Gái Già Tưng Tửng
Chương 19: Hạnh phúc nơi đâu
Kh khí trùng lại 1 chút. Phương mơ mộng đ, nhưng sống thực tế. Điểm nó phục nhất ở Phương là sự từng trải nhưng vẫn lạc quan như tuổi xì tin chưa bao giờ va vấp. Nó tiếp tục tra vấn:
- Thế ai tán?
Lần này nó mong đợi tán là Phương. Xưa nay Phương lúc nào cũng tự hào là kh bao giờ chủ động. Nếu Phương chủ động thì vụ này đáng chú ý. Thêm nữa, nó sẽ loại bỏ được nghi vấn: trai dân tộc bỏ bùa.
- Còn hỏi ?
Nó cảm th cụt hứng. khi nào Phương cờ bí dí tốt. Sắp 30 nên chọn đại 1 .
Phương chun mũi:
- Đùa thôi. Cả 2 trúng gió, cả 2 cùng tán.
Ra khỏi siêu thị sách, Phương đưa cho nó 1 cuốn sách:
- Tặng đẹp này.
Nó lôi sách ra khỏi túi nilon, ngắm bìa sách. "Bí mật của hạnh phúc". Cuốn này nó biết lâu nhưng chưa mua đọc. Bởi nó nghĩ câu trả lời nằm trong đời sống thực tại, chứ kh nằm trong những giáo ều sáo rỗng hay những câu chuyện quá ảo về tấm lòng và nhân cách của con .
- Hạnh phúc sẽ sớm đến thôi. - Phương cười, bỏ số sách còn lại vào cốp xe.
Nó mỉm cười gật đầu. Phương đang hạnh phúc, nhưng Phương hiểu tâm trạng của nó. Dĩ nhiên Phương kh chọn cách chia sẻ bằng 1 gương mặt méo xệch đồng cảm. 1 buồn bã thì còn lại lạc quan. Thời gian kh chờ đợi Phương nữa. Nhưng nó vẫn còn thời gian. Sau này thể kh còn thân thiết như bây giờ. Nhưng tiệc nào kh tàn?
Mua sách xong, 2 đứa rủ nhau ghé qua trung tâm thương mại... ngắm đồ.
Qua shop phụ kiện, nó th 1 phụ kiện giống của MJ. Nó lại nghĩ đến Tú. MJ là idol của Tú. Nó vào shop mua. Ngày trước, để lùng được quà sinh nhật cho Tú, nó đã vất vả lùng khắp Hà Nội. Kh ngờ hôm nay lại mua được cái khác, đẹp mắt, độc đáo, căn bản nó nghĩ là hợp với Tú. Trả tiền xong, nó cùng Phương ăn kem. Nó cũng bắt đầu mường tượng quà cưới sẽ mua tặng Phương. Mua cái gì cũng được, miễn là liên quan đến... ngủ. Đèn ngủ hay váy ngủ nhỉ? “Mà đêm tân hôn thì cần gì đèn với chả váy”. Nó tinh nghịch nghĩ thầm.
Buổi tối, Thục ôm 1 đống truyện tr, truyện chữ, để thể loại từ truyện ma đến truyện cười, thêm 1 đống sách từ y học đến nghệ thuật sống vào bệnh viện. lẽ những thứ này sẽ giúp cho Tú bớt buồn.
Gửi xe xong, nó khệ nệ vác đống đồ vào trong bệnh viện. Đống đồ nặng quá, nó va 1 đẹp. C nhận gương mặt cô ta xinh thật. tròn trịa, hiền hậu nữa. Nó hơi cúi đầu, chuẩn bị rối rít xin lỗi thì đẹp nó như thể "mày cướp chồng bà".
- Mắt mù à.
Choáng. Cái miệng xinh thế mà phát ngôn ra toàn những thứ kh ngửi nổi. Ừ thì nó lỗi nhưng nó muốn thế đâu. Với cái loại vô học này nó kh cần tử tế. Nó lầm lỳ lườm lại 1 cái sắc lẹm cúi xuống lượm đồ. đẹp hùng hổ bỏ , mặt nhăn như đ.í.t khỉ. Nó lầm bầm rủa:
- Đúng là đồ con ỉn.
Nếu mà kh ghét, nó đã hoàn toàn thể xếp ả ta vào hàng mỹ nhân với gương mặt đẹp, cơ thể tròn đầy, căng tràn sức sống. Nhưng đã ghét thì chỉ là con ỉn thôi. Kh biết hôm nay là cái ngày gì nữa. Chưa gì đã rước bực bội vào .
Đến phòng Tú, nó đưa tay định gõ cửa. Nhưng th cửa khép hờ, nó đẩy nhẹ cửa bước vào trong. Tú đang thiu thiu ngủ. Nó cố gắng nhẹ nhàng hết mức để kh đánh thức Tú. Sau khi đặt đống sách truyện xuống đất, nó lại gần giường bệnh. Nó với tay l cái chăn mỏng đắp cho Tú. Vừa nhoài với cái chăn thì Tú mở to mắt. Nó giật b.ắ.n , rụt tay lại như ăm trộm bị bắt quả tang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gai-gia-tung-tung/chuong-19-h-phuc-noi-dau.html.]
Tú ngồi dậy, tựa lưng vào tường:
- Chị định giở trò gì đ?
"Giở trò"? Tú nghĩ nó là loại nào? Nhưng đúng là nó muốn giở trò thật. Còn trò gì thì nó cũng chưa biết. Nó lúng túng như gà mắc tóc:
- tưởng ngon lắm .
Tú nó dò xét như muốn hỏi nó đến đây làm gì. Trong ánh ẩn hiện 1 nét phấn khởi. Nó chẳng thẹn thùng gì nữa, thẳng vào vấn đề luôn:
- Quần áo đâu?
Tú càng th khó hiểu hơn nữa. chột dạ lên kiểm tra xem mặc thiếu cái gì kh. May quá, trên đủ từ A đến Z.
- Ý là quần áo bẩn . Chẳng nhẽ kh tắm?
Tú thở phào nhẹ nhõm:
- mang giặt .
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Thục càng tò mò hơn. Kh lẽ nàng tiên nào trong quả quýt hiện ra nấu cơm, giặt đồ, nâng khăn, sửa túi cho Tú:
- Ai cơ?
Tú hơi chau mày khó chịu:
- đặt dịch vụ.
- nằm bẹp ở đây, kiếm đâu ra tiền mặt đặt dịch vụ? Lần sau cứ đưa giặt dùm, tính phí chứ kh giúp kh c đâu mà ngại.
Nó như bị hóc xương bởi tuyên ngôn x rờn vừa mới nhả ngọc phun tơ ra. Tính phí thì Tú cũng đâu tiền mà trả.
- À, ý là cho nợ.
Th Tú vẫn im lặng, vẻ bộ vi xử lý hơi chậm. Nó lại tiếp ngay:
- bỏ vào máy giặt chứ kh mó tay vào đâu mà lo.
Tú cầm quyển báo chăm chú đọc:
- Kh cần đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.