Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 945: Khiến anh ấy phải say mê tôi
Hoắc Huân khẽ đáp:
– “ biết , dù em kh giải thích cũng kh giận, nhưng em đã giải thích, thì tha thứ cho em vậy.”
Phương Nguyệt nhíu mày, mím môi:
– “ thật tự mãn, quả nhiên kh thể nịnh được .”
Hoắc Huân: “….”
Phương mẫu nhiệt tình dùng đũa c để gắp đồ ăn cho Hoắc Huân:
– “Món này cả nhà đều thích, cũng thử .”
Hoắc Huân gắp một miếng cho vào miệng, nhận xét:
– “Ngon đ.”
Phương mẫu mỉm cười.
Phương phụ lại kéo uống rượu:
– “ thường uống rượu cũng khá chứ?”
Hoắc Huân cười nhẹ:
– “Cũng tạm được ạ.”
Phương phụ cười rạng rỡ:
– “ khiêm tốn quá, chắc c uống được nhiều.”
Hoắc Huân:
– “Một chút thôi.”
Phương Nguyệt kh chịu nổi:
– “Bố, bận c việc, mai còn về F quốc, để say thì kh làm phiền c việc của ?”
Phương phụ hơi xấu hổ cười:
– “À, ra vậy.”
– “Kh thì ?” – Phương Nguyệt cầm rượu , – “Mỗi một ly là được.”
Phương phụ con gái:
– “Con thật phá đám.”
Phương Nguyệt:
– “Con là vì các mà thôi.”
Phương mẫu đứng dậy rót rượu cho Hoắc Huân và cho Phương phụ:
– “Uống nhiều thì nghỉ ở đây một ngày cũng được, nhà chúng ta nhiều phòng lắm, chuyến bay của cũng mai mới , gấp gì đâu?”
Phương Nguyệt: “….”
Cô mẹ mà kinh ngạc:
– “Mẹ và quen nhau ? Mới biết nhau mà đã cho ở lại, mẹ kh sợ là xấu ?”
Phương mẫu:
– “Yên tâm, kh vấn đề gì, mẹ đã tìm hiểu .”
Hoắc Huân: “….”
Phương Nguyệt: “….”
Cô th mặt mất sạch thể diện trước Hoắc Huân.
Cả đời chưa từng nhục nhã đến vậy.
Mà hôm nay, mọi mặt mũi của cô, đều do bố mẹ gây ra!
Phương phụ vợ, biết vợ nói hơi quá, vội xoa dịu:
– “Con bé chỉ nhiệt tình thôi, đừng để tâm.”
Ông vỗ tay Hoắc Huân:
– “Kh , kh .” – Hoắc Huân đáp.
Rõ ràng Phương Nguyệt mới là tiểu thư trong nhà, nhưng lúc này như kẻ ngoài cuộc, bố mẹ chăm lo cho Hoắc Huân hết.
Đồ ăn trên đĩa chất cao tới nửa gang tay.
Phương Nguyệt kho tay đứng bố mẹ:
– “Một đàn cũng chưa tìm được, mà bố mẹ đã sốt sắng vậy ?”
Nhưng một suy nghĩ khác nhảy ra: Hoắc Huân kh tốt hơn những trai xem mắt ?
Kh tốt hơn những kẻ chỉ thích sắc đẹp cô?
Kh hơn những trai “phượng hoàng” vào gia thế?
Kh hơn những kẻ xấu nhưng lại muốn tán cô?
Phương Nguyệt kh thể bác bỏ, đành lắc đầu bất lực.
Bữa cơm này cô ít ăn, còn Hoắc Huân ăn nhiều, uống nhiều, tr đã say.
Phương Nguyệt thầm nghĩ:
– “ say , con đưa lên phòng khách sạn.”
– “Đi đâu mà , ở nhà thôi.” – Phương mẫu nói.
Phương phụ cũng đồng ý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-945-khien--ay-phai-say-me-toi.html.]
– “Đúng , đúng .”
