Gặp Anh, Gặp Cả Thanh Xuân
Chương 2: Em Đã Gọi Cho Anh, Giữa Một Đêm Không Ai Ở Bên
Chương 2: Em Đã Gọi Cho , Giữa Một Đêm Kh Ai Ở Bên
Mảnh gi nhỏ để lại chỉ vỏn vẹn vài chữ và một dãy số ện thoại.
"Nếu em buồn… cứ gọi. Dù là 2 giờ sáng."
Vy đã đọc đọc lại dòng chữ kh biết bao nhiêu lần. Cô kh hiểu vì tim lại loạn nhịp chỉ vì một xa lạ chưa biết tên. Nhưng ở , một sự an tĩnh lạ thường như thể chỉ cần ngồi cạnh thôi, cả thế giới sẽ bớt ồn ào.
Tối đó, cô trằn trọc mãi kh ngủ được. Những ký ức về mối tình cũ cứ như thước phim chiếu chậm, mỗi khung hình đều làm lòng cô đau nhói. Cô rút ện thoại, đồng hồ.
01:52 sáng.
Một phút. Hai phút. Năm phút trôi qua.
Vy thở dài, định đặt ện thoại xuống thì ngón tay vô thức lại nhấn vào dãy số trên mảnh gi.
Tút... tút... tút...
“...Alo?” – giọng vang lên, chút khàn, nhưng vẫn dịu dàng như buổi chiều mưa hôm .
Vy cắn môi, tim đập mạnh: “Em... là cô gái ở quán cà phê. Hôm nay.”
“Ừ, nhớ.” đáp kh cần suy nghĩ, khiến cô sững .
Cô hít sâu. “ nói... nếu em buồn thể gọi.”
“Và em buồn ?” – hỏi, giọng kh vội vã, cũng chẳng thương hại. Chỉ là nhẹ nhàng, đủ để khác dốc lòng.
Vy kh biết vì lại bật khóc. thể vì cô đã cố tỏ ra mạnh mẽ quá lâu. thể vì lần đầu tiên lắng nghe cô lúc 2 giờ sáng.
“Em kh biết nói gì… Chỉ là em th cô đơn kinh khủng,” cô nghẹn giọng.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. khẽ hỏi:
“Em muốn nghe tiếng mưa kh?”
“Hả?”
“ đang đứng ngoài ban c. Trời vẫn còn mưa… Em nghe nhé?”
Kh chờ cô trả lời, đưa ện thoại ra ngoài. Tiếng mưa rơi tí tách vang lên êm dịu, chân thật và gần gũi đến lạ. Vy nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống gối, nhưng miệng lại nở một nụ cười.
Lâu thật lâu, cô nghe khẽ thì thầm:
“Lần sau nếu em buồn… đừng đợi đến 2 giờ sáng mới gọi. kh ngại nghe em kể về những nỗi buồn nhỏ đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap--gap-ca-th-xuan/chuong-2-em-da-goi-cho--giua-mot-dem-khong-ai-o-ben.html.]
Tim cô, giữa một đêm kh còn ai ở bên, chợt ấm đến lạ kỳ.
Chương 3: Ánh Nắng Đầu Tiên Sau Những Cơn Mưa
Một tuần sau cuộc gọi lúc 2 giờ sáng, Hà Nội thôi mưa. Trời hửng nắng nhẹ, bầu trời x trong như chưa từng biết thế nào là gi tố. Vy bước ra khỏi nhà, mang theo cảm giác bình yên lạ thường.
Cô vẫn kh biết tên . con trai giọng nói dịu như tiếng mưa, đã ngồi cùng cô trong một chiều buồn, đã cho cô mượn một phần sự bình lặng để vơi tổn thương.
Và , chiều thứ bảy, quán cà phê quen thuộc. Vy quay lại kh mong đợi ều gì, chỉ đơn giản là muốn tìm về một khoảng khắc đã khiến th dễ thở hơn.
Cô ngồi xuống chiếc bàn cũ, cạnh khung cửa sổ đầy nắng.
Mười phút. Hai mươi phút.
Cô khẽ cười tự giễu. lẽ hôm , mọi thứ chỉ là trùng hợp. Còn ... chỉ là một đoạn lặng giữa bài nhạc buồn của cô thôi.
Nhưng một cái bóng cao lớn đổ xuống bàn.
“ đến trễ chút.” – Là giọng . Trầm, ấm, và... thân thuộc.
Vy ngẩng lên, tim cô bất giác đập nh.
mặc sơ mi trắng, quần tây đen, mái tóc hơi rối như vừa vội. Ánh mắt cô, vẫn là ánh mắt – dịu dàng, lặng lẽ nhưng khiến ta kh nỡ quay .
“Em... kh biết là sẽ đến,” cô lắp bắp.
kéo ghế ngồi xuống, mỉm cười: “ nói mà. Nếu em buồn, hoặc muốn yên tĩnh, thì đến đây. thể sẽ gặp .”
Cô ngượng ngùng cúi đầu, giấu nụ cười đang nở trên môi.
đưa tay ra trước mặt cô, lần này là một cử chỉ nghiêm túc.
“ tên là Khánh.”
Vy bàn tay đang chờ của . Cô đặt tay lên, nhỏ n, mềm mại.
“Vy.”
Họ bắt tay, như hai bạn lần đầu gặp mặt. Nhưng trong tim, cả hai đều biết… kia đã lỡ bước vào một góc yên tĩnh mà trước nay kh ai chạm đến.
“Lần sau nếu em gọi lúc 2 giờ sáng,” Khánh nói, “thì hy vọng là để kể một chuyện vui.”
Vy , gật đầu, ánh mắt trong trẻo hơn cả buổi chiều nắng rực.
Và như thế, câu chuyện của họ bắt đầu kh cần quá nhiều ồn ào, chỉ cần một ánh mắt biết lắng nghe, và một trái tim đủ dịu dàng để chờ đợi nhau sau những cơn mưa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.