Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 649: Cố ý lừa em
Tống Uẩn Uẩn từ bệnh viện trở về, nhưng lại kh th Cố Ái Lâm đâu.
Nếu như cô đã về , trong nhà chắc c sẽ động tĩnh, chứ kh thể nào ở lì trong phòng mà kh ra ngoài.
“Chắc là vẫn chưa về.” – Tống Uẩn Uẩn nói.
Giang Diệu Cảnh gật nhẹ đầu.
Cố Ái Lâm đưa Trần Việt về đến nơi ở của . Khi bảo xuống xe, lại nói:
“ uống nhiều quá, th khó chịu.”
Cố Ái Lâm đành đỗ xe, xuống dìu vào trong nhà.
“ nằm nghỉ trên sofa một lát, em nấu chút c giải rượu cho .”
Trần Việt giữ chặt l tay cô:
“ em ở bên cạnh là được .”
Thực ra, căn bản kh hề say.
Chút rượu , thể làm gục được.
Tửu lượng của vốn tốt.
Đến lúc này, Cố Ái Lâm cũng nhận ra, liền vạch trần:
“Cố ý lừa em à?”
Khóe môi Trần Việt cong lên, kéo cô ngã vào lòng.
Vòng tay siết chặt eo cô.
“ thật kh ngờ, em sẽ đến thăm .”
Khoảnh khắc th cô, thực sự ngỡ ngàng.
Cố Ái Lâm cúi đầu, nhẹ giọng nói:
“Tình yêu là sự cho từ cả hai phía, em kh thể để lúc nào cũng chỉ cho .”
Cằm Trần Việt tựa lên vai cô:
“Ngày mai sẽ xin nghỉ phép với Tổng Giang, muốn cùng em về Mỹ, ở với em một thời gian.”
“Kh được.” – Cố Ái Lâm lập tức lắc đầu, nghiêm túc – “ giúp trai em nữa.”
Trần Việt khẽ bĩu môi:
“ trai gọi thân mật thế ?”
Cố Ái Lâm ngẩng đầu:
“Đúng vậy. Dù kh quan hệ huyết thống, nhưng trên d nghĩa thì chính là trai em, hơn nữa cũng thừa nhận .”
Trần Việt bất giác bật cười:
“Vậy chẳng trèo cao ? Còn trèo lên được cả em gái của cấp trên nữa.”
“Giờ mới biết à?” – Cố Ái Lâm cố tình đùa lại.
Nhưng Trần Việt thì nghiêm túc:
“Hoắc Huân đã quay về, bên cạnh cũng hỗ trợ. đã bận suốt một thời gian dài, cũng chưa từng nghỉ phép. Giờ c việc gần như xử lý xong , phần còn lại Hoắc Huân thể tiếp nhận, cũng thể tr thủ chút thời gian.”
Cố Ái Lâm biết, tất cả đều vì muốn bầu bạn với .
Trước đây, ều khiến cô oán trách nhiều nhất chính là quá bận, chẳng thời gian dành cho cô.
“Kh cần đâu, thật đó.” – cô nắm l tay – “Nếu bỏ bê c việc, ngày ngày chỉ quấn l em, sẽ th chán thôi. Em ở bên kia việc riêng, cũng c việc của . Bình thường chúng ta liên lạc bằng ện thoại, lúc nào rảnh thì bay sang gặp em, em rảnh thì cũng sẽ sang thăm . Như vậy là ổn .”
Trần Việt im lặng một lúc, khẽ đáp:
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-649-co-y-lua-em.html.]
“ vẫn chưa ngủ ?” – Cố Ái Lâm hỏi.
Trần Việt ghé môi vào tai cô, hơi thở nóng rực, giọng trầm thấp:
“ kh ngủ được. muốn em ở bên cả đêm nay…”
“Kh được.” – Cố Ái Lâm vội thoát khỏi vòng tay .
Trên gương mặt hiện rõ vẻ bối rối.
Hai bàn tay siết chặt, lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi lạnh.
Trần Việt lập tức nhận ra, lẽ cô đã nghĩ sai ý .
dịu dàng nói:
“Ái Lâm, sẽ kh động vào em.”
biết, Cố Ái Lâm vẫn chưa thoát khỏi bóng ma trong lòng.
tuyệt đối sẽ kh khiến cô khó chịu.
“Xin lỗi.”
Cố Ái Lâm quay bỏ chạy.
Trần Việt vội ôm cô từ phía sau.
“Kh lỗi của em.” – giọng dịu dàng an ủi – “Là lỡ lời khiến em hiểu lầm. chỉ là nhớ em thôi. Chỉ cần thể th em, đã th mãn nguyện , biết kh?”
Cố Ái Lâm nghẹn ngào, cố nuốt xuống vị chua xót dâng nơi cổ họng, xoay .
Trần Việt cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên má cô một nụ hôn.
Hai im lặng, chẳng ai nói thêm ều gì.
Một lúc lâu sau, họ nằm tựa vào sofa, ôm chặt nhau.
Dáng vẻ này khiến cả hai đều được một chút cảm giác yên lòng, như tìm th chỗ dựa.
“Em về thôi.” – Cố Ái Lâm khẽ nói.
“Còn sớm mà.” – Trần Việt giữ chặt cô.
“Đã gần mười hai giờ .”
“Muộn thế này, em đừng về nữa.”
“Kh được.” – Cố Ái Lâm kiên quyết – “Em đã nói là sẽ về. Nếu kh về, chẳng sẽ kỳ …”
Trần Việt dỗ dành:
“Yên tâm, sẽ kh ai nói gì em đâu. trai em và chị dâu đều từng trải qua, họ hiểu cả. Em ở lại đây một đêm cũng chẳng . Chúng ta trước đây đã bàn đến chuyện hôn nhân , em ở lại qua đêm cũng bình thường. Họ sẽ kh nghĩ xấu về em.”
“Dù thế cũng kh được.” – Cố Ái Lâm tin rằng, khoảng cách mới sinh ra nhớ nhung.
Lâu ngày mới gặp, nên chỉ một lần bên nhau đã đủ để th hạnh phúc, đủ để muốn quấn quýt mãi kh rời.
Trần Việt bất lực:
“Vậy để đưa em về.”
“Kh cần.” – Cố Ái Lâm lắc đầu – “ đã uống rượu .”
Cô tự lái xe quay về.
Trần Việt tiễn cô xuống tận dưới nhà.
Bóng dáng quyến luyến, vẫy tay mãi kh rời.
Cố Ái Lâm về đến nhà, vốn định lặng lẽ trở về phòng. Nhưng đèn trong nhà vẫn sáng trưng.
Giang Diệu Cảnh đã tắm xong, mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, ngồi trên sofa, tay cầm tạp chí tài chính thời sự.
Còn Tống Uẩn Uẩn thì trong bếp, vẫn chưa dọn dẹp xong xuôi.
“ chị… vẫn chưa ngủ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.