Gả Thay Đích Nữ - Bị Lưu Đày Đến Xứ Băng Tuyết
Chương 162: Chuyện Vặt Của Hoàng Hậu ---
Chuyện tuyển tú kh ai nhắc đến nữa, Bạch Chỉ lại trải qua m tháng ngày nhàn hạ. Thoáng cái mùa xuân đến, lại đến mùa trăm hoa đua nở, các phu nhân của đại thần trong triều, phàm là cáo mệnh trong thân đều bắt đầu tìm đủ mọi lý do để vào cung bái kiến Bạch Chỉ.
Đương nhiên, các nàng kh tự đến, mà còn dẫn theo nữ nhi của .
Những thể đưa vào cung gặp Bạch Chỉ, dĩ nhiên là những cô nữ nhi xuất sắc nhất trong gia đình, tài tình nhan sắc đều thuộc hàng đỉnh cao. Cầm kỳ thư họa, thi hương hoa trà, Bạch Chỉ mỗi ngày đều thưởng thức các loại tài nghệ, đến hoa cả mắt, tuy kh còn nhàm chán nữa, nhưng trong lòng lại thầm tiếc nuối, nếu thể dẫn theo nhi t.ử đến thì tốt biết m!
Các mệnh phụ đều ý định riêng. Trước tiên là để Hoàng hậu biết mặt, nhỡ đâu sau này tuyển phi, Hoàng hậu chắc c sẽ chọn tính cách hòa nhã, thuận mắt, bằng kh ngày ngày bày ra trước mắt cũng th khó chịu. Hơn nữa, cho dù Hoàng thượng kh tuyển phi, thì Hoàng thái đệ còn tuyển đó thôi. Cho dù Hoàng thái đệ nhất thời cũng kh tuyển, chỉ cần được Hoàng hậu khen ngợi và ban thưởng, tương lai trong chuyện hôn sự cũng thể một tiền đồ tốt hơn.
Bởi vì mục tiêu kh rõ ràng, nên nữ nhi mà các thần phụ dẫn theo độ tuổi khá lớn, từ tám tuổi đến mười sáu tuổi đều , thậm chí còn một đã hai mươi tuổi, lớn hơn Bạch Chỉ một tuổi.
Nghe nói cô nương này năm xưa sức khỏe kh tốt, gia đình liền giữ lại thêm hai năm, ở thời cổ đại xem như là một nữ th niên lớn tuổi chưa xuất giá.
Mẫu thân nàng tự biết kh tìm được quá thích hợp, liền nghĩ đến việc vào cung thỉnh Bạch Chỉ giúp xem mắt một , quan trọng nhất là muốn thỉnh Bạch Chỉ tứ hôn, như vậy dù phu quân tìm được gia thế kém một chút, nhưng trên d nghĩa cũng nghe hay hơn.
Bạch Chỉ trò chuyện với cô nương này hai câu, ấn tượng về nàng khá tốt. Tài tình nhan sắc đều kh tệ, tính cách cũng khoáng đạt, chỉ là kh m muốn thành thân, nhưng cũng kh muốn làm khó phụ mẫu.
Tối đó Bạch Chỉ kể chuyện này với Tiêu Trạch Lan,
“Cô nương này là cháu gái của Cảnh Bình Vương, nói hợp với ca ca của ta kh?”
Cảnh Bình Vương là đại ca của Tiên Đế, cũng là đệ duy nhất của Tiên Đế được phong vương. Kh vì y quan hệ tốt với Tiên Đế đến mức nào, cũng kh vì y nhiều tài năng ra , mà là vì y là hoàng t.ử xuất thân kém nhất trong số tất cả các hoàng t.ử b giờ. Mẫu phi chỉ là một cung nữ, sau khi m.a.n.g t.h.a.i mới được phong tần, cho đến khi qua đời cũng chỉ là một tần.
Tiên Đế kh muốn bị đời nói là g.i.ế.c hết đệ, nên đã chọn vị đại ca kh chút cạnh tr nào này để phong làm Vương gia.
Bạch Chỉ lật , chuyển sang nằm sấp trên giường, hai cẳng chân bắt chéo nhau cong lên,
“Nếu ca ca ta kh được, vậy Vệ Chi Hàng thì ? hiện là chính tứ phẩm Kinh Đô Thủ Bị, sẽ xứng đôi với cô nương này hơn kh?”
Tiêu Trạch Lan nghe th tên Vệ Chi Hàng, ánh mắt mới rời khỏi đôi cẳng chân trắng nõn của Bạch Chỉ, sang gương mặt nghiêng của nàng,
Y kh lộ vẻ gì hỏi: “Nàng chẳng thích cháu gái này của ta ? Kh để nàng làm tẩu tẩu của nàng, lại nhắc đến Vệ Chi Hàng ?”
“Ta chẳng sợ ca ca ta kh xứng ?”
Xét về c d, Bạch Minh Hiên chỉ là một tú tài, Hầu phủ trước đây cũng bị tịch biên, nhưng vì là ca ca của Hoàng hậu, Bạch Minh Hiên cũng được phong tước vị, còn được ban thưởng một tòa trạch viện.
