Ga Cuối Không Có Anh
Chương 13
Bước khỏi tòa án, cảm thấy hai chân bủn rủn.
đỡ lấy : “Mệt con?”
: “Con vẫn ạ.”
Bố bảo: “Hôm nay con thể hiện .”
Luật sư : “Tình hình hôm nay khá , việc lỡ lời vài lợi cho chúng . Tuy nhiên, tỷ lệ tòa phán quyết ly hôn ngay đầu tiên vẫn lớn , cô chuẩn tâm lý cho một cuộc chiến trường kỳ đấy.”
: “ .”
từ đằng xa tới, luật sư lững thững theo .
mặt : “Cô lòng chứ?”
đáp: “ do ép thôi.”
gằn giọng: “ ép cô? Rõ ràng cô cứ sống chết đòi ly hôn!”
: “Vì ép đường cùng .”
hỏi gặng: “ ép cô chỗ nào? Cô xem nào!”
: “Đến tận bây giờ mà vẫn hiểu ?”
hét lên: “ hiểu! hiểu nổi đấy!”
Luật sư can ngăn: “ , hôm nay đến đây thôi, về nhà chờ thông báo .”
, đôi mắt đỏ hoe: “Cô sẽ hối hận.”
bình thản: “Điều duy nhất hối hận, rời xa sớm hơn.”
, nắm tay bước .
Phía vang lên tiếng hét : “Cô ! Cô luôn !”
hề ngoảnh đầu .
Ánh mặt trời chiếu rọi lên , ấm áp vô cùng.
ngước bầu trời, hít một thật sâu.
Bất kể kết quả , cũng sẽ hối hận.
Bởi vì cuối cùng, tự đưa lựa chọn cho chính cuộc đời .
…
Kết quả phán quyết đợi một tháng mới .
Trong một tháng , cuộc sống bắt đầu bước một guồng mới.
Bảy giờ sáng thức dậy, rửa mặt, trang điểm khỏi nhà. Ghé quán ăn sáng lầu mua hai chiếc bánh bao và một cốc sữa đậu nành, ăn. Tám giờ rưỡi đến công ty, mở máy tính lên và bắt đầu một ngày làm việc.
Buổi trưa ăn cơm cùng các đồng nghiệp, họ buôn chuyện bát quái, bàn về các chương trình giải trí những bộ phim truyền hình đang hot dạo gần đây. Thỉnh thoảng mới góp một hai câu, còn phần lớn thời gian mỉm lắng .
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Bị Đuổi Ra Cửa, Ta Bước Thẳng Vào Quân Khu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Sáu giờ chiều tan làm, hôm siêu thị mua thức ăn về nhà Tiểu Mỹ cùng nấu nướng. hôm hẹn hò với bạn bè ăn, xem phim. Cuối tuần thì đến phòng gym, hoặc thư viện sách.
Cuộc sống như thật bình lặng, quy củ và giản đơn.
cảm thấy vô cùng thoải mái.
Đây đầu tiên năm năm, cần lo lắng chuyện về nhà sẽ sắc mặt ai, cần khép nép cẩn trọng từng lời ăn tiếng , cũng cần đoán già đoán non tâm tư đối phương.
thể thích thì , thì , thích làm gì thì làm cái đó.
Cuối cùng cũng sống chính .
..
Một tuần khi tòa, bắt đầu tìm phòng trọ.
thể cứ ở nhờ nhà Tiểu Mỹ mãi . Dù miệng bảo bận tâm, , một khi quen sống tự do, đột nhiên thêm một bạn cùng phòng thì ít nhiều cũng sẽ những bất tiện.
tìm kiếm nhiều mạng, cuối cùng chọn một căn hộ đơn gần công ty.
Căn phòng rộng ba mươi mét vuông, gồm một phòng ngủ, một phòng khách và một nhà vệ sinh, tuy nhỏ ấm cúng.
Bà chủ nhà một bác gái ngoài sáu mươi tuổi, tính tình đôn hậu. Lúc dẫn xem phòng, bác hỏi: “Cháu ở một ?”
đáp: “ ạ.”
Bác bảo: “Con gái ở một thì chú ý an nhé, buổi tối nhớ về nhà sớm.”
Đừng bỏ lỡ: Quân Hôn 70: Bệnh Mỹ Nhân Được Đại Lão Nuông Chiều, truyện cực cập nhật chương mới.
: “, cháu nhớ ạ.”
Lúc ký hợp đồng, bác thấy tình trạng hôn nhân ghi kết hôn liền hỏi: “Chồng cháu ở cùng ?”
trả lời: “Bọn cháu sắp ly hôn ạ.”
Bác thoáng thẫn thờ một lát, bảo: “Chuyện trẻ tuổi bác rành lắm, trông cháu vẻ một cô gái chủ kiến, quyết định bản thì đừng hối hận .”
: “Cháu sẽ hối hận ạ.”
Bác mỉm : “ thì .”
..
Ngày chuyển nhà, Tiểu Mỹ xin nghỉ phép để đến giúp một tay.
Đồ đạc nhiều, chỉ hai chiếc vali và vài thùng các-tông, chở một chuyến xe hết sạch.
Lúc dọn dẹp phòng ốc, Tiểu Mỹ : “Căn phòng tuy nhỏ đón sáng thật đấy, hướng Nam, ánh nắng kìa.”
cửa sổ, ánh nắng rải đều , ấm áp lạ thường.
Qua khung cửa sổ thể thấy một công viên nhỏ, những cụ già đang tản bộ, trẻ con đang vui đùa và những trẻ đang chạy bộ tập thể dục.
: “Ừ, thật đấy.”
Tiểu Mỹ bảo: “Trông dạo khá lên nhiều đấy, sức sống hơn hẳn .”
: “Vì tớ ngủ ngon hơn mà.”
: “Thế thì . chuyện gì cứ gọi điện cho tớ bất cứ lúc nào nhé, tớ ở ngay gần đây thôi.”
đáp: “Ok .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.