Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ

Chương 681: Làm méo mó ý anh

Chương trước Chương sau

Dương Minh Thạc nói: “Chính là vì em quá coi trọng tình cảm, nên mới bị rối bời.”

An Lộ cũng cười theo: “ đang khen em đ à?”

“Kh, kh, kh, em như vậy kh tốt đâu, coi trọng tình cảm quá dễ bị và sự việc xung qu chi phối cảm xúc. nghĩ, một muốn sống tự tại, trước hết tỉnh táo.” Dương Minh Thạc nói.

An Lộ nhíu mày, cảm th lời nói như vậy, con chẳng sẽ trở nên lạnh lùng hay ?

Một đời , chí ít cũng nên một hai khiến bạn lo lắng chứ?

Dương Minh Thạc: “ lạnh lùng vậy, liệu nếu em c.h.ế.t, sẽ lập tức l vợ khác, vì phụ nữ nào chả giống nhau thôi?”

Dương Minh Thạc, “…”, trừng mắt An Lộ: “ em lại làm méo mó ý vậy?”

An Lộ cười: “Em chỉ đùa với thôi, xem hoảng thế nào.”

Dương Minh Thạc cô cười, chính cũng bật cười theo.

Lúc mới ở bên , nụ cười của An Lộ là giả tạo.

Nhưng bây giờ, nụ cười là thật lòng.

Dương Minh Thạc cảm th an tâm, bưng thức ăn cho cô: “Thôi, ăn .”

“Ừ.” An Lộ đáp, cô cầm đũa lên.

Ăn xong, Dương Minh Thạc ngủ.

Đêm qua kh ngủ, giờ mệt.

An Lộ dọn dẹp bàn và bếp.

Cô kh muốn làm phiền Dương Minh Thạc, nên chuẩn bị dạo một chút.

Bác sĩ nói, nhiều giúp thuận lợi cho sinh nở sau này.

Cô vào phòng l áo khoác, th cánh tay Dương Minh Thạc băng bó.

Cô nhíu mày, đến giường .

Dương Minh Thạc ngủ nhẹ, vẻ cảm nhận được ánh mắt ai đó, lờ mờ mở mắt, khuôn mặt trước mắt dần rõ ràng: “An Lộ?”

An Lộ hỏi: “ bị thương à?”

đáp: “Chỉ là vết thương nhỏ, kh đâu.”

An Lộ tự trách: “Là vợ mà em thật kh đủ tốt, bị thương mà em hoàn toàn kh biết…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-681-lam-meo-mo-y-.html.]

“Ôi,” Dương Minh Thạc nắm tay cô, “Kh lỗi của em, là kh nói trước, là sai.”

đau kh?” An Lộ hỏi.

lắc đầu: “Kh đau, đàn , chút vết thương nhỏ này là gì đâu.”

An Lộ nói: “Nhưng cũng là , m.á.u thịt mà.”

Cô cúi xuống hôn trán : “Ngủ ngon, em kh làm phiền đâu.”

Chiều nay Dương Minh Thạc còn bận việc.

chỉ thời gian nghỉ buổi sáng.

An Lộ bước ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa phòng.

Cô ra đường, l ện thoại gọi Tống Uẩn Uẩn.

Lúc này, Tống Uẩn Uẩn đang ở sân, đang tr Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo thể đứng trên mặt đất nhưng chưa biết , Tống Uẩn Uẩn trước dẫn dắt, Tiểu Bảo lại lộn nhào về phía trước.

Mỗi lần, Tống Uẩn Uẩn đều kịp đỡ cơ thể nhỏ n của bé.

Dù sàn trải thảm, nhưng té vẫn thể va đập.

“Uẩn Uẩn, ện thoại của con nè.” Hàn Hân cầm ện thoại bước ra.

Tống Uẩn Uẩn bế Tiểu Bảo, đưa tay nhận ện thoại: “Ai gọi vậy mẹ?”

“An Lộ.” Hàn Hân trả lời.

Tống Uẩn Uẩn nghe máy: “A lô, An Lộ?”

“Chị nói chuyện này với em, em chuẩn bị tinh thần.” Giọng An Lộ nghiêm túc.

Chuyện này, cô kh thể giấu được.

Nên cô quyết định nói sớm, để Tống Uẩn Uẩn tâm lý chuẩn bị.

Tống Uẩn Uẩn lập tức liên tưởng đến cuộc gọi trước đó.

chuyện Tống Duệ Kiệt kh? Nói !”

làm chuyện sai .” An Lộ nói.

Tống Uẩn Uẩn lập tức siết chặt ện thoại, giữ bình tĩnh hỏi: “ làm gì? nghiêm trọng kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...