Gã Hàng Xóm
Chương 7:
7
giả vờ e thẹn cười đáp: “Cháu đây chuyên tâm vào sự nghiệp, tạm thời kh ý định tìm bạn trai, nhưng trừ khi ều kiện đặc biệt xuất sắc. Bà cũng để ý giúp cháu nhé, ai phù hợp thì giới thiệu cho cháu.”
Bà Trương mừng rỡ như ên, lập tức đưa cho số QQ của cái gọi là “họ hàng xa” của bà ta.
Nếu kh đoán sai, cái tên “họ hàng xa” này chính là Trương Hạo.
Đây là giăng bẫy , muốn chơi trò yêu đương qua mạng với , nghĩ rằng sẽ khiến lún sâu vào đó, khó mà dứt ra, tự chui đầu vào lưới.
Nực cười, bọn họ đầu óc đầy hạt th, còn tưởng cũng ngu ngốc như bọn họ vậy.
Sau khi yêu cầu kết bạn được chấp nhận, chưa nói được m câu, Trương Hạo đã bắt đầu lộ nguyên hình.
“Tiểu mỹ nữ, bình thường em sở thích gì kh?”
“Con gái bây giờ chẳng thích chụp ảnh , đặc biệt là ảnh riêng tư, gửi vài tấm qua cho chiêm ngưỡng sắc đẹp !”
trực tiếp trả lời: “Được.”
tiện tay tìm vài tấm ảnh trên mạng gửi cho ta.
Bên kia mãi kh th hồi âm, chắc là đã nhận ra nhưng lại kh tiện nói thẳng, nên ấm ức lắm.
tiếp tục thêm đòn: “ kh nói gì, bị nhan sắc của làm cho choáng váng kh!”
Đợi mãi nửa ngày Trương Hạo cũng kh lên tiếng, ta chắc là sợ nhỡ bị phát hiện thân phận thật, thì giấc mơ đẹp của sẽ tan tành hết.
Coi như ta còn chút tự biết , biết rằng chỉ cần mắt kh mù thì sẽ kh thể trúng ta.
Này đây, nh sau đó bà Trương đã giả vờ quên mang chìa khóa, chóng mặt khó chịu, gõ cửa nhà , yêu cầu được vào nhà nghỉ ngơi một chút.
Bà ta để buộc đồng ý, còn cố ý bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc với trong nhóm cư dân từ trước.
cười một tiếng, mở cửa lách cho bà ta vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-hang-xom/chuong-7.html.]
Quả nhiên ngồi chưa đầy mười phút, bà ta đã bắt đầu giở trò.
L cớ muốn tham quan cách bày trí trong nhà , hoàn toàn kh còn vẻ sống dở c.h.ế.t dở ban nãy, bắt đầu chạy lung tung khắp nhà.
Xem gần xong , lại nói đau bụng muốn vệ sinh.
Thời gian vệ sinh này đúng là dài thật.
Nửa tiếng sau mới hài lòng bước ra từ nhà vệ sinh, kh biết còn tưởng bà ta vào đó ăn buffet.
Lúc ra về, bà ta còn khổ sở khuyên : “Tây Tây à, cháu nói chuyện với cái họ hàng xa của bà thế nào ? Đừng ngại, cứ coi như là kết bạn thôi, nếu xung qu ai phù hợp thì cũng thể thử tìm hiểu.”
đôi mắt tam giác của bà ta đầy rẫy sự toan tính, lòng hiểu rõ, bà ta chắc c đang mong mau chóng dẫn một đàn về, để cung cấp thêm ít “cảnh nóng” cho bà ta, nhằm kiếm lợi bất chính.
😁
giả vờ cảm động, nắm chặt cánh tay bà ta:
“Bà Trương ơi bà thật sự tốt quá, quan tâm cháu đến vậy, cháu kh biết ...báo đáp bà thế nào đây.”
cầm chiếc đệm massage đã chuẩn bị sẵn đưa vào tay bà ta.
“Bà Trương, đây là quà khách hàng c ty cháu tặng, cháu xin mượn hoa dâng Phật tặng cho bà nhé. Bà nhất định đừng khách sáo, nhất định nhận đ ạ.”
Khuôn mặt bà Trương vui vẻ cười như một đóa cúc khô, bà ta tham lam nắm chặt hộp quà được gói ghém tinh xảo, nụ cười trên mặt cũng chân thành hơn vài phần.
Miệng vẫn giả vờ từ chối: “Con bé này mà khách sáo thế, đồ tốt như vậy mà cho một bà già tồi tệ như bà thì phí của quá.”
dùng sức nhét hộp quà vào lòng bà ta.
“Bà đừng khách sáo với cháu, bà con xa láng giềng gần, đều là một nhà cả, phân biệt gì của bà với của cháu!”
Bà ta nói: “Nếu thật sự là quà khách hàng tặng thì bà đành mặt dày mà nhận vậy. Ôi, bà nội kh biết nói gì nữa, già mà còn cái phúc này.”
cười rạng rỡ: “Bà cứ yên tâm , ngày tốt đẹp còn ở phía sau mà.”
Bà Trương hớn hở xách hộp quà về nhà.
Nếu bà ta biết đã gỡ hết những chiếc camera ẩn mà bà ta lén lút lắp trong nhà lắp chúng vào chiếc đệm massage, thì chắc c sẽ kh vui vẻ như thế này đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.