Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 641: Khó có được
“Biết cái gì?” – Dương Minh Thạc hỏi.
An Lộ mím môi: “ biết em đang nói gì mà.”
Dương Minh Thạc chớp mắt, đáp: “ thật sự kh biết em đang hỏi gì.”
ngáp một cái: “ buồn ngủ .”
ôm chặt l An Lộ: “Chúng ta ngủ !”
Nhưng An Lộ vẫn chẳng yên lòng, cảm xúc trong lòng dâng trào dữ dội.
Cô kiên định nói: “Nếu em còn ôm hy vọng với trước kia, em đã chẳng l . Em hy vọng tin em, em xem là chỗ dựa của em, biết kh?”
Dương Minh Thạc hôn lên tóc cô: “ biết , hôm nay là nói sai khiến em khó chịu, sau này sẽ chú ý.”
An Lộ lắc đầu: “Kh vì thế.”
Cô mất lâu mới l đủ dũng khí để nói ra: “Ngày đầu chúng ta đến, gặp ở khách sạn… chính là bạn trai cũ của em.”
Dương Minh Thạc ềm nhiên: “ biết.”
An Lộ cũng chẳng l làm lạ.
“Em sớm đã đoán sẽ nhận ra.” – Cô cụp mắt xuống – “Em kh nói, chỉ là kh muốn th khó chịu trong lòng…”
“Đừng nói lung tung.” – Dương Minh Thạc nắm l tay cô – “Lúc chọn em, chẳng đã biết em quá khứ ? Nếu kh để tâm, mới thể để em gả cho .”
An Lộ khép mắt lại.
“Nếu kh đứa bé này thì tốt, em đã thể sống yên ổn với .”
Dương Minh Thạc nhíu mày: “ em lại nói ngốc thế? Đứa bé là do bảo giữ lại, nó là một sinh mệnh. Với lại, con , chúng ta vẫn thể sống hạnh phúc.”
thở dài: “ biết em cảm th lỗi với , nhưng thật sự kh để ý.”
Giọng An Lộ nghẹn ngào: “Cảm ơn .”
Dương Minh Thạc ôm chặt l cô: “Vợ chồng thì nói gì cảm ơn, sau này kh được nói nữa. Em biết mà, nhà chỉ còn lại , em , mới cảm th một mái ấm. Lẽ ra cảm ơn em mới đúng.”
“Vậy thì chúng ta đừng cảm ơn qua lại nữa.” – An Lộ khẽ đáp.
“Ngủ thôi.” – nói.
“Ừ.” – An Lộ rúc vào lòng .
Cả hai nhắm mắt lại.
Nhưng suy nghĩ vẫn kh tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-641-kho-co-duoc.html.]
Rõ ràng chẳng ai ngủ được, vậy mà đều giả vờ ngủ say.
Sáng sớm.
An Lộ là tỉnh dậy trước.
Cô mở mắt, ngắm gương mặt đàn ở ngay cạnh .
lẽ kh quá tuấn tú, nhưng luôn bao dung, quan tâm và che chở cho cô.
Cô đưa tay khẽ vuốt gương mặt .
Dương Minh Thạc mở mắt, trong đôi mắt đen sâu còn vương vẻ ngái ngủ, giọng khàn khàn: “Em tỉnh à?”
An Lộ vội thu tay lại, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
ngồi dậy, hỏi: “Đói chưa? mua bữa sáng, em muốn ăn gì?”
Ở nhà, mỗi sáng Dương Minh Thạc đều dậy sớm mua đồ ăn sáng cho cô.
nấu kh ngon, sợ cô kh thích, nên ngày nào cũng mua đủ loại món ăn.
Nghe đồng đội nói ở Trấn Kiều món bánh nướng lạnh ngon, chẳng ngại đường xa, chạy cả bốn, năm chục cây số chỉ để mua về cho cô.
Chẳng thứ gì quý giá, đắt đỏ.
Nhưng ều đáng trân trọng là, thật lòng nghĩ cho cô, tình nguyện vì cô làm tất cả những ều .
An Lộ lắc đầu: “Em chưa đói.”
Dương Minh Thạc đứng dậy mặc quần áo: “Hôm nay, chúng ta gặp bạn em nhé, tiện thể hỏi xem mọi chuyện tiến triển thế nào .”
“Được, giờ còn sớm, lát nữa em sẽ gọi cho cô .” – An Lộ gật đầu.
“Ừ.” – đáp.
An Lộ cũng dậy theo.
Bỗng chu cửa vang lên.
Dương Minh Thạc ra mở cửa.
Bình thường nhân viên dọn phòng sẽ kh đến sớm thế này.
mở cửa, thì ra là mang bữa sáng tới.
để họ đẩy xe thức ăn vào.
An Lộ rửa mặt xong ra, th bữa sáng được đưa tới, ánh mắt liền tối xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.