Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 935: Anh ấy là ai vậy?
“Nguyệt Nguyệt, hôm nay là sinh nhật , thể vắng mặt được.” – bạn thân kéo Phương Nguyệt vào khoang, “ hôm nay bị thế?”
M bạn vây l cô:
“Bình thường chơi hăng lắm mà, hôm nay cứ thất thần vậy, tâm sự gì à? Chẳng lẽ gia đình lại bắt xem mắt nữa hả?”
Bạn bè đều hiểu Phương Nguyệt.
Cô nâng ly rượu, lấp liếm:
“Uống , uống .”
Bạn bè trêu:
“Chỉ uống rượu thì chán lắm, bao nhiêu soái ca ở đây cơ mà.”
Một cô bạn gọi tới một cơ bắp, mặt mũi ển trai.
Cô cầm tay Phương Nguyệt đặt lên cơ bụng rắn chắc kia:
“Coi nè, cảm giác kh tệ nhỉ? Là chị em tụi này đặc biệt chọn cho đ, đừng chê nha.”
Phương Nguyệt lập tức rút tay lại:
“Kh hứng thú, đừng làm loạn.”
M bạn đồng loạt “chậc chậc”.
Phương Nguyệt vốn là kiểu chơi bời thoải mái, nên bọn họ mới chuẩn bị trò này.
Cô chơi, náo nhiệt, nhưng chưa bao giờ bu thả bản thân.
nhau, ánh mắt họ như đều nói: “Cô gì đó kh bình thường.”
“Nguyệt Nguyệt, đừng nói là đang yêu đ nhé?”
Ánh mắt Phương Nguyệt lướt qua từng gương mặt bạn bè, lập tức cười đứng lên:
“Đâu , nào nào, uống tiếp .”
Cô vốn phóng khoáng, thể để bạn bè biết đang nghĩ đến đàn .
Nếu để họ phát hiện, chắc c sẽ bị chọc cười.
Khoang thuyền lại náo nhiệt trở lại.
Trên du thuyền bên kia, Trần Việt và Cố Ái Lâm đang âu yếm cho nhau ăn trái cây.
Hoắc Huân nhai nho ngọt mà như nhai sáp, bĩu môi đầy chua chát.
Trần Việt cười:
“Chướng mắt hả?”
“Chướng thì chướng, nhưng đáng đời. Ai bảo là ch.ó độc thân. Hai cứ tiếp tục, coi như kh tồn tại.”
Lời khiến Cố Ái Lâm cười nghiêng ngả.
“Thôi được .” – Trần Việt đứng dậy, đến màn hình chọn bài, bấm cho Hoắc Huân một ca khúc sở trường, “Nào, hát .”
Hoắc Huân cũng đứng lên.
Hai song ca một bài tình ca.
Bên này, khoang thuyền chẳng thể náo nhiệt như bên du thuyền kia.
Trưa, họ tự nấu ăn trên du thuyền, trong tủ sẵn nguyên liệu.
Hoắc Huân xắn tay vào bếp.
Cố Ái Lâm mang thai, Trần Việt tuyệt đối kh cho cô động tay.
Hơn nữa, Hoắc Huân cũng biết làm vài món.
Trần Việt định phụ một tay, nhưng bị đuổi thẳng:
“Đi , lo mà bầu bạn với vợ , ở đây kh cần .”
“Thật kh cần hả?” – Trần Việt cười, “ chỉ ngồi chờ ăn thôi, kh rủa đ chứ?”
Hoắc Huân trợn trắng mắt:
“Biến .”
Trần Việt bật cười.
“, , .”
Một ngày trên du thuyền trôi qua khá dễ chịu, chỉ tội Hoắc Huân cứ Trần Việt và Cố Ái Lâm ân ân ái ái.
Trong lòng khổ sở, mà lại chẳng thể biểu hiện ra ngoài.
Khi du thuyền cập bến, Hoắc Huân nói:
“Chúng ta mau về thôi, tối nay Thẩm Chi Khiêm và vợ mới cưới đã hẹn ăn tối. Giờ về vừa kịp.”
Trần Việt gật đầu:
“ trả chìa khóa.”
Hoắc Huân vào trong, Trần Việt và Cố Ái Lâm đứng đợi bên ngoài.
Đúng lúc đó, du thuyền của Phương Nguyệt cũng cập bến, bạn bè cô lần lượt ra về.
Cô liếc du thuyền của Hoắc Huân, nói với bạn:
“Các về trước , tìm dọn dẹp lại khoang đã.”
Chơi cả ngày ai cũng mệt, nên bạn bè vẫy tay:
“Được, được, bọn đây.”
Họ lên xe rời .