Phương Nguyệt c.h.ế.t lặng, bất lực:
– “Được , được , tùy các , các muốn thì vậy.”
– “Nh dìu lên phòng .”
Phương Nguyệt hỏi:
– “Lên phòng nào?”
Phương mẫu:
– “À, phòng khách chưa chuẩn bị, tạm thời nghỉ ở phòng con .”
Phương Nguyệt: “….”
Cô kinh ngạc mẹ:
– “Bố mẹ thật quá phóng khoáng, cho đàn vào phòng con gái ?”
– “ say , gì đâu?”
– “Chẳng lẽ bố mẹ chưa nghe chuyện say rượu dễ sinh chuyện chăng?”
Phương phụ mẫu đồng loạt lắc đầu:
– “Chưa từng.”
Phương Nguyệt “….”
Cô hoàn toàn bất lực với bố mẹ.
Nếu kh biết bố mẹ và Hoắc Huân trước đây kh quen nhau, cô đã tưởng ta là con trai họ mất .
Ngày xưa bố mẹ chưa bao giờ vậy.
Dù thúc giục cô kết hôn, cũng chưa bao giờ “đẩy” cô vào lòng khác như vậy!
– “Nếu chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ bắt chịu trách nhiệm, trực tiếp cưới con gái là được .”
Hoắc Huân nghe xong, kh nhịn được, phun ra một ngụm nước.
Bố mẹ Phương quá nhiệt tình, cảm giác như đang ở thiên đường.
Phương Nguyệt thở dài, bĩu môi:
– “Hoắc Huân, bẩn quá.”
– “Kh đâu.” – Phương mẫu dặn hầu dọn dẹp, – “Được , kh nói nữa, dìu lên phòng, th kh khỏe mà.”
Phương Nguyệt nhờ hầu giúp, đưa Hoắc Huân lên phòng .
Vào phòng, cô thẳng tay đặt Hoắc Huân xuống giường.
Cơ thể chìm vào sự mềm mại, xung qu đầy mùi hương dễ chịu.
– “Em dùng nước hoa gì thế?” – nheo mắt, cười mê man, say mà tỉnh.
Phương Nguyệt:
– “Kh liên quan đến , bớt nói chuyện, ngủ .”
Hoắc Huân thật sự say, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo.
nhắm mắt:
– “Xin lỗi, ngủ nhầm giường em, nhưng thực sự… mệt… kh đứng dậy nổi, bố em cố tình cho uống rượu…”
Phương Nguyệt ngay lập tức phản bác:
– “Đừng nói bậy, bố kh ép uống, do uống ít quá thôi.”
Hoắc Huân kh nói gì, nhắm mắt và ngủ .
Phương Nguyệt ngồi bên, lặng lẽ .
Cửa phòng bỗng mở ra.
Phương mẫu bước vào:
– “Nguyệt Nguyệt à.”
– “Mẹ.” – cô đứng dậy, tiến tới.
Phương mẫu nói:
– “Bố mẹ việc, tối nay cũng kh về, khi tỉnh, nếu , con thay bố mẹ tiễn .”
Phương Nguyệt nhíu mày:
– “Mẹ đâu?”
– “À, việc c ty, nói con cũng kh hiểu. Ở nhà cho đàng hoàng, nhà khách, con kh mặt cũng bất lịch sự. Bố mẹ trước nhé.”
Phương Nguyệt theo mẹ ra ngoài, tiễn bà xuống cầu thang.
Cô do dự:
– “Mẹ kh cố tình ra ngoài để chúng con kh gian riêng đúng kh?”
Phương mẫu giật :
– “Con nói linh tinh gì, nhà khách, bố mẹ ra ngoài vì việc thôi.”
Phương phụ nghiêm giọng:
– “Nguyệt Nguyệt, con kh còn bé nữa, đừng trẻ con.”
Phương Nguyệt tuy hơi bực, th bố mẹ quá hài lòng với Hoắc Huân, nhưng kh dám nói thật.
Cô thở dài:
– “Con biết , mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc , và sẽ khiến say mê con.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.