Gả Thay Đích Nữ - Bị Lưu Đày Đến Xứ Băng Tuyết
Chương 155: Nghi ngờ
Triều Đại Tề, Vĩnh Lịch năm thứ hai mươi lăm, ngày hai mươi ba tháng năm, Tín Dương Hầu Bạch S bị c.h.é.m đầu bêu đầu thị chúng, Bạch gia một trăm ba mươi hai nhân khẩu, phàm những từ mười hai tuổi trở lên, nữ t.ử bị sung vào Giáo Phường Ty làm o kỹ, nam t.ử bị phát phối đến Hoài Châu làm nô bộc.
Cách kinh đô hai mươi dặm về phía ngoài thành, trong một cỗ xe ngựa đang phi nh, một phụ nhân trạc ba mươi tuổi co rúc trong góc, ôm chặt l nữ nhi chưa đầy hai tuổi của .
Bỗng nhiên, cỗ xe ngựa dừng lại, tấm rèm được vén lên, một nam t.ử trạc đôi mươi nheo mắt vào bên trong xe.
“Triệu Di Nương?”
Phụ nhân rụt rè nam t.ử một cái, th đối phương nhíu mày thì vội vàng gật đầu đáp lại.
đ.á.n.h xe ở một bên đáp: “Đại nhân, hạ quan đã hỏi thăm , trong phủ Tín Dương Hầu chỉ một vị di nương họ Triệu, tuổi của hài t.ử cũng trùng khớp, sẽ kh sai đâu.”
Lý Dương gật đầu, “Được, trước tiên hãy kiếm chút gì đó ăn mang về.”
“Vâng,”
Triệu Di Nương cảnh giác Lý Dương, nàng kh hiểu vì những này lại chuộc thân cho nàng, còn giúp nàng tìm lại nữ nhi. Trên nàng gì đáng để lợi dụng chứ?
Lý Dương còn việc làm, y kh hiểu rõ nữ nhân này, cũng kh muốn tiết lộ quá nhiều, chỉ giải thích: “Là Bạch Chỉ cô nương bảo chúng ta đến cứu di nương.”
“Chỉ nhi? Là Chỉ nhi bảo các ngươi đến ư? Vậy Minh Hiên đâu? Chỉ nhi bảo các ngươi cứu ca ca của nàng kh?”
Triệu Di Nương vô cùng kích động, bàn tay đang ôm nữ nhi vô thức siết chặt thêm, nữ nhi bị đau, bèn òa khóc lớn.
Triệu Di Nương vội vàng dỗ dành nữ nhi, “Ngoan nào... kh Dao Dao... tỷ tỷ đến cứu chúng ta .”
Lý Dương an ủi: “Những chuyện khác chúng ta đã an bài, di nương cứ chuyên tâm chăm sóc nữ nhi là được.”
“Được, được, đa tạ.” Triệu Di Nương lau nước mắt, khe khẽ dỗ dành nữ nhi.
Lý Dương đã xuất phát từ Tần An phủ hai mươi ngày trước, bí mật đến kinh đô để cứu Triệu Di Nương và Bạch Minh Hiên. Y đã đợi ngoài thành ba ngày trời, mới chờ được phán quyết của phủ Tín Dương Hầu.
Triệu Di Nương vừa được đưa đến Giáo Phường Ty thì đã được bọn họ chuộc ra. Đương nhiên, quan kỹ kh ai muốn chuộc là chuộc được, còn dựa vào các mối quan hệ ở kinh đô để lo liệu, khiến Giáo Phường Ty xóa tên Triệu Di Nương khỏi d sách, giúp nàng giả c.h.ế.t thoát thân.
Về phần nữ nhi của Triệu Di Nương, nàng bé thật sự đã bị bán , của Lý Dương đã bỏ ra hai mươi lượng bạc để chuộc về.
Còn về Bạch Minh Hiên, ngày mai chính là ngày y bị lưu đày, hơn nữa đầu mục quan sai áp giải lại là một cố nhân, chính là Cao Uy, kẻ năm xưa từng áp giải Bạch Chỉ và những khác. Còn về Vương Tr, ta nay đã thăng quan tiến chức, đến Hình Bộ làm Tư Ngục, nắm giữ toàn bộ đại lao của Hình Bộ.
Lý Dương đã lo liệu xong xuôi, sẽ tạo ra một vài hỗn loạn vào đêm đầu tiên trên đường lưu đày, để Bạch Minh Hiên giả c.h.ế.t thoát thân.
“Lý đại nhân, phía trước một ngôi miếu đổ nát, chúng ta hãy nghỉ lại đó một đêm, ngày mai lại đến Vong Ưu Đình chờ đợi.”
Đan Đan
“Được, cứ nghỉ lại đây .”
Những bị lưu đày ngày đầu tiên kh thể quá xa, ba mươi dặm là vừa đủ, bọn họ chỉ cần ở gần Vong Ưu Đình mà thủ chu đãi thố là được.
