Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 389: Đến tìm em vụng trộm
Gương mặt ở trên kia quen thuộc vô cùng.
Tống Uẩn Uẩn cũng bừng tỉnh.
Trong mắt hiện lên chút kinh ngạc: “ vào bằng cách nào?”
Tính khí của mẹ cô – Hàn Hân – cô vẫn hiểu rõ.
Bây giờ Hàn Hân nghĩ Giang Diệu Cảnh thay lòng , nhất định sẽ kh để bước vào phòng.
“Tiểu yêu tinh.”
Giọng nói trầm thấp, vừa như oán trách lại vừa mang theo cưng chiều.
Tống Uẩn Uẩn trừng mắt .
Ánh mắt Giang Diệu Cảnh dần trở nên nghiêm túc, ngón tay nâng khuôn mặt đỏ hồng của cô, cúi đầu, môi khẽ chạm lên trán, đến đôi mắt, chóp mũi, cuối cùng kh kìm được cám dỗ, mượn ánh sáng mờ mờ của đêm mà hôn xuống đôi môi mềm mại ngày đêm nhung nhớ!
Nụ hôn càng lúc càng sâu, càng nóng bỏng.
Kh khí xung qu như cũng nhuộm một tầng xuân sắc.
Hơi thở của Giang Diệu Cảnh trở nên dồn dập.
Tống Uẩn Uẩn cũng bị hôn đến thở gấp!
Cảnh tượng như sắp vượt quá giới hạn.
Đúng lúc then chốt, Giang Diệu Cảnh rời khỏi môi cô, nằm nghiêng bên cạnh.
lo lắng cho cơ thể hiện tại của Tống Uẩn Uẩn, kh dám làm quá.
Dù cho lúc này bản năng đàn đang thôi thúc mãnh liệt!
Tống Uẩn Uẩn cũng cố l lại hơi thở, bình ổn nhịp tim vừa .
Cô quay sang : “Chuyện xử lý xong ?”
Giang Diệu Cảnh cũng nghiêng , hai ánh mắt giao nhau: “Ngày mai em sẽ th kết quả.”
Hàng mi cong dày của Tống Uẩn Uẩn khẽ chớp, tầm mắt dời lên trần nhà.
“Em đang nghĩ gì thế?” – Giang Diệu Cảnh hỏi.
Tống Uẩn Uẩn chỉ cảm khái: “Em nghĩ, lòng lại hiểm ác đến vậy.”
Bàn tay Giang Diệu Cảnh khẽ tìm đến, bao trọn l bàn tay mềm nhỏ của cô.
“Đừng nghĩ nhiều.”
Bản tính con vốn phức tạp, sáng thì tối.
“Em kh nghĩ nhiều, loại đó, chẳng đáng để em để tâm.” – Tống Uẩn Uẩn nói.
Cô xoay , chui vào lòng : “Em mệt .”
nhẹ vỗ lưng cô: “Mệt thì ngủ .”
Trong vòng tay , Tống Uẩn Uẩn lại hỏi: “ vẫn chưa nói, vào bằng cách nào? Mẹ em chắc c chưa thể nh như vậy mà tha thứ cho .”
Cô ngẩng đầu chờ câu trả lời.
Giang Diệu Cảnh cúi mắt: “Cửa sổ em chưa đóng chặt, sau này ngủ nhớ khóa kỹ.”
“…”
Cô vội quay đầu .
Quả thật cửa sổ hở một khe!
Rõ ràng trước khi ngủ cô đã đóng , vậy là động vào.
Dưới ánh trăng, trên bàn còn in mờ dấu giày.
Khóe mắt cô co giật: “ trèo cửa sổ vào?”
Trời ạ.
Tống Uẩn Uẩn ôm trán.
“Kh nói nơi này an ninh nghiêm ngặt ?”
thể dễ dàng trèo vào được?
Giang Diệu Cảnh khẽ cười: “Bọn họ đưa thang cho .”
“…”
Cô mới chợt nhớ, đây vốn là nơi Giang Diệu Cảnh sắp xếp cho mẹ con cô ở, những bảo vệ bên ngoài cũng đều là của .
Nói đúng hơn, chủ nhân thật sự của chỗ này là Giang Diệu Cảnh.
muốn vào, đương nhiên là vào được!
Tống Uẩn Uẩn nhắm mắt: “Mai em sẽ giải thích với mẹ, em kh muốn cứ leo cửa sổ như kẻ trộm vậy.”
Giang Diệu Cảnh ôm chặt cô, cười hỏi: “ đến gặp em thế này, giống đang vụng trộm với em kh?”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-389-den-tim-em-vung-trom.html.]
Cô khẽ c.ắ.n môi, vùi mặt vào n.g.ự.c , chút ngượng ngùng.
yêu dáng vẻ e thẹn ngây thơ này của cô, càng ôm cô chặt hơn.
Hai cứ thế ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
…
Sáng sớm, Hàn Hân mở cửa gọi Tống Uẩn Uẩn dậy.
Cánh cửa vừa mở – liền th hai đang nằm ôm nhau trên giường!
Tư thế còn vô cùng thân mật.
Tống Uẩn Uẩn lại để Giang Diệu Cảnh mê hoặc ?
Chẳng lẽ quên mất trước đây đã bị đuổi thế nào ?
Kh biết rút kinh nghiệm gì cả!
“Tống Uẩn Uẩn!”
