Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 355: Đợi em lâu rồi
mở cửa là một đàn cao, cao hơn Giang Diệu Cảnh một chút.
Làn da trắng, nhưng kh mịn màng.
Là loại trắng hơi thô ráp.
Tóc chải ngược ra sau, đôi mắt màu x đậm, vô cùng sâu thẳm, đường nét gương mặt sắc sảo như được khắc bằng dao.
kh kiểu bước vào là khiến ta trầm trồ, mà là kiểu càng càng th thích.
nghiêng , nói:
– đợi lâu .
Giang Diệu Cảnh bước vào.
Bộ vest trên vì di chuyển liên tục chưa kịp nghỉ nên đã nhăn nheo, cổ áo sơ mi hơi mở, cằm lộ chút râu non.
Nhưng ều đó kh làm mất vẻ đẹp trai của .
Chỉ khiến thêm phần nam tính, chững chạc.
ngồi xuống sofa, cử động cổ.
Ngồi lâu khiến cổ hơi cứng.
Roxen ngồi đối diện, hỏi:
– Đồ vật đâu?
Giang Diệu Cảnh ném tài liệu lên bàn.
Roxen là của gia tộc Lofic. đứng đầu gia tộc đã gần tám mươi tuổi, lại mắc bệnh tim, sống kh còn lâu nữa, nên chuyện thừa kế tự nhiên được đưa lên bàn.
Thực ra, để giành quyền thừa kế, các ứng cử viên đủ ều kiện luôn đấu đá c khai lẫn ngấm ngầm.
Roxen cũng là một trong số đó.
hợp tác với Giang Diệu Cảnh cũng là để giành quyền thừa kế trong gia tộc.
Roxen vừa định cầm tài liệu thì Giang Diệu Cảnh giữ lại, ánh mắt sâu thẳm:
– biết muốn gì.
– biết, nói là làm, sẽ đồng ý hợp tác cũng vì th thế mạnh của , kh?
Giang Diệu Cảnh kh phủ nhận.
Bởi Roxen một gia tộc ngoại lực mạnh.
Ông ngoại vẫn là thành viên nội các đang tại vị, tiếng nói trong chính phủ.
Chuyện về Tống Uẩn Uẩn chỉ là bên M muốn tận dụng tình huống.
Muốn cứu thực ra kh khó.
Ở quốc gia M, tiền quan trọng.
Ví dụ, ngoại Roxen muốn duy trì vị trí trong chính phủ, cũng cần tiền để củng cố quyền lực chính trị.
Gia tộc Lofic lại sở hữu tài sản khổng lồ.
Dĩ nhiên muốn cháu trai được lên vị trí.
Như vậy họ thể hỗ trợ nhau.
Quan hệ giữa chính quyền và thương nhân sẽ tiến xa hơn.
Vậy nên, sự hợp tác giữa Roxen và Giang Diệu Cảnh sự đồng ý của ngoại Roxen.
– Hiện cô bị giam giữ bí mật. biết nước chúng ta tr chấp đảng phái, và giam cô chính là phe phản đối ngoại . Họ tra hỏi nhiều lần, vẻ kh thu được kết quả, nên mới ép buộc giam giữ. Nhưng yên tâm, ngoại đã liên kết các thành viên trong đảng để cứu .
Giang Diệu Cảnh hiểu rõ ngoại Roxen ra tay vì lợi ích.
– Tài liệu này sẽ giúp nắm quyền kiểm soát.
nói:
– Xem .
rút lưng dựa ra sau, khuôn mặt tưởng bình tĩnh nhưng trong lòng đã lo lắng vì lời Roxen.
Nhưng kiềm chế.
Kh cần đoán, bị giam chỉ là nói cho đẹp, biết đâu họ đã dùng biện pháp trên Tống Uẩn Uẩn.
– thể giúp lên vị trí, nhưng ngày mai muốn gặp đó.
Câu này của Giang Diệu Cảnh hơi cứng rắn.
Roxen tài liệu trong tay.
Đây là hợp đồng hợp tác với Wess.
Chỉ cần ký, Wess mỗi năm sẽ cung cấp cho 10 triệu tấn dầu.
họ đang cạn kiệt.
Hợp tác này thành c chắc c là cứu cánh.
Đồng thời cũng chứng minh thế lực của với gia tộc.
– gọi ện.
Giang Diệu Cảnh giơ tay, ra hiệu tùy ý.