Lý Dương lần này ra ngoài mang theo hơn hai mươi , nh đã dọn dẹp ngôi miếu đổ nát một chút, bắt đầu nhóm lửa đun nước.
Triệu Di Nương ôm nữ nhi ngồi một bên, những đang bận rộn, trong lòng vẫn thấp thỏm kh yên. Lý Dương bưng một bát cháo nóng đưa cho Triệu Di Nương, “Trước tiên hãy ăn chút gì đó .”
Triệu Di Nương cảm kích nhận l bát cháo, cẩn thận đút cho nữ nhi, cũng uống vài ngụm.
Thời tiết cuối tháng năm ở kinh đô, nói là nóng bức thì kh đúng, nhưng cũng ấm áp. Trên xe ngựa chỉ một chiếc chăn, Triệu Di Nương ôm nữ nhi, dùng làm cả đệm lẫn chăn cũng đủ .
Còn về những khác, bọn họ trực tiếp nằm xuống đất, kh bao lâu sau liền ngủ .
Nửa đêm, c gác bên ngoài tiến vào bẩm báo, “Lý đại nhân, đưa thư tới, nói là do Tư Ngục Vương đại nhân gửi đến.”
Lý Dương mở ra xem, sắc mặt đại biến, lập tức ra lệnh cho tất cả mọi thức dậy.
Hài t.ử đang ngủ say giật tỉnh giấc, òa khóc, Triệu Di Nương run rẩy dỗ dành nữ nhi.
“Đường Trì, Triệu Vĩ, hai ngươi chịu trách nhiệm hộ tống Triệu Di Nương về Tần An phủ, kh cần chờ chúng ta.”
“Vâng.”
Chưa đợi Triệu Di Nương hỏi một câu, Lý Dương đã dẫn những khác rời khỏi ngôi miếu đổ nát, một đoàn cưỡi ngựa nh chóng truy đuổi về phía Thập Lý Pha ở phía Đ.
Khi chân trời hửng sáng như bụng cá, Lý Dương và những của y cuối cùng cũng đến Thập Lý Pha.
“Đại nhân, bên kia một đội nhân mã đang tiến tới.”
Sắc mặt Lý Dương hơi trầm xuống, y lặng lẽ chờ đợi đối phương đến.
“Húy~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-thay-dich-nu-bi-luu-day-den-xu-bang-tuyet/chuong-155-nghi-ngo.html.]
Những con ngựa bị kéo cương, giơ cao vó trước lại nặng nề hạ xuống, một đội nhân mã dừng lại trước mặt Lý Dương.
“Lại là ngươi ?!”
Lý Dương trong lòng cả kinh, Tiêu Tĩnh Vũ lại phái Chu Hoài Cẩn đích thân đến!
Y cố nén sự bất an trong lòng, ánh mắt lướt qua đội ngũ hơn hai mươi này. Ở chính giữa bọn họ, một nam t.ử đang hôn mê, lặng lẽ tựa vào đứng phía sau.
này hẳn chính là ca ca của Bạch Chỉ, Bạch Minh Hiên.
“Lý Dương, đã lâu kh gặp!” Chu Hoài Cẩn thần thái ung dung, kh chút căng thẳng.
Th Lý Dương kh nói gì, Chu Hoài Cẩn trêu chọc: “Ta cứ tưởng sẽ là Diệp Hoài An chứ, kh ngờ lại là ngươi. Vậy chúng ta còn cần tỷ thí một phen ?”
Chu Hoài Cẩn nói vậy cũng chỉ là để nói mà thôi, Diệp Hoài An là đại tướng giữ thành, tự ý rời bỏ vị trí là đại tội, đương nhiên y sẽ kh đến.
Lý Dương Chu Hoài Cẩn trầm giọng nói: “Hãy tránh đường .”
Chu Hoài Cẩn nói đúng, kh cần thiết nữa, y kh là đối thủ của Chu Hoài Cẩn.
Nhiệm vụ thất bại, Lý Dương cũng kh dây dưa quá nhiều, chỉ sai nh chóng phi ngựa đến dịch trạm, dùng bồ câu đưa thư truyền tin tức về Tần An phủ.
Tiêu Trạch Lan nhận được tin tức liền lập tức tìm Bạch Chỉ thương lượng. Bạch Chỉ sau khi nghe Chu Hoài Cẩn cướp Bạch Minh Hiên thì kh hề sốt ruột như Tiêu Trạch Lan tưởng tượng, nhưng y vẫn giải thích:
“Thứ lỗi cho ta, A Chỉ, ta vốn tưởng rằng vạn vô nhất thất, kh ngờ y lại phái Chu Hoài Cẩn đích thân mang ca ca nàng .”
“Kh .”
Bạch Chỉ biết Tiêu Trạch Lan kh muốn nàng mạo hiểm chịu khổ, kh hề trách y, chỉ là lúc này trong lòng nàng chút hỗn loạn, kh nói được lời an ủi nào.