Tiếng quát khiến hai đang ngủ say giật .
Tống Uẩn Uẩn ngơ ngác chốc lát, dụi mắt: “Mẹ…”
“Con chút tiền đồ được kh? ta đã kh cần con nữa, con còn cho ta vào phòng, con…”
Hàn Hân tức đến nghẹn lời.
Tống Uẩn Uẩn quay sang Giang Diệu Cảnh.
kh hề giải thích, trực tiếp kéo chăn trùm kín đầu, để lại đống rắc rối cho cô.
“Con mau dậy cho mẹ!” – Hàn Hân trừng mắt với con gái.
Tống Uẩn Uẩn biết giải thích, nếu kh mẹ sẽ kh nguôi giận.
Cô xuống giường, mang dép, kéo mẹ ra ngoài.
Hàn Hân tức tối: “ ta sắp kết hôn với khác , con còn cho ta lên giường…”
Tống Uẩn Uẩn đỏ mặt, vội ngắt lời: “Mẹ, kh phản bội con.”
Hàn Hân cô chằm chằm: “Cái cô thư ký đó đuổi cả con lẫn mẹ và Song Song ra ngoài, con còn bênh ta? Con đúng là bị ta làm cho mê !”
“Bị mê ?” – Tống Uẩn Uẩn ngẩn ra.
Hàn Hân nghiêm giọng: “ ta đẹp trai thì cũng kh thể để con bị lừa bởi gương mặt đó.”
Lúc này cô mới hiểu ý mẹ, vội xoa đầu:
“Mẹ, con kh kẻ mê trai, Song Song bị bệnh là do thư ký cố ý hại, trong tay cô ta t.h.u.ố.c cứu Song Song, chỉ vì con gái nên mới buộc đồng ý ều kiện của cô ta thôi…”
“Thuốc trị Song Song kh do con cùng nhóm nghiên cứu phát minh ?” – Hàn Hân cắt lời, con gái nghiêm túc, “Con thật sự bị ta mê ?”
“Kh vậy đâu mẹ, bị thư ký uy hiếp, tất cả chỉ là giả vờ.” – Tống Uẩn Uẩn vội giải thích.
giúp việc cũng nói thêm: “Ông chủ kh loại đó. Hơn nữa, bà cũng từng th đối xử với Song Song như thế nào, tình yêu của một cha dành cho con gái đều lộ rõ cả.”
Hàn Hân nhớ lại thời gian ở biệt thự chăm Song Song, đúng là Giang Diệu Cảnh luôn kiên nhẫn và thương yêu đứa bé, một tình thương cha dạt dào kh thể phủ nhận.
“Mẹ, con đâu ngốc. Nếu thật sự muốn cưới khác, con còn muốn làm gì?” – Tống Uẩn Uẩn kéo tay mẹ, tiếp tục giải thích.
Lúc này, trên TV đang phát một bản tin hỏa hoạn.
Th ngọn lửa thiêu rụi chính căn biệt thự mà Giang Diệu Cảnh từng mua để đặt “thi thể” Tống Uẩn Uẩn, mắt Hàn Hân mở to kinh ngạc.
Nhận ra sự bất thường, Tống Uẩn Uẩn hỏi: “Mẹ, thế?”
Ánh mắt Hàn Hân dán chặt vào màn hình: “Kh tại con . Lúc đó chúng ta nghĩ con đã c.h.ế.t, Giang Diệu Cảnh kh chịu chôn cất, bèn mua biệt thự, xây hầm lạnh. thể bốc cháy? Nơi đó âm lạnh, khó bén lửa, cho dù cháy cũng kh lan lớn thế được. Nhưng tin tức lại nói lửa lớn…”
Điều khiến bà nghi hoặc hơn: “Còn c.h.ế.t hai ? Trong đó vốn chỉ một mà.”
Tống Uẩn Uẩn lập tức hiểu ra.
Kết quả mà Giang Diệu Cảnh nói – chính là đây.
Hai thi thể, một là thế thân cô, một là… thư ký?
Trên gương mặt cô kh lộ cảm xúc, chỉ nhàn nhạt toát ra sự lạnh lẽo.
Tự làm tự chịu.
Thư ký kết cục như vậy, hoàn toàn đáng đời!
Chuyện dính đến mạng , Tống Uẩn Uẩn kh nói với mẹ, tránh để bà thêm lo lắng.
Cô chỉ nói: “Mẹ đừng xem nữa, Song Song sắp tỉnh .”
“Ừ.” – Hàn Hân đáp, lại con gái, giúp việc, “ lẽ là mẹ hiểu lầm ta. Con đã sinh cho ta hai đứa con , nếu kh thương con, chắc cũng chẳng cùng con sinh nhiều con như thế. Thôi, mẹ xem Song Song, hai đứa cũng mau dậy, dì Ngô đã chuẩn bị bữa sáng xong .”
Nhắc đến đứa con kia còn chưa rõ sống c.h.ế.t, tim Tống Uẩn Uẩn chợt nặng nề.
Bề ngoài vẫn bình thản, nhưng quay lưng lại, nơi đáy mắt cô đã hiện lên nỗi buồn thương.
Cô chưa kịp ổn định tâm trạng đã bước vào phòng ngủ.
Giang Diệu Cảnh ngồi bên giường, đang cài khuy áo sơ mi.
Th cô tiến đến, gương mặt tái nhợt, lập tức siết chặt tim: “Em vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.