Phương Nguyệt bước vào, đứng sau lưng Hoắc Huân:
“Này.”
quay đầu, nhướng mày:
“Cô sẽ kh bám theo đ chứ?”
Hôm nay cả ngày đã chạm mặt bao nhiêu lần ?
Trùng hợp thế ?
Phương Nguyệt đưa tay vén tóc ra sau tai.
Nếu là đàn khác nói câu này, cô chắc c sẽ nổi nóng, mắng ngay: “ tự luyến quá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-935--ay-la-ai-vay.html.]
Nhưng đối mặt với Hoắc Huân, cô chỉ mỉm cười.
Cô kh bám theo, nhưng quả thật là th du thuyền của cập bến thì cô cũng lái theo về.
Sáng đến khách sạn, cũng là do cô chủ động.
Những chuyện này, cô chẳng thể chối.
“Ê, cô gái ngoài kia với đàn đó là ai thế?”
Hoắc Huân trả xong chìa khóa, nhàn nhạt đáp:
“Đều là bạn .”
Phương Nguyệt khẽ “ồ”.
“Thế còn cô gái kia?” – cô dò hỏi.
Hoắc Huân liếc ra ngoài, lại liếc cô:
“Cô muốn ều tra gì?”
Phương Nguyệt cười gượng:
“Kh, chỉ tò mò thôi mà.”
cảnh giác cô:
“Đừng nói là cô để ý đến Trần Việt nhé?”
“ nói bậy cái gì thế?” – Phương Nguyệt đỏ mặt, “ chỉ th họ đứng cạnh nhau, tr thân mật thôi.”
“Họ là vợ chồng, kh thân mật thì là gì?”
Mắt Phương Nguyệt sáng rỡ:
“Họ là vợ chồng?”
Cô chỉ Trần Việt và Cố Ái Lâm.
Hoắc Huân gật đầu.
Trong lòng Phương Nguyệt liền thở phào.
Cô cứ tưởng cô gái đó là bạn gái của Hoắc Huân.
Biết kh , cô bật cười.
Hoắc Huân cô như ngốc:
“Cô cười cái gì?”
“Kh gì, kh gì.” – cô vội giải thích.
liếc cô một cái:
“Cô còn việc gì kh? đây.”
Nói sải bước ra.
Phương Nguyệt th bỏ , vội chạy theo:
“Này, uống rượu , chở một đoạn ?”
“Kh rảnh.” – Hoắc Huân lạnh lùng.
“ chỉ xin nhờ thôi, nhỏ nhen thế?”
quay lại cô, định nói gì đó, nhưng Trần Việt đã lên tiếng trước:
“Chẳng tiểu thư Phương đây ? Xe bọn còn chỗ, lên cùng .”
Hoắc Huân: “……”
“Được , mau lên xe.” – Trần Việt dìu Cố Ái Lâm lên.
Cố Ái Lâm lúc này trong lòng tò mò cực độ, nhưng kh tiện hỏi ngay.
Cô cúi ngồi vào, Trần Việt cũng theo vào, hạ kính xuống, Phương Nguyệt:
“Cô ngồi ghế phụ , phía sau hết chỗ .”
Phương Nguyệt mỉm cười thoải mái:
“Được.”
Hoắc Huân liếc Trần Việt, lại Phương Nguyệt, bất đắc dĩ về phía ghế lái.
Phương Nguyệt ngồi ghế phụ, cài dây an toàn.
Hoắc Huân im lặng khởi động xe.
Giữa đường, ện thoại Hoắc Huân reo, là Thẩm Chi Khiêm gọi.
vừa cầm lên định nghe, Phương Nguyệt liền giật l, nói:
“Vừa lái vừa nghe kh an toàn.”
Cô bấm nút nghe, đưa ện thoại sát tai :
“ cứ lái , cầm hộ cho.”
Hoắc Huân: “……”
Ngồi sau, Cố Ái Lâm mà sững sờ.
Hoắc Huân đây là… gặp vận đào hoa ?
Chuyện này rốt cuộc là thế nào, cô gái này với Hoắc Huân quan hệ gì?
Trong lòng cô đầy hiếu kỳ, liền huých nhẹ Trần Việt, thì thầm:
“Cô là ai thế? Với Hoắc Huân quan hệ gì vậy?”
Trần Việt nhỏ giọng đáp bên tai cô:
“Về nói.”
Bàn tán trước mặt ta, kh tiện.
Hoắc Huân chỉ thể bất lực để mặc Phương Nguyệt cầm ện thoại.
Đầu dây bên kia, giọng Thẩm Chi Khiêm vang lên:
“Tối nay ăn cơm cùng nhau.”
“Biết .” – Hoắc Huân đáp.
“Ở nhà hàng Phúc Loan.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.