Gái Già Tưng Tửng
Chương 6: Cuộc gọi đáng yêu
Tối mùa thu.
Ngày mai là sinh nhật em thầy. Nó kỳ c chuẩn bị 1 món quà. Đóng gói xong nó ngắm món quà đẹp mắt, tự cười 1 . Tự nhiên nó th hâm tỉ độ. Từng tuổi này còn chơi trò nặc d. Nhưng nó thích sự lãng mạn và thích tạo ra sự lãng mạn. Thêm nữa, nó thực lòng muốn chúc mừng em thầy, muốn em thầy được vui. Còn chuyện được đáp lại hay kh nó cũng chưa dám nghĩ đến. Cho đâu là để nhận.
Trên tấm thiệp nó nắn nót ghi lời chúc và ký tên: Rin - chan.
Nó hôn chùn chụt lên tấm thiệp. Ôi Rin-chan, Rin-chan. Nó yêu cái tên , yêu bé Rin. Thế nên khi tham gia bất kỳ forum nào, nó cũng kh public th tin thật, mà chỉ để nick name: Rin-chan.
Món quà được gửi . Từ lúc nào nó th cuộc đời đẹp thế. Đôi khi làm những chuyện ngốc nghếch thật vui.
Cứ như thế, 1 cô bé Rin-chan vô hình mà hữu hình, tồn tại song song với nó. Dám làm những chuyện mà nó kh dám. Yêu em thầy bằng 1 thứ tình yêu vu vơ, vụng về, kín đáo. Bởi vì, chỉ khi nặc d, ta mới dám cởi bỏ lớp vỏ chín c của để sống khác , dựa dẫm vào cảm xúc, sống như bản thân muốn vậy.
--------------
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
20/10,
nó ghét những ngày này đến thế? Ngoài đường tràn ngập những hoa và hoa. Bên bờ hồ, các cô gái xúng xính váy vung, gương mặt sáng bừng hạnh phúc, bên cạnh trai của họ. Ở 1 góc đường nào đó lại 1 nhóm con gái ngồi ăn cháo trai trả thù đời. Ừ thì chán ghét lũ con trai, ăn thật nhiều cháo trai cho bõ tức. Cạnh đó lại 1 giản dị, đáp xe xuống mua 1 bó hồng mang về tặng mẹ...
Còn nó, sau khi hoàn thành nghĩa vụ với những phụ nữ quan trọng, nó lên phòng, nằm dài lật quyển truyện cười đọc sung sướng. Thỉnh thoảng lẩm nhẩm hát m bài hát chế.
Nó nghĩ đến Jason mỉm cười, giá mà nó với em thầy tay trong tay chơi nhỉ.
Đang phởn với viễn cảnh tự vẽ ra thì ện thoại đổ chu. Nó uể oải nhấc máy. Nó kh hi vọng ai làm phiền nó lúc nó đang tự kỷ. Nó giật thót khi th tên gọi cho nó: Hoang Tu (dịch là Hoàng Tú cũng được mà Hoàng Tử cũng được). Nó lưu số em thầy lâu nhưng chưa 1 lần gọi hay n tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gai-gia-tung-tung/chuong-6-cuoc-goi-dang-yeu.html.]
Nó l lại bình tĩnh, bắt máy:
- A lô, ai đ ạ?
Giọng nói từ bên kia vang lên cũng là lúc cảm xúc của nó hỗn độn khó tả.
- Em là Jason ở lớp s.e.x.y dance. Trước chị học lớp em và bị ngã nên em gọi ện hỏi thăm. M lần định gọi mà lại quên.
Nó cứng cả lưỡi, chỉ nói được mỗi "à" với "ừ". Tú chẳng cần giải thích dài dòng thế, lúc này nó kh tí tâm trạng nào để phân tích xem ều kỳ diệu này tại lại xảy ra. Cũng chẳng băn khoăn tại Tú chỉ biết cái mặt nó mà thể tìm ra nó trong d sách học viên. Và tại Tú lại gọi nó là chị. Huhu. Dù cho Tú kh gọi nó là chị thì nó cũng kh đủ tự tin để xưng hô bạn bè.
Sau m câu hỏi thăm xã giao của Tú, nó cũng kịp chuyển sang đề tài mới:
- Bữa đó chị về search bài hát để tập mà search hoài kh được. Chị nhớ kh nhầm thì bài hát là Everybody knows đúng kh.
Và thế là bắt đầu nói chuyện về âm nhạc, về dance. Đó là niềm đam mê của Tú nên chia sẻ kh biết chán. Đến lúc cúp máy, nó vẫn kh thể tin mọi chuyện vừa xảy ra là sự thật. Nó cấu vào tay 1 cái đau ếng. Rõ ràng đây kh giấc mơ. Nó rú lên như bị khùng.
Chiếc iPhone báo new message, gửi là Tú. Nó vội vã mở ra đọc:
"Quên mất, hôm nay là ngày dành cho giới của chị. Happy women's day! Chúc chị xinh đẹp, trẻ trung, yêu đời, và luôn hạnh phúc. A secret make a woman woman".
Nó hôn chùn chụt cái iPhone. Tại lại 1 ngày dễ thương thế này chứ. Chắc c, nó sẽ kh ghét 20/10 nữa.
Kể từ đó, nó hay chủ động n tin hỏi han Tú hoặc đơn thuần là nhớ Tú nên nó muốn "qu rối". Dĩ nhiên, con gái ở tuổi 25 thì cách thức qu rối hoàn toàn tế nhị. Chỉ đủ để nó đỡ nhớ và Tú kh cảm th phiền.
Vẫn biết đời kh như là mơ, nhưng thử hỏi làm gì đứa con gái nào từ tuổi teen đến tuổi ty kh mơ mộng?
Chưa có bình luận nào cho chương này.