Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 760: Cảm Động Lại Xót Xa
An Lộ chăm chú:
“Ý là gì, đang thử lòng em ?”
Dương Minh Thạc đưa tay xoa đầu cô, giọng ôn hòa:
“Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Kh yêu thì cũng thể làm bạn. Gặp gỡ một lần, chẳng cần biến thành kẻ thù, đến cả mặt mũi cũng kh muốn . sẽ kh để bụng đâu, tin em.”
An Lộ chu môi:
“ tin em, nhưng em lại kh tin chính . Nếu ta nói lời ngon ngọt dụ dỗ, biết đâu em sẽ theo ta mất…”
Dương Minh Thạc bất chợt siết chặt cô vào lòng.
Môi mạnh mẽ áp xuống môi cô.
biết rõ, cô chỉ cố tình đùa để chọc tức .
Nhưng trái tim vẫn kh kìm được nỗi lo lắng.
Sợ một ngày nào đó… cô sẽ rời xa .
Cái ôm của siết chặt đến mức như muốn hòa tan cô vào m.á.u thịt .
An Lộ khẽ nói:
“ bế Bảo Nhi xuống dưới .”
Chia tay … liệu còn thể làm bạn được kh?
Trong lòng cô nghĩ, e là khó lắm.
Cô kh muốn chạm lại quá khứ.
Ngón tay mảnh mai khẽ vuốt gương mặt rắn rỏi của :
“Cuộc đời sau này của em… chỉ muốn .”
“Vậy còn Bảo Nhi thì ?” – Dương Minh Thạc hỏi.
An Lộ thoáng khựng lại:
“ ta đến… để đòi con ?”
lắc đầu:
“Chỉ muốn một lần thôi.”
An Lộ vòng tay ôm chặt l thắt lưng , thì thầm:
“Trước kia, em từng nghĩ con bé chỉ là một ngoài ý muốn, là một sự tồn tại mà em chưa từng mong chờ. Nhưng dần dần, khi cảm nhận con bé lớn lên từng ngày trong cơ thể , em bắt đầu hy vọng, mong chờ… Cảm giác làm mẹ , giờ em thật sự kh nỡ bu tay.”
Dương Minh Thạc khẽ gật.
“Đưa con cho , đừng để ta chờ dưới lâu.”
An Lộ khẽ đáp một tiếng, xoay bế con lại.
Bảo Nhi đã ngủ say.
Khuôn mặt nhỏ n đỏ hồng.
Còn quá bé để nhận ra giống ai.
Đợi lớn thêm chút nữa, ngũ quan rõ ràng mới ra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-760-cam-dong-lai-xot-xa.html.]
An Lộ đưa con cho .
cẩn thận đón l.
“Em thật kh muốn xuống gặp ?” – hỏi lại một lần nữa.
An Lộ trừng mắt:
“ mà hỏi thêm lần nữa, em lập tức theo ta đ.”
Dương Minh Thạc cười khẽ:
“Được , đừng giận. Tối nay sẽ xin lỗi em.”
Cô đưa tay đẩy ra ngoài, đóng cửa lại.
ôm Bảo Nhi xuống lầu.
Thẩm Chi Khiêm đang đứng ngồi kh yên, tới lui.
lẽ vì sắp được gặp con, lòng căng thẳng đến khó kìm.
Nghe th tiếng gọi, quay đầu lại.
Khi ánh mắt chạm đến đứa trẻ trong vòng tay Dương Minh Thạc, cả cơ thể như đ cứng.
Huyết quản dường như cũng ngừng chảy.
Yết hầu khẽ trượt lên xuống, bước chân nặng trĩu như nghìn cân.
Dương Minh Thạc ra sự bối rối của , bèn chủ động bước đến, đặt đứa trẻ vào tay .
còn nói thêm:
“Từ nay về sau, vẫn thể đến thăm.”
hào sảng, rộng lượng.
Nhưng Thẩm Chi Khiêm hiểu rõ, bản thân kh thể làm thế.
Lúc con bé còn nhỏ, chưa biết gì thì kh .
Nhưng đợi nó lớn hơn, sẽ hỏi là ai…
biết trả lời thế nào?
Kh chỉ khiến vợ chồng họ phiền lòng, mà còn gieo vào lòng con sự rối ren kh nên .
ôm con thật chặt.
Đôi mắt đỏ hoe.
Dương Minh Thạc nói khẽ:
“Hôm An Lộ sinh, là sinh khó. nguy hiểm, cuối cùng mổ mới giữ được cả mẹ lẫn con. Lúc vừa tỉnh lại, nghe Tiểu Lý nói… An Lộ vì chuyện của mà sinh non. Khi đó, trong phòng mổ, chưa kịp làm phẫu thuật, sống c.h.ế.t đều chưa biết. Cô còn nói, nếu c.h.ế.t, cô cũng kh muốn sống nữa. Ngay cả con, cô cũng kh muốn sinh ra.”
Khi nghe những lời đó, lòng vừa cảm động vừa xót xa.
Một cô gái tốt đẹp như thế…
Thẩm Chi Khiêm lại chẳng hề biết trân trọng.
Nhưng nghĩ lại, lẽ cũng nhờ sự vô tình của ta, nên mới cơ hội được ở bên cô hôm nay.
“Con bé… thật đáng yêu.” – Thẩm Chi Khiêm cúi đầu, giọng khàn hẳn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.