Theo lý mà nói, nàng và Bạch Minh Hiên cũng chỉ mới gặp mặt một lần, sau đó cũng chỉ th qua hai phong thư, tình nghĩa kh tính là sâu đậm. Nhưng Bạch Minh Hiên lại thực sự quá giống ca ca của nàng, hơn nữa y lại là ca ca của nguyên chủ, ta đã chiếm thân thể của nguyên chủ thì lý nên cứu ca ca của nguyên chủ, vốn dĩ đã bị nàng ta liên lụy.
Huống hồ Triệu Di Nương và Bạch Minh Hiên còn từng giúp đỡ ta, nàng càng kh thể kho tay đứng .
Nhưng cứu thế nào đây?
“Hiện giờ ta ra ngoài thành Bắc Sơn phủ, khả năng cướp được Chu Hoài Cẩn lớn kh?” Bạch Chỉ hỏi Tiêu Trạch Lan.
Tiêu Trạch Lan nắm l tay Bạch Chỉ, vẻ mặt lo lắng, “A Chỉ, đừng xung động, Tiêu Tĩnh Vũ cướp ca ca nàng , chính là đoán được nàng sẽ cứu , ta sợ y mai phục.”
“Là vậy .”
Trong lòng Bạch Chỉ suy nghĩ vạn phần, nàng cẩn thận hồi tưởng lại tình tiết của nguyên tác. Tuy rằng diễn biến câu chuyện hiện tại đã khác xa so với nguyên tác, nhiều nhân vật lẽ ra xuất hiện nhưng lại kh, nhưng trong nguyên tác vẫn còn một vai trò vô cùng quan trọng mà ta kh nên kh xuất hiện, đó chính là đại phản diện Kiều T.ử Th trong sách.
Trong nguyên tác, Kiều T.ử Th và Diệp Hoài An võ lực ngang tài ngang sức, suýt chút nữa đã thành c đưa nhi t.ử của Chu Thục phi lên ngôi. Trong tình tiết hiện tại, Chu Thục phi và nhi t.ử đều đã c.h.ế.t, Kiều T.ử Th cũng chưa từng xuất hiện, Bạch Chỉ lo lắng sẽ xảy ra biến cố gì.
“Tiêu Trạch Lan, từng nghe qua cái tên Kiều T.ử Th này kh?”
Tiêu Trạch Lan nhíu mày, “Kiều T.ử Th? Đây chẳng là tên hiện giờ của Chu Hoài Cẩn ?”
Bạch Chỉ kinh ngạc, “Cái gì? Chu Hoài Cẩn chính là Kiều T.ử Th?! Chẳng y tên là Chu Hoài Cẩn ? Đổi tên thì thôi, còn đổi cả họ?”
“T.ử Th là tên chữ của Chu Hoài Cẩn, Kiều là họ mẹ y. Mẫu thân y bị phu nhân của Chu Uy Viễn hãm hại mà c.h.ế.t, sau khi Chu Thục phi c.h.ế.t, y liền đổi sang họ Kiều.”
Bạch Chỉ chấn động, “ ta chưa từng nghe nhắc đến?”
“Mọi đều đã quen gọi Chu Hoài Cẩn, nên kh ai gọi cái tên mới này nữa, vả lại đây cũng kh là thay đổi chính thức trên hộ tịch, chỉ là những thân cận biết mà thôi.”
Lòng Bạch Chỉ càng thêm rối bời. Chu Hoài Cẩn là đại phản diện, vì y lại muốn giúp đỡ Tiêu Tĩnh Vũ chứ?
“Trạch Lan, từng nói, khi chúng ta rời khỏi Mã Đề thôn, những truy sát chúng ta chính là của Chu Hoài Cẩn. Vậy y nghe lệnh của đại ca? Hay nghe lệnh của Tiêu Tĩnh Vũ?”
“Nhất định là Tiêu Tĩnh Vũ.”
“Nhưng Bắc Sơn phủ cách Mã Đề thôn mất m ngày đường, đại ca vừa mới mất, những kia đã mặt , chắc c là hành động từ trước. Tiêu Tĩnh Vũ thể ều động Chu Hoài Cẩn khi đại ca còn sống kh?”
“Tuy kh biết nguyên do gì, nhưng đại ca tuyệt đối kh thể làm như vậy.” Tiêu Trạch Lan dứt khoát nói.
Bạch Chỉ trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi: “Trạch Lan, còn nhớ Tiêu Tĩnh Vũ sau khi lần thứ hai rơi xuống nước thì tính tình đại biến kh?”
Tiêu Trạch Lan kh hiểu, “Nhớ chứ, chuyện gì ?”
“Vậy còn nhớ, lần đầu tiên Tiêu Tĩnh Vũ rơi xuống nước là cùng với hài t.ử nhà họ Chu ?”
“Nhớ chứ, ều này liên quan gì ?”
Bạch Chỉ nhắm mắt lại, “Ta nghĩ ta đại khái đã biết nguyên nhân là gì .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.