Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 757: Làm sao mà ra ngoài gặp người ta đây
“ tin tưởng An Lộ, nhưng em lại kh tin Thẩm Chi Khiêm…”
Tống Uẩn Uẩn lần này thật sự bị hành vi của Thẩm Chi Khiêm làm cho chấn động.
Dương Minh Thạc nói: “ sẽ nói chuyện thẳng t với ta.”
Tống Uẩn Uẩn nghĩ lại, với nhân cách chính trực của Dương Minh Thạc, chắc cũng sẽ kh gây ra xung đột gì. Hơn nữa, yêu An Lộ đến thế, chắc c sẽ bảo vệ cô .
Kh cô cho rằng Thẩm Chi Khiêm là kẻ xấu.
Chỉ là nếu một ngày, Thẩm Chi Khiêm và Dương Minh Thạc đồng thời gặp nguy hiểm, mà cô chỉ thể cứu một , cô chắc c sẽ chọn Thẩm Chi Khiêm. Bởi tình cảm giữa họ lâu dài và sâu đậm hơn.
Con vốn vậy thôi, kh thể vĩ đại đến mức bỏ rơi gắn bó thân thiết.
Những ều tốt đẹp cô dành cho Dương Minh Thạc, chẳng qua cũng bởi vì là đàn của An Lộ.
Điều khiến cô lo sợ, chính là Thẩm Chi Khiêm sẽ làm khó An Lộ, giành quyền nuôi con.
Bởi sự thật kh thể chối bỏ, đứa bé chính là con ruột của Thẩm Chi Khiêm.
ta quyền được nhận lại con.
Thế nhưng hiện tại, An Lộ và Dương Minh Thạc đang sống yên ổn hạnh phúc.
Và trong mắt tất cả mọi , đứa bé là con của họ.
Nếu Thẩm Chi Khiêm thật sự muốn giành đứa bé , khác sẽ An Lộ và Dương Minh Thạc thế nào?
Định kiến và lòng , vốn khó lường…
“Ừm, An Lộ dạo này vẫn ổn chứ?” – cô quan tâm hỏi thêm một câu.
“Cô tốt.” – Dương Minh Thạc đáp.
Cuộc gọi kết thúc, Dương Minh Thạc vừa định quay thì sau lưng vang lên giọng nói mềm mại:
“ lại gọi ện cho ai thế?”
thẳng t đưa ện thoại cho cô: “Tống Uẩn Uẩn gọi cho em.”
“Cô nói gì vậy?” – An Lộ tự nhiên nhận l.
“Cô bảo Thẩm Chi Khiêm đã về .” – giọng Dương Minh Thạc nhàn nhạt.
Động tác của An Lộ khựng lại, hàng mi khẽ rủ xuống, giọng trầm :
“ ta về làm gì?”
“ kh rõ.”
“ ta đến lúc nào?” – cô lại hỏi.
Dương Minh Thạc kh trả lời ngay, mà cô:
“Em tin kh?”
An Lộ ngước lên.
Kh nói lời nào.
Tin chứ, lại kh tin?
Nếu kh tin, cô dám phó thác cả cuộc đời cho ?
“Tại lại hỏi vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-757-lam--ma-ra-ngoai-gap-nguoi-ta-day.html.]
“Bởi nếu em tin , hãy để chuyện của Thẩm Chi Khiêm cho giải quyết. Em kh cần ra mặt.”
Ánh mắt An Lộ dừng lại nơi vài giây, cong môi cười:
“Em kh tin , thì em đã gả cho làm gì?”
Dương Minh Thạc b đùa:
“Biết đâu, lúc đó em nhất thời hồ đồ thì .”
“…”
Ánh mắt giao nhau, Dương Minh Thạc khẽ bật cười.
Nhưng An Lộ lại nghiêm túc lạ thường.
Cô từng chữ từng chữ nói:
“Em chưa bao giờ đưa ra quyết định trong lúc bốc đồng. Mỗi lựa chọn của em đều đã được suy nghĩ kỹ càng, bao gồm cả việc gả cho .”
Cô luôn cho rằng bản thân đủ lý trí, đủ tỉnh táo.
Sắc mặt Dương Minh Thạc cũng chững lại:
“ chỉ đùa thôi, em giận à?”
Cô gật đầu, bất chợt vòng tay ôm l cổ :
“Kh được nói đùa kiểu đó nữa.”
dịu dàng đáp: “Biết .”
Cô kiễng chân, in lên môi một nụ hôn:
“ kh biết đâu…”
Cô thật sự thích .
Ít nhất là bây giờ, cô thích .
Ban đầu, chỉ vì là một tốt.
Là mà cô thể gửi gắm cả đời.
Nhưng qua thời gian, sự bao dung, thấu hiểu, dịu dàng và che chở của đã khiến tim cô rung động.
Dương Minh Thạc ôm l eo cô, nhẹ nhàng vỗ về:
“ đã hầm một nồi c, em uống chút nhé?”
An Lộ lắc đầu, ngẩng mặt nhỏ lên:
“Em muốn hơn…”
Chưa kịp để phản ứng, cô đã hôn lên cổ .
Kh chỉ là hôn, mà còn khẽ cắn…
chau mày:
“Em làm vậy sẽ để lại dấu vết đ…”
Hơi thở dồn dập.
“Em chính là muốn để lại dấu vết của trên …” – cô thì thầm.
“Thế này thì, làm mà ra ngoài gặp ta được?” – cúi mắt, giọng khàn hẳn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.