Nhưng ngoài những thứ này ra thì thể nói là nghèo rớt mồng tơi, vẫn là Bạch Chỉ đã gửi tiền chia lợi nhuận hai tháng của xưởng gia vị qua, nếu kh thì nhiều hầu như vậy cũng kh nuôi nổi.
Tiêu Trạch Lan khóe miệng mang ý cười: “Ca ca nàng dù cũng là Quốc Cữu, lại kh xứng chứ? Đến lúc đó cứ ban thưởng thêm chút là được , nàng muốn ta vì bọn họ mà tứ hôn kh?”
Bạch Chỉ vội vàng nói: “Ngươi đừng thế, ít nhất cũng xem mặt một chút, kh thể lung tung tác hợp.”
“Ta chỉ là cảm th ca ca của ta và Vệ Chi Hàng tuổi tác khá hợp nhau, với lại quan hệ gia đình của họ cũng khá đơn giản, ta nghĩ cháu gái ngươi hẳn sẽ thích.”
Đâu chỉ đơn giản! Đó quả thực là kẻ cô gia quả nhân.
Vệ Chi Hàng chỉ một ruột, còn một thứ nhưng kh sống chung với Vệ Chi Hàng và họ.
Bạch Minh Hiên chỉ một di nương và một thứ , tuy phủ đệ tạm thời do di nương quản lý gia sự, nhưng kh thể coi là chính thất chủ mẫu của phủ.
Cô nương này dù gả cho ai cũng đều thể lập tức làm chủ gia đình, Bạch Chỉ cảm th với tính cách của cô nương này, hẳn là sẽ thích.
“Hay là thế này , ta sẽ tổ chức một yến tiệc thưởng hoa ở Sướng Xuân Viên, để những nam nữ chưa kết hôn đến tuổi đều tham gia, cho họ tự xem mặt.”
Sướng Xuân Viên là biệt viện của hoàng gia, bên trong trồng kh ít kỳ hoa dị thảo, các yến tiệc thưởng hoa của hoàng gia cũng phần lớn được tổ chức tại đây, Tiêu Trạch Lan cũng kh lý do gì để kh đồng ý.
“Được, vậy cứ làm theo ý ngươi, để Vương ma ma và họ chuẩn bị .”
“Được!”
Bạch Chỉ hứng thú vô cùng cao, nàng còn đặc biệt gửi thư cho Bạch Minh Hiên, nói qua tình hình của cô nương này, dặn Bạch Minh Hiên tự chuẩn bị một chút, bất kể thành hay kh cũng kh thể thất lễ.
Đến ngày yến tiệc thưởng hoa, cảnh tượng náo nhiệt hơn nhiều so với tưởng tượng của Bạch Chỉ, nhiều mệnh phụ mang theo m đứa con đến. Bạch Chỉ cho chuẩn bị các tiết mục ở mỗi vườn.
Đấu thơ, thưởng trà, cắm hoa, mọi thể tự do lựa chọn.
hầu hạ ở mỗi vườn kh ít, tránh để xảy ra chuyện như làm ướt quần áo, thay quần áo bị bắt gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-thay-dich-nu-bi-luu-day-den-xu-bang-tuyet/chuong-162-chuyen-vat-cua-hoang-hau.html.]
Bạch Chỉ vốn dũng muốn dạo một vòng, xem náo nhiệt, nhưng các mệnh phụ vây qu nàng lời qua tiếng lại, kh chút thời gian rảnh rỗi nào.
Hà Hương hiểu rõ tâm tư Bạch Chỉ nhất, bèn đến nói rằng hoa mẫu đơn trong vườn đang nở rộ, Hoàng hậu nương nương thể cùng các mệnh phụ thưởng ngoạn.
Bạch Chỉ lúc này mới cơ hội th một nhóm thiếu nam thiếu nữ, hoặc là thẹn thùng e lệ, hoặc là ôn văn nhã nhặn, nói chung đều mãn nhãn.
Bạch Chỉ cũng th Bạch Minh Hiên và Vệ Chi Hàng, hai họ đứng cùng một nam t.ử khác kh biết đang nói gì, bên cạnh kh một cô gái nào.
Bạch Chỉ thầm “chậc” một tiếng trong lòng, thế này thì đúng là số cô độc cả đời ...
Yến tiệc thưởng hoa kết thúc viên mãn, ngoài ý muốn của Bạch Chỉ, cháu gái của Lão Vương gia lại để mắt đến Bạch Minh Hiên, Bạch Minh Hiên cũng cho truyền lời rằng y ý với cô nương kia.
Những chuyện sau đó liền xuôi chèo mát mái, ban hôn một mạch liền xong.
Ngoài Bạch Minh Hiên và họ ra, còn m cặp ưng ý nhau, đều đến thỉnh cầu Hoàng hậu ban hôn.
