Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 745: Cảm giác an toàn
“ thích gì cũng được.” Dương Minh Thạc nói, “Chọn món mà em thích .”
An Lộ mỉm cười.
Cô hạ mắt xuống.
“Xem ra, sau này em quan tâm nhiều hơn, nếu kh, em chẳng biết chút gì về sở thích của cả.”
Dương Minh Thạc cười, “Ngày tháng sau còn dài, em cả thời gian để hiểu mà.”
An Lộ mím môi, nhẹ nhàng đáp một tiếng “ừ.”
Thực ra trong lòng cô tràn đầy hy vọng và mong đợi về tương lai.
Cô hướng tới những ngày tháng yên bình, cuộc sống như vậy dường như đang hiện ngay trước mắt.
Đáng được trân trọng.
Đáng được ghi nhớ!
Trong lúc chờ đồ ăn, An Lộ chống cằm, chằm chằm Dương Minh Thạc đối diện.
Ánh mắt cô dán chặt đến mức khiến đàn to lớn bên kia cảm th hơi ngượng.
chỗ khác.
An Lộ hỏi, “Minh Thạc, xấu hổ kh?”
Dương Minh Thạc, “……”
An Lộ cười.
Món ăn đưa lên bàn, lúc ăn, ện thoại Dương Minh Thạc vang lên. nghe máy, kh biết bên kia nói gì, chỉ gật đầu hai lần cúp.
An Lộ gắp thức ăn cho , “Ai gọi vậy?”
“Bên cơ quan nhờ qua một chuyến.” Dương Minh Thạc nói nhẹ.
An Lộ nhíu mày, “Lại nhiệm vụ ? Chẳng đã hứa để nghỉ phép ? Kỳ nghỉ còn chưa hết mà!”
Dương Minh Thạc gắp món cô đưa cho vào miệng, “Em đừng suy nghĩ nhiều, chưa chắc là nhiệm vụ đâu.”
An Lộ nói, “C việc của quá vất vả.”
Ngay cả nghỉ phép cũng kh yên tâm!
“Em chẳng đã biết tính chất c việc của ?” gắp thức ăn cho cô, nhẹ nhàng an ủi, “ sẽ cố gắng sắp xếp thời gian, bên em và con gái.”
An Lộ nói, “Em biết rõ c việc của , nhưng em kh vui là vì vẫn chưa hoàn toàn bình phục.”
Cô lo lắng cho sức khỏe Dương Minh Thạc.
Dương Minh Thạc cười.
An Lộ , “Kỳ nghỉ lẽ cũng mất luôn , còn cười được à?”
“ cười là vì em quan tâm , trong lòng vui, kh liên quan đến c việc.” Dương Minh Thạc cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-745-cam-giac-an-toan.html.]
An Lộ, “……”
Cô khẽ ho một tiếng, “Ăn , ăn …”
Ăn xong, bước ra khỏi nhà hàng, An Lộ định bế Bảo Nhi từ trong tay Dương Minh Thạc.
chưa đưa con cho cô, “ đưa hai mẹ con về nhà trước, cơ quan.”
An Lộ hỏi, “ trễ kh?”
“Kh .” Dương Minh Thạc nói.
An Lộ nói, “Thực ra chỗ này kh xa nhà lắm, em hoàn toàn thể bộ về.”
Dương Minh Thạc nói, “ muốn đưa em về.”
An Lộ mỉm cười, khoác tay , đứng bên cạnh cảm th an toàn.
Về đến nhà, An Lộ bế Bảo Nhi.
Dương Minh Thạc hôn lên trán cô, “ về sớm hơn nhé.”
An Lộ dịu dàng đáp, “Ừ.”
Dương Minh Thạc rời , An Lộ tr lúc Bảo Nhi ngủ, dọn dẹp nhà cửa.
Chiều đến, con thức giấc, cô tắm rửa cho con, thay tã!
cho con bú.
Cô nghiêng , Bảo Nhi nằm trong lòng.
Bé b.ú một lúc ngủ .
An Lộ kéo áo xuống, nhẹ nhàng vỗ về con.
lẽ là đêm qua cô thực sự kh ngủ, giờ nằm trên giường cũng hơi mệt.
Cô kh biết ngủ bao lâu.
Lơ mơ tỉnh dậy.
th Dương Minh Thạc đang ngồi bên giường!
Cô dụi mắt, “ về lúc nào vậy?”
“Vừa về.”
An Lộ đứng dậy.
“ nhiệm vụ gì giao cho à?” cô hỏi.
Dương Minh Thạc đáp, “Kh.”
“Vậy lại bảo cơ quan?”
An Lộ tới bàn, rót một cốc nước uống.
Dương Minh Thạc cô, “Em đoán xem?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.