắm.”
: “Con ạ.”
Bố bảo: “Lúc đó bố thẳng luôn , con gái tính nết thế nào rõ nhất, cần đến đây mách buôn.”
tiếp lời: “Nó còn bảo con bên ngoài khác nữa, bảo bố khuyên con đầu .”
: “Con .”
bảo: “ chứ, con loại như thế.”
Bố thì : “Cho dù thì làm chứ? do nó trân trọng con cơ mà.”
bật : “Bố ơi, con thực sự ai ạ.”
Bố bảo: “Thế thì con cũng cần giải thích với bố làm gì, con làm cái gì cũng đều cả.”
Ăn cơm xong, dắt về phòng .
Căn phòng vẫn giữ nguyên vẹn như ngày lấy chồng: giường trải tấm ga trải giường họa tiết hoa nhí, giá sách xếp ngăn nắp những cuốn sách từng ngày xưa, tường vẫn còn dán tấm áp phích hình ngôi thần tượng mà yêu thích.
: “Nếu con chuyển về đây ở, lúc nào cũng hết con nhé.”
: “Con , con cảm ơn .”
bảo: “Ơn huệ gì chứ, con con gái mà.”
từ trong tủ lấy một cuốn sổ tiết kiệm, nhét tay : “Đây tiền tích cóp những năm qua, con cứ cầm lấy, kiểu gì cũng lúc cần đến.”
: “ ơi con lấy , con tiền mà.”
quả quyết: “Cứ cầm lấy, cho con mà.”
từ chối nổi , đành nhận lấy.
Mở sổ tiết kiệm xem, bên trong mười lăm vạn tệ ( gần 500 triệu VND).
Chưa có bình luận nào cho chương này.