Bạch Chỉ cũng kh thiên vị ai, một ngày ban ra ba đạo chỉ ý tứ hôn, những vật dụng xa hoa vô dụng trong kho của nàng cũng ban thưởng kh ít.
Sính lễ của Bạch Minh Hiên là do Bạch Chỉ bảo Vương ma ma chuẩn bị, ngoài những món lớn dùng để trang hoàng bề ngoài được chọn từ kho như những khác, phần còn lại đều xuất từ tư khố của Bạch Chỉ, nếu kh đủ thì bảo Vương ma ma mua thêm.
Ngày đại hôn, Bạch Chỉ và Tiêu Trạch Lan đích thân đến dự, cho đủ mặt mũi Bạch Minh Hiên và Cảnh Bình Vương phủ. Khiến những đệ tỷ khác vốn bất mãn vì của hồi môn quá nhiều đều im bặt.
Hoàng thượng và Hoàng hậu thân lâm, đây là vinh dự của Cảnh Bình Vương phủ, các quyền quý ở Kinh đô sẽ đ.á.n.h giá lại địa vị của Cảnh Bình Vương phủ, đây là chuyện tốt cho các đệ đệ chưa kết hôn khác.
Thời gian lại cứ thế trôi qua một năm, Bạch Chỉ cảm th sắp kh chịu nổi nữa , ăn mặc tiêu dùng trong cung dù tốt đến m nàng cũng kh chịu được, chỉ chút xíu chỗ này, thật sự đã đến phát chán.
Tiêu Trạch Lan tuy đã đưa Bạch Chỉ ra ngoài cung chơi vài lần, nhưng đều ở khu vực qu Kinh đô, trở về trước khi cung môn khóa, hơn nữa cũng kh thể thường xuyên ra ngoài, dù thân phận đặt ở đó.
Bạch Chỉ lại thở dài một tiếng, thật sự quá đỗi buồn chán, trách kh được Nương nương gạch phi trong truyện "Truyện mèo cam" lại buồn chán đếm gạch.
Tiêu Trạch Lan tự nhiên ra Bạch Chỉ kh vui trong lòng, chỉ thể cố gắng tr thủ thời gian ở bên nàng, tiện thể đẩy nh việc rèn giũa Tiêu Ngự, hy vọng y thể sớm gánh vác giang sơn xã tắc này.
“Tháng sau nữa là sinh thần của ta ,” Tiêu Trạch Lan vuốt tóc Bạch Chỉ nhàn nhạt nói.
Đan Đan
Bạch Chỉ chút uể oải, “Ừm, muốn quà gì?”
“Lần này, yến tiệc mừng thọ ta định làm lớn, quan viên từ ngũ phẩm trở lên ở các nơi đều thể mang gia quyến vào cung chúc thọ.”
Bạch Chỉ chút kh hiểu vì , Tiêu Trạch Lan vốn vô cùng tiết kiệm, huống hồ hai mươi lăm tuổi cũng kh số chẵn, kh cần thiết làm lớn.
Tiêu Trạch Lan cười nói: “Tiêu Ngự cũng đã mười sáu tuổi, những ều cần học đều đã học , việc phổ biến lúa và ngô cũng tiến hành thuận lợi, ta kh gì lo lắng nữa.”
Bạch Chỉ chợt ngẩng đầu , “... nỡ ?”
Hoàng đế này mới làm được hai năm thôi mà!
Tiêu Trạch Lan vuốt ve mặt Bạch Chỉ, “ gì mà kh nỡ, đã được , những gì muốn làm đều đã làm , đã viên mãn , đã đến lúc ta nên cùng A Chỉ ngắm, ta cũng muốn xem thế giới mà A Chỉ nhắc đến.”
Bạch Chỉ cay xè mũi, giọng nói mang theo tiếng khóc, “Vậy nỡ bỏ Tiêu Ngự ?” Nàng còn chút kh nỡ, huống chi Tiêu Trạch Lan.
“Kh vẫn thể trở về ? Chúng ta thể trở về dưỡng lão.”
Bạch Chỉ ngẩng đầu Tiêu Trạch Lan, trong mắt nước mắt lấp lánh, sau đó chợt ôm chặt l cổ đối phương, vùi đầu vào lòng .
“Cảm ơn , Tiêu Trạch Lan... cảm ơn...”
Tiêu Trạch Lan ôm chặt trong lòng, “Là ta nên cảm ơn A Chỉ mới , đã nguyện ý chờ ta hai năm.”
Bạch Chỉ nước mắt lưng tròng rút khỏi lòng Tiêu Trạch Lan, “Vậy muốn làm lớn yến tiệc mừng thọ là vì...”
“Trước khi , nàng kh muốn gặp Kỳ nhi và Lý tẩu tẩu ?”
“Muốn...”
“Vậy thì gặp hẵng .”
Trong trướng vàng rực, hai thân ảnh giao triền lăn lộn, hầu hạ bên ngoài đã lui ra ngoài cửa.
Đây là quy tắc do Bạch Chỉ đặt ra, sau khi màn che giường bu xuống, hầu hạ lui ra ngoài cửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.