Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 387: Tống ngươi xuống địa ngục
Trong lòng Lương Du Du chợt run lên: “Kh tới cứu thư ký đ chứ?”
đàn cũng bắt đầu căng thẳng, chỉ bóng ngoài cửa sổ thôi cũng th kh ít .
Trong nhà chỉ với Lương Du Du.
Lương Du Du lại còn là phụ nữ.
Cho dù cô ta là đàn , bọn họ cũng đâu địch nổi nhiều như vậy.
Hai tay khó mà chống nổi bốn tay.
Huống hồ tình cảnh này, ít nhất họ một chọi mười.
“Làm bây giờ?” – Lương Du Du nhất thời hoảng loạn.
đàn cũng chẳng khá hơn, hoảng hốt cực độ.
“Hay là… chúng ta chạy trước ?” – run giọng.
Lương Du Du lại kh cam lòng: “Nhưng chúng ta còn chưa l được tiền mà.”
“Cô th tiền quan trọng, hay cái mạng quan trọng?” – đàn vặn lại.
Lương Du Du ngẫm nghĩ chốc lát: “Mạng.”
Kh còn mạng, tiền cũng vô dụng.
“Đúng, còn núi x thì lo gì kh củi đốt.” – đàn kéo Lương Du Du nhảy xuống bục ngoài cửa sổ, từ bục nhảy vào bụi cỏ, lập tức tẩu thoát.
Thẩm Chi Khiêm giọng nhạt nhẽo: “Chắc bị chúng ta phát hiện nên sợ quá mà chạy.”
“ cần đuổi theo kh?” – Thuộc hạ của Giang Diệu Cảnh hỏi.
“Kh cần.” – Giang Diệu Cảnh đáp.
Đó là kẻ thù của thư ký, chẳng liên quan đến .
Hơn nữa, những việc bọn họ vừa làm lại hợp ý , chỉ là chưa đủ tàn nhẫn mà thôi.
Dù vậy, Giang Diệu Cảnh vẫn liếc sang hỏi ý Thẩm Chi Khiêm, vì trong đó Lương Du Du.
“Ly hôn thì chẳng còn dính dáng. Cô ta muốn làm gì là việc của cô ta.” – Thẩm Chi Khiêm hoàn toàn vạch r giới với Lương Du Du.
Giang Diệu Cảnh sải bước về phía thư ký.
Thư ký vẫn còn thắc mắc vì hai kia đột ngột bỏ chạy.
Nhưng khi th Giang Diệu Cảnh, cô ta lập tức hiểu rõ.
“Diệu Cảnh, cứu em với!”
Thư ký đâu hay biết Song Song đã được Tống Uẩn Uẩn chữa khỏi,
Tống Duệ Kiệt cũng đã được Giang Diệu Cảnh cứu ra.
Trong tay cô ta chẳng còn nửa ểm uy hiếp.
Giang Diệu Cảnh chưa kịp mở miệng, Thẩm Chi Khiêm đã tiến lên trước, lạnh giọng:
“Cô c.h.ế.t cũng chẳng biết c.h.ế.t thế nào, còn mong được cứu?”
Kh đợi thư ký kịp phản ứng, tiếp tục:
“ thật kh ngờ, cô lại là kẻ hẹp hòi và độc ác đến mức này.”
Nghĩ lại những lời trước kia Lương Du Du từng nói về thư ký, quả nhiên kh sai.
Thư ký né tránh ánh mắt, run rẩy: “ nói bậy gì thế?”
“Trần Việt tỉnh .” – Thẩm Chi Khiêm nhếch môi – “ gặp t.a.i n.ạ.n xe, chẳng do cô ra tay ?”
Thư ký chấn động, kh thể tin nổi: “Trần… Trần Việt tỉnh ?”
Cô ta nh chóng l lại bình tĩnh: “ ta chứng cứ gì chứng minh vụ t.a.i n.ạ.n là làm?”
Trong lòng cô ta rõ ràng, mọi dấu vết đã bị xóa sạch.
Cho dù Trần Việt nghi ngờ, cũng chẳng tìm được chứng cứ.
Chỉ cần cô ta kh thừa nhận, chẳng ai làm gì được.
Hơn nữa, cô ta sắp trở thành phụ nữ của Giang Diệu Cảnh!
Trần Việt thì tính là gì?
Thẩm Chi Khiêm thấu rõ tâm tư , liền châm biếm: “Mơ giữa ban ngày!”
Thư ký hừ lạnh: “ thì biết cái gì?!”
cô ta vội quay sang Giang Diệu Cảnh: “Em bị thương , mau đưa em bệnh viện.”
“Hừ, đưa cô đến bệnh viện? Đưa cô xuống địa ngục thì đúng hơn!” – Giọng Thẩm Chi Khiêm lạnh như băng.
Đến nước này mà còn chưa rõ tình hình?
Thư ký khựng lại, rụt rè quan sát sắc mặt Giang Diệu Cảnh.
Khuôn mặt kh biểu cảm, nhưng lại toát ra thứ khí tức âm u từ tận xương tủy, khiến ta lạnh buốt sống lưng.
“Diệu… Giang, Giang tổng…” – Cô ta lắp bắp, định gọi thẳng tên, vội sửa lại.
Giang Diệu Cảnh chẳng muốn nghe thêm lời nào từ miệng cô ta:
“Bịt miệng, đưa .”
“Rõ.”
Thuộc hạ lập tức tiến lên, tháo dây trói, kéo cô ta .
Thư ký giãy giụa: “Các định đưa tới…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-387-tong-nguoi-xuong-dia-nguc.html.]
