Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 777: Con cứ tiếp tục cố gắng đi
Tống Uẩn Uẩn nói:
“Học hành bắt đầu từ nhỏ, đợi đến lúc con lớn bằng bây giờ mới dạy thì đã muộn .”
Thẩm Chi Khiêm: “…”
“Uẩn Uẩn, em đang nói chuyện với ai vậy? lại chẳng phân biệt lớn nhỏ thế?”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Chi Khiêm th Tống Uẩn Uẩn mất kiên nhẫn, còn nổi nóng với .
Tống Uẩn Uẩn :
“Cho dù là Giang Diệu Cảnh, cũng kh thể can thiệp vào việc em dạy con.”
Thẩm Chi Khiêm: “…”
nhớ hồi nhỏ cũng bị mẹ ép học.
Mỗi lần ba chen vào, mẹ cũng mắng cho một trận!
phụ nữ làm mẹ , ai cũng muốn con thành rồng, lại thêm tính khí nóng nảy như thế này kh?
nhớ trước kia Tống Uẩn Uẩn là một cô gái dịu dàng.
bây giờ cũng trở nên thế này?
“Uẩn Uẩn, em như bây giờ chẳng đáng yêu chút nào.”
Tống Uẩn Uẩn đáp:
“Em cần khiến th em đáng yêu ?”
Thẩm Chi Khiêm phản bác:
“Em như thế này, Giang Diệu Cảnh cũng sẽ kh thích đâu.”
Song Song – thằng bé vừa l lợi vừa nhiều mưu mẹo – lập tức phụ họa:
“Đúng, đúng đó. Con thích mẹ dịu dàng, ba cũng thích vợ biết quan tâm thấu hiểu.”
Tống Uẩn Uẩn: “…”
Cô trừng mắt con trai:
“Những lời này con học ở đâu vậy?”
Song Song còn chưa kịp trả lời, Thẩm Chi Khiêm đã giành nói trước:
“Bây giờ mạng phát triển thế này, em quản con trai em kiểu gì?”
Tống Uẩn Uẩn nghẹn lời, kh biết đáp thế nào.
Trong lòng cô hiểu rõ, cũng biết bản thân dành cho con trai và gia đình chưa đủ.
Nhưng chẳng cô đã từ bỏ c việc, trở về với gia đình ?
Cô đã cố gắng hết sức .
Chẳng lẽ vẫn chưa đủ ?
Cô về phía Thẩm Chi Khiêm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-777-con-cu-tiep-tuc-co-gang-di.html.]
“Em dạy con em, thể đừng xen vào kh?”
Thẩm Chi Khiêm nói:
“ kh ý nhiều chuyện. chỉ muốn nhắc em, em chẳng đã quyết định định cư ở đây ? Em thuê gia sư cho Song Song học ngôn ngữ nơi này, vậy tức là sau này nó sẽ học ở đây, chấp nhận nền giáo d.ụ.c nơi này, đúng kh? Nhưng hỏi em, ở đây bắt học thuộc thơ Đường kh? Rõ ràng là kh…”
“Cho dù nó tiếp nhận nền giáo d.ụ.c ở đây, nhưng cũng kh thể quên gốc rễ. cũng sẽ dạy nó thơ Đường, từ Tống. Em đưa nó định cư ở đây, kh vì em thích nơi này. Dĩ nhiên nơi này cũng tốt, nhưng nó là Trung Quốc, chẳng lẽ đến văn hóa của chính đất nước cũng chẳng biết một chút nào ?”
Thẩm Chi Khiêm nghẹn họng, kh nói được gì.
nhún vai, quay sang Song Song bĩu môi:
“Con cứ tiếp tục cố gắng , nghe lời mẹ con. Mẹ con nói đúng đ, chú cứu kh nổi con đâu. Học hành cho tốt.”
Nói xong, quay lưng bỏ , dáng vẻ phong lưu, thản nhiên.
Để lại Song Song mắt tròn mắt dẹt.
Nó kéo tay áo Tống Uẩn Uẩn:
“Mẹ, con học, con học mà.”
Lúc này thì ngoan hẳn.
Trẻ con vốn là vậy, biết kh còn ai bênh vực thì liền nghe lời, ngoan ngoãn ngay.
Tống Uẩn Uẩn ngồi xuống:
“Đem phần viết tên hôm qua ra cho mẹ xem.”
Song Song ngoan ngoãn l.
Mới bắt đầu nên chữ viết còn vụng về, chẳng đẹp chút nào.
Tống Uẩn Uẩn cũng kh chê trách:
“ tốt, con đã biết viết tên . Tuy chưa đẹp, nhưng mẹ tin sau này con sẽ viết đẹp hơn.”
Song Song được khen, mắt sáng rực lên:
“Mẹ, mẹ th con viết đẹp thật ?”
Tống Uẩn Uẩn xoa đầu con:
“Tất nhiên .”
Song Song cười vui vẻ.
Khi sang đây, Tống Uẩn Uẩn kh mang theo sách trong nước.
Cô liền tải một số thơ ca, in ra, đóng thành tập cho Song Song xem.
Dạy con nhận mặt chữ, dạy con học thuộc.
“Song Song, con ều gì đặc biệt muốn học kh?”
lớn ý muốn riêng, nghĩ rằng con cần biết ều này ều kia.
Nhưng cô cũng sẽ tôn trọng ý kiến của Song Song.
Chỉ cần con muốn học, cô sẽ ủng hộ.
Song Song nghiêng đầu nghĩ ngợi…
Chưa có bình luận nào cho chương này.