Roxen đặt tài liệu xuống, cầm ện thoại ra phòng gọi.
Chốc lát quay lại.
– Được.
…
Tống Uẩn Uẩn tinh thần hơi lơ mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-355-doi-em-lau-roi.html.]
Ở trong bóng tối quá lâu, ánh sáng đột ngột khiến cô kh kịp thích nghi.
Cô dùng tay che mắt.
– Nếu cô chịu nói, cô bị chỉ đạo, chúng sẽ thả cô ngay.
Giọng cô khàn đến mức kh thể phát ra âm th, cô cũng kh dám hạ tay, ánh sáng mạnh khiến mắt cô đau nhói.
Cô ngửi th một mùi thơm. Là mùi thức ăn.
Cô hạ tay, định tìm đồ ăn, nhưng ánh sáng khiến mắt cô nhắm nghiền.
Dù họ muốn lợi dụng Tống Uẩn Uẩn, nhưng cũng kh dám tra tấn quá đáng.
Một phần nếu tra tấn sẽ làm căng thẳng leo thang.
Còn phe đối thủ, vốn phản đối hành động này.
Trong áp lực này, họ chỉ dùng cách tra tấn tinh thần, ép cô mở lời.
– Muốn uống nước kh? Muốn ăn kh?
Họ đặt thức ăn ngon và nước trước mặt Tống Uẩn Uẩn.
– Chỉ cần cô thừa nhận là gián ệp, cố tình rò rỉ dữ liệu, tất cả đều thể cho cô.
Tống Uẩn Uẩn chỉ khép mắt lại, môi nứt chảy máu, cổ họng khô đau, cô vô lực lắc đầu.
– Cứng đầu thật!
Ý chí của Tống Uẩn Uẩn đáng kinh ngạc.
– kh tin cô thể nhịn mãi, chúng ta cứ xem cô nhịn được bao lâu!
khác kh tin Tống Uẩn Uẩn thể thờ ơ trước thức ăn!
Cô nhịn một lần, nhưng thể nhịn mãi ?
Hơn nữa cô đang mang thai.
lẽ vì quá đói, khứu giác cũng nhạy hơn.
Mùi thức ăn như loại t.h.u.ố.c độc nghiện, ăn mòn ý chí cô.
Cô đồ ăn, môi khẽ động.
Để dụ cô, kia đưa thức ăn tới gần miệng:
– Kh cần tự hành hạ , hoàn toàn thể đưa hết thức ăn này cho cô.
Tống Uẩn Uẩn , mắt th chập chờn.
Cô chợt nhếch môi.
Thời này, lẽ chẳng ai biết vị đói ra .
Nhưng cô biết.
Kh lần đầu.
Lần đầu, là Giang Diệu Cảnh.
Cô nhớ lần đó gần ba ngày kh uống giọt nước nào.
– Cô kh màng bản thân, cũng kh màng đứa con ?
Tống Uẩn Uẩn cuộn lại.
Bụng dưới nhói đau.
Đã từng sinh, cô biết đây là biểu hiện gì.
Cô nắm chặt hai tay.
– Thả… … ra…
Giọng cô khàn cực độ.
Từng chữ làm cổ họng đau nhói.
– Nói , chúng sẽ thả cô.
Họ th Tống Uẩn Uẩn vẻ mềm lòng.
Quả thật, cô mềm lòng.
Cô thể bỏ mặc bản thân.
Nhưng kh thể bỏ mặc con .
– Chẳng lẽ cô muốn con c.h.ế.t ? Chúng kh g.i.ế.c, mà dùng cách phi nhân tính tra tấn, khiến nó khóc t.h.ả.m thiết…
Tống Uẩn Uẩn dường như nghe th tiếng kêu t.h.ả.m trong tai…
Cô kinh hãi ôm đầu.
Khóc rấm rứt.
– Kh… muốn… đau quá…
Bụng cô đau dữ dội hơn.
Cơn đau kh kéo dài từng đợt ngắn, mà liên tục.
chất lỏng ấm chảy xuống chân.
Giờ cô hoàn toàn kh còn sức sinh.
Thở cũng khó khăn.
Ánh sáng trước mắt nhấp nháy, vô số bóng chồng chập chờn.
– … …
– Nói !
Cửa bỗng bị mở, một nhóm x vào!
Chưa có bình luận nào cho chương này.