Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 249: Nhận lấy báo ứng rồi
“Băng rôn gì cơ?” – Tống Duệ Kiệt ngơ ngác hỏi.
Tống Uẩn Uẩn chăm chú nét mặt của ta:
“Em thật sự kh biết?”
“Kh , chị nói rõ cho em nghe trước đã, băng rôn gì chứ? Em chẳng hiểu chị nói gì cả.”
lẽ vì cả đêm say xỉn, đầu óc ta vẫn chưa tỉnh táo, chưa kịp tiêu hóa hết lời Tống Uẩn Uẩn nói.
Cô ta vài giây.
Xác định kh giả vờ ngốc mới mở miệng:
“Hôm qua trong đám cưới của Thẩm Chi Khiêm, treo băng rôn trước tòa nhà, mắng ta và Lương Du Du…”
“Ha ha”
Tống Duệ Kiệt phá lên cười:
“ ta gặp báo ứng !”
Tống Uẩn Uẩn nghiêm mặt:
“ em làm kh?”
“Kh em.” – Tống Duệ Kiệt cười vẫn chưa dứt – “Xem ra, ghét đâu chỉ em. Chắc c là quá tệ, nên mới nhận báo ứng.”
Tống Uẩn Uẩn mím môi ta, dần kh tin tưởng.
“Thật kh em à? chị cứ th giống em lắm?”
Tống Duệ Kiệt chẳng bận tâm:
“Nếu chị nhất định nói là em, thì coi như là em . Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện bị mắng, em th vui lắm .”
“Sau này đừng làm chuyện như vậy nữa. Nhỡ nhà họ Thẩm tưởng là An Lộ làm, sẽ liên lụy đến cô .” – Tống Uẩn Uẩn nhắc nhở.
“ luôn ở cạnh , căn bản kh chuyện treo băng rôn.” – Kh biết từ khi nào An Lộ đã tỉnh, cô đứng dậy. – “Chúng ta nên về thôi.”
Tống Uẩn Uẩn cũng đứng lên:
“Chị kh chứ…”
“ ổn lắm.” – An Lộ nói, quay đầu cô – “Tống Duệ Kiệt luôn cùng . Từ lúc rời khỏi tiệc cưới, chúng vào đây, vẫn ở bên , hoàn toàn kh thời gian treo băng rôn gì cả.”
Tống Uẩn Uẩn thoáng nghi hoặc:
“Vậy thì là ai làm?”
“Quan tâm làm gì, miễn chọc tức được Thẩm Chi Khiêm là em vui .” – Tống Duệ Kiệt vừa nói vừa th toán.
Tống Uẩn Uẩn cùng An Lộ ra khỏi quán bar trước.
“Em cũng nên về thôi.” – An Lộ duỗi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-249-nhan-lay-bao-ung-roi.html.]
“Chị kh tắm rửa à?” – Tống Uẩn Uẩn hỏi – “Hôm nay em nghỉ làm, định về nhà thăm Song Song. Chị tới chỗ em tắm rửa nghỉ ngơi một chút .”
“ tr t.h.ả.m lắm hả?” – An Lộ hỏi.
Tống Uẩn Uẩn gật đầu.
Cô ngẫm nghĩ nói:
“Được, nhưng lại làm phiền em .”
“Khách sáo gì nữa.”
Lúc này Tống Duệ Kiệt cũng ra.
“Đi thôi.” – Tống Uẩn Uẩn giục.
ta đang định gọi xe.
Bất ngờ một chiếc xe sang màu đen dừng ngay trước mặt An Lộ.
Kính xe hạ xuống, khuôn mặt phu nhân nhà họ Thẩm hiện ra.
Dù nhà họ Thẩm giàu , nhưng bà ta vẫn vẻ mệt mỏi, lẽ những năm tháng sống trong Thẩm gia cũng chẳng hạnh phúc gì.
“An Lộ, lên xe , chuyện muốn hỏi.” – bà ta nói.
An Lộ đáp:
“ gì bà cứ nói ở đây.”
Ánh mắt Thẩm phu nhân quét qua cô, lướt ra phía sau, th dòng chữ COCO Bar. Khóe môi bà ta nhếch lên khinh miệt:
“Con dâu nhà họ Thẩm chúng , cho dù kh cần môn đăng hộ đối, thì chỉ riêng lối sống thế này, cô cũng kh xứng bước chân vào cửa nhà họ Thẩm.”
An Lộ kh hề tỏ ra xúc động.
Những lời còn khó nghe hơn thế, cô từng nghe quá nhiều .
Sớm đã quen.
“Được, nếu cô kh chịu , vậy hỏi thẳng ở đây. Trong hôn lễ của Chi Khiêm hôm qua, băng rôn kia do cô treo kh?”
“Kh cô .” – An Lộ chưa kịp trả lời, Tống Duệ Kiệt đã bước tới, dứt khoát đáp thay.
Thẩm phu nhân :
“ là ai?”
“ là bạn của chị An Lộ. Con trai bà cưới vợ mà bị ta mắng, đó là vì nhân phẩm vấn đề. Bà nên về hỏi lại con trai xem đã làm bao nhiêu chuyện xấu để đến mức bị ta treo băng rôn như thế.”
Tống Duệ Kiệt quả thực là nghé con kh sợ hổ, chẳng cần biết bà là ai, nói thẳng kh nể nang.
Thẩm phu nhân liếc ta, lại sang An Lộ, hỏi tiếp:
“Tối qua, hai ở cùng nhau?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.