Chưa kịp dứt câu, miệng đã bị nhét chặt.
“Ưm ưm…”
Cô ta cố muốn nói, nhưng chẳng thể, chỉ còn những âm th tắc nghẹn.
Bọn họ lái xe , thẳng đến căn biệt thự lần trước.
Nơi chính là căn nhà Giang Diệu Cảnh dùng để tế sống thư ký.
Trong nhà, còn chuẩn bị nhiều “thứ hay ho” dành cho thư ký.
G.i.ế.c ngay thì quá rẻ cho cô ta.
Ít nhất, để cô ta chịu đủ mọi cực hình trước khi c.h.ế.t.
…
Tới biệt thự.
Thuộc hạ thẳng tay ném thư ký xuống đất!
Thư ký chật vật, giống như con ch.ó rơi rớt nằm bò dưới sàn.
Trong nhà, quan tài vẫn còn, linh đường vẫn còn, cả căn biệt thự tràn ngập âm khí, u ám rợn .
Nỗi sợ xâm chiếm khiến toàn thân thư ký run lẩy bẩy.
Cô ta muốn nói: “Mạng con trai còn nằm trong tay , kh thể làm gì được.”
Nhưng lại chẳng thể mở miệng.
Cảm giác bị ta mặc sức chà đạp khiến cô ta hoảng loạn đến tột cùng.
Sợ hãi đến nỗi ngay cả vết thương trên mặt cũng chẳng còn cảm giác đau.
Cô ta bò đến bên chân Giang Diệu Cảnh, túm l ống quần , định nhả đồ chặn miệng để nói.
Nhưng ngay lập tức bị đá mạnh một cú!
Bịch!
Thân thể cô ta đập thẳng vào tường, đau đến như xương sống vỡ vụn.
Ôm bụng quằn quại, tiếng rên la đau đớn bật ra.
Giang Diệu Cảnh bước đến.
Thư ký qua mái tóc rối bời.
ra hiệu cho ta gỡ thứ chặn miệng.
“Giang Diệu Cảnh, đối xử với thế này, chẳng lẽ kh muốn cứu con trai nữa ?” – Thư ký vội vàng nắm ểm yếu.
Ánh mắt Giang Diệu Cảnh cô ta chẳng khác nào sâu kiến.
Thư ký vẫn kh hiểu vấn đề ở đâu.
Cô ta tự tin rằng sẽ chẳng thể tìm ra t.h.u.ố.c chữa.
“Nếu g.i.ế.c , con trai sẽ c.h.ế.t theo , cả Tống Duệ Kiệt cũng vậy.” – Cô ta vẫn cố uy hiếp.
Nhưng lúc này, trước mặt cô ta lại xuất hiện hai .
Chính là những kẻ trước kia đã bị cô ta mua chuộc để c giữ Tống Duệ Kiệt.
Giờ họ lại ở đây – đồng nghĩa Tống Duệ Kiệt đã được cứu ra.
Thư ký hoảng loạn: “Cho dù kh Tống Duệ Kiệt, thì con trai vẫn…”
“Vợ y thuật hàng đầu thế giới, cô biết cái gì?” – Giang Diệu Cảnh nheo mắt – “Cô biết kết cục của kh?”
Thư ký trợn mắt, con ngươi run rẩy, đỏ ngầu tơ máu.
Tống Uẩn Uẩn đã tìm được t.h.u.ố.c ?
… thể chứ?
“Cho dù vậy, cũng kh thể g.i.ế.c . Thứ nhất, g.i.ế.c là phạm pháp. Thứ hai, nắm nhiều bí mật c ty. Nếu kh trở về, tất cả sẽ bị c khai, c ty sẽ chịu tổn thất khổng lồ, dám bỏ mặc ?” – Thư ký liều mạng níu kéo.
Nhưng cô ta đ.á.n.h giá quá thấp Giang Diệu Cảnh.
Ngay từ khoảnh khắc cô ta phản bội, đã rà soát toàn bộ những gì cô ta thể tiếp xúc, xử lý khẩn cấp hết thảy.
Còn ều tra ra, cô ta lưu giữ tài liệu trong một hòm thư mã hóa.
Mà bọn thuộc hạ của vốn nhiều cao thủ, phá giải thì quá đơn giản.
Thư ký tự tin “bảo bối”, nhưng thực ra email hẹn giờ đã bị tiêu hủy sạch sẽ từ lâu.
“Cô nói là cái này?” – Giang Diệu Cảnh đưa bản thư đã bị phá, cố ý cho cô ta tận mắt th lá bài cuối cùng của bị xóa sạch.
Thư ký lập tức rơi vào tuyệt vọng.
“Tha cho …” – Cô ta quỳ gối cầu xin.
Giang Diệu Cảnh chẳng thèm động tay bẩn, làm dơ chính .
quay sang hai gã từng bị mua chuộc kia: “Các ngươi muốn ta tha mạng kh?”
“Muốn!” – Hai quỳ rạp xuống đất, run rẩy cầu xin.
“Chúng kh dám nữa, xin cho một cơ hội.”
“Được.” – Giang Diệu Cảnh lạnh giọng – “Ta cho các ngươi cơ hội. Ai khiến cô ta đau khổ nhất, ta sẽ tha cho kẻ đó trước.”
Hai gã vừa nghe liền nhao nhao x vào thư ký.
Một tên nhào tới c.ắ.n thẳng vào cánh tay cô ta.
Tên còn lại thì cưỡi lên , tát liên tiếp kh ngừng vào mặt!
…
Chưa có bình luận nào cho chương này.