Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 443: Quan hệ từng chung một giường
Khi Tống Uẩn Uẩn th An Lộ, quả thật cô ta mang vẻ mặt hoảng sợ, cả gương mặt tái nhợt.
th dáng vẻ , trong lòng Tống Uẩn Uẩn vừa áy náy vừa tự trách.
Chính vậy mà lại từng hoài nghi cô , cho rằng An Lộ sẽ kh thể vì chuyện như thế mà ngất xỉu.
“Bây giờ đỡ hơn chưa?” – Tống Uẩn Uẩn dịu giọng hỏi, “Ở bệnh viện lẽ nghỉ ngơi kh được tốt, hay là về chỗ ở vài ngày . Thẩm Chi Khiêm còn nằm viện thêm vài hôm nữa mới thể ra…”
“Kh cần, kh .” – An Lộ ngắt lời, giọng lạnh nhạt.
Tống Uẩn Uẩn rõ ràng cảm nhận được sự xa cách của cô.
“Sư tỷ.” – Tống Uẩn Uẩn khẽ nắm tay cô, “Chúng ta là bạn thân, thân mà. Đừng xa lạ với . Trước kia, chúng ta còn từng… ngủ chung một giường nữa cơ mà.”
An Lộ khẽ nhếch môi, “Thế ? kh nhớ.”
Tống Uẩn Uẩn cũng kh buồn giận, đối với sự lạnh lùng của cô chẳng để tâm, chỉ mỉm cười:
“ đó.”
“Cô về . xem Chi Khiêm.” – An Lộ xuống giường, tự rời , hoàn toàn kh để ý đến Tống Uẩn Uẩn.
Trong lòng Tống Uẩn Uẩn thoáng hụt hẫng, nhưng vẫn chẳng so đo.
Cô nghĩ, lẽ An Lộ trở nên như vậy là do mất trí nhớ. Chỉ cần nhường nhịn cô nhiều hơn một chút là được.
…
An Lộ đến phòng bệnh, th Thẩm Chi Khiêm đang kiểm tra vết thương cho mẹ .
Cô lặng lẽ quan sát, trong đáy mắt chỉ toàn là băng lãnh.
Nhưng khi Thẩm Chi Khiêm quay lại, trong chớp mắt, cô liền đổi sang bộ dạng hốt hoảng chưa hoàn hồn.
Ánh mắt băng lạnh đã hóa thành vẻ sợ sệt run rẩy.
“Bác gái… kh chứ?” – giọng cô run rẩy cẩn trọng hỏi.
Thẩm Chi Khiêm an ủi:
“Đừng lo, kh . Em về nghỉ trước .”
An Lộ đứng yên kh :
“Ngôi nhà… chắc kh ở được nữa nhỉ?”
Thẩm Chi Khiêm khẽ gật đầu:
“ sẽ nh chóng sắp xếp lại chỗ ở mới.”
“Lần hỏa hoạn này… là do nguyên nhân gì vậy?” – cô dò hỏi.
“Vẫn chưa rõ. Đã giao cho cảnh sát ều tra. Chắc chẳng m chốc sẽ kết quả thôi.” – đáp.
An Lộ khẽ “ừ” một tiếng.
Thẩm Chi Khiêm bước lại gần, đưa tay khẽ chạm vào gương mặt cô:
“Đỡ hơn chưa?”
Trong lòng cô là sự chán ghét, nhưng vẫn c.ắ.n răng, cố kìm lại để kh né tránh cái chạm kia:
“Đỡ nhiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-443-quan-he-tung-chung-mot-giuong.html.]
“Tất cả đều là lỗi của , kh chăm sóc tốt cho em.” – Thẩm Chi Khiêm đem mọi trách nhiệm đổ lên .
An Lộ nhướng mày, thầm nghĩ: ta đang diễn trò si tình ?
Nếu thực sự yêu thương cô, lại để cô chịu thương tổn? Thậm chí dung túng để mẹ mưu hại cô?
Cô tuyệt đối kh tin cái gọi là tình yêu của .
Một kẻ từng suýt c.h.ế.t, thể dễ dàng để bản thân bị thương tổn lần thứ hai?
Cô chỉ muốn khiến bọn họ nếm trải đau khổ.
Ánh mắt lướt qua vết bỏng trên cánh tay Thẩm Chi Khiêm, khóe môi cô khẽ cong lên, như ẩn như hiện.
“Trở về phòng nghỉ ngơi .” – Thẩm Chi Khiêm siết nhẹ vai cô.
An Lộ xoay nh, biểu cảm trên gương mặt cũng theo đó chuyển sang lạnh lẽo.
Tống Uẩn Uẩn đứng cách đó kh xa, rõ ràng th sự thay đổi trong sắc mặt của An Lộ.
Trong lòng cô khẽ run lên.
Một An Lộ hai mặt như vậy, cô chưa từng th qua, cứ như biến thành một khác.
Khiến cô kh khỏi thấp thỏm tự hỏi: Tại An Lộ lại trở nên thế này?
Ngoài gương mặt giống nhau kia, tính cách hoàn toàn khác biệt.
…
Đợi An Lộ khỏi, Tống Uẩn Uẩn mới bước lại gần.
Thẩm Chi Khiêm th, hỏi:
“ em còn chưa ?”
“ ngay đây. Chỉ hai câu muốn nói trước khi .”
“Em nói .”
“ nên chú ý nhiều hơn đến An Lộ.” – Tống Uẩn Uẩn dặn.
“Em yên tâm, sẽ chăm sóc tốt cho cô .” – Thẩm Chi Khiêm hiểu sai ý.
Tống Uẩn Uẩn định giải thích, nhưng lời vừa ra khỏi môi lại nuốt trở vào.
Bởi nói ra cũng chẳng bằng chứng.
“Chuyện hỏa hoạn, khi nào kết quả ều tra, nhớ nói cho biết.” – cô dặn.
“Em quan tâm cái này làm gì?” – Thẩm Chi Khiêm cười, “Chắc chỉ là ngoài ý muốn thôi, em đừng lo lắng quá.”
“Cứ nói cho biết.” – Tống Uẩn Uẩn kiên quyết.
“Được, sẽ báo.” – Thẩm Chi Khiêm gật đầu, kh hỏi thêm.
Trên đường trở về, Tống Uẩn Uẩn ngồi trong xe, bắt đầu th buồn ngủ.
Cả đêm kh chợp mắt, lúc này cơn mệt mỏi mới kéo đến.
Xe chạy êm ái, cô nhắm mắt mơ màng thì bất chợt nghe tiếng chu ện thoại.
Cô lục tìm bắt máy…
Chưa có bình luận nào cho chương này.