Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gặp Anh Lúc Hoàng Hôn

Chương 13: Say đắm lòng người

Chương trước Chương sau

Sau buổi họp báo, cái tên "Dư Th Sơ" một lần nữa chiếm sóng khắp các mặt báo lớn nhỏ.

Tuy kh scandal, nhưng việc cô được chính giám đốc S.E – bà Tần Hạ Du – c khai lên tiếng bảo vệ lại càng khiến dư luận tò mò. Những lời đồn đoán kh dừng lại ở việc cô thực lực hay kh, mà bắt đầu chuyển hướng sang mối quan hệ giữa cô và nhà họ Tần. Dư Th Sơ ngồi dựa lưng vào ghế sofa, chiếc ện thoại trên tay vẫn còn sáng màn hình. Tin n cuối cùng của Tần Mộ Trạch chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Yên tâm ngủ sớm.”

Ngón tay cô khẽ vuốt qua từng dòng chữ, trong lòng chút rối bời khó tả. Từ sau khi biết mẹ của Tần Mộ Trạch là giám đốc S.E, cô đã nghi ngờ kh ít. Nhưng lý trí luôn nhắc nhở cô rằng, chuyện cô được ký hợp đồng là do chính bản thân nỗ lực, là do thực lực được c nhận, kh nhờ mối quan hệ riêng tư nào.

Huống hồ, từ đầu đến giờ, ngoài lần xuất hiện lúc cô khóc như mưa hôm , họ cũng chỉ đơn thuần là hàng xóm, chưa từng vượt quá giới hạn nào.

Thế nhưng… trái tim lại kh chịu nghe theo lý trí.

Dư Th Sơ ngửa đầu trần nhà, khẽ thở dài một hơi. Sau bao nhiêu tổn thương, lý ra cô khôn ngoan hơn, tỉnh táo hơn, kh dễ dàng d.a.o động trước bất kỳ đàn nào. Nhưng kh hiểu , mỗi khi vào đôi mắt sâu thẳm , cô lại luôn cảm giác bản thân giống như một con thuyền nhỏ bị cuốn trôi giữa biển cả.

Tiếng chu cửa bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man.

Dư Th Sơ giật . Cô kh nghĩ ai lại đến tìm giờ này. qua mắt thần, là Tần Mộ Trạch.

…” Cô mở cửa, ngập ngừng chưa kịp nói gì, đã th cầm trên tay một túi gi.

“Đừng nghĩ nhiều, chỉ là mua đồ ăn khuya, tiện tay mua luôn phần cho em.” Giọng vẫn đều đều, kh mang theo chút cảm xúc thừa thãi nào.

Dư Th Sơ nhận l túi đồ, trong lòng kh khỏi buồn cười. Rõ ràng là tiện tay, vậy mà còn nhớ rõ cô thích ăn gì.

“Cảm ơn . Nhưng muộn , kh nghỉ ngơi à?”

“Ca trực ban ngày, tối được nghỉ.” nói đơn giản quay lưng định rời , lại nghe cô hỏi với theo: “Bác sĩ Tần, thường xuyên quan tâm hàng xóm như vậy ?”

Tần Mộ Trạch dừng lại, hơi nghiêng đầu, ánh mắt thâm sâu như muốn xuyên qua cô: “ kh thích quan tâm khác. Nhưng nếu hàng xóm là em, thì khác.”

Câu nói rơi vào tai, tim Dư Th Sơ bất giác khựng lại một nhịp.

Đợi đến khi khuất, cô mới chậm rãi khép cửa lại, đôi má đã vô thức nóng bừng.

Đêm , cô thao thức mãi kh ngủ được.

**

Hai ngày sau, lịch trình của Dư Th Sơ chính thức bắt đầu dày đặc. Là ca sĩ độc quyền mới ký với S.E, cô kh thể lười biếng. Quay quảng cáo, thu âm ca khúc, chụp hình tạp chí, tất cả đều khiến cô bận rộn đến mức kh thời gian suy nghĩ linh tinh.

Buổi tối hôm , sau khi kết thúc lịch làm việc ở studio, cô vừa bước ra ngoài liền bắt gặp một phụ nữ quen mặt đứng đợi dưới sảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap--luc-hoang-hon/chuong-13-say-dam-long-nguoi.html.]

Lâm Mẫn.

Dư Th Sơ nhếch môi, bước thẳng về phía trước coi như kh th.

“Dư Th Sơ!” Lâm Mẫn gọi giật lại, trên mặt vẫn là vẻ kiêu ngạo giả tạo .

“Chuyện gì?” Cô dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt đối phương.

“Cô đúng là biết trèo cao thật. Chẳng trách, chỗ dựa vững chắc như nhà họ Tần, muốn nổi tiếng cũng dễ dàng hơn khác.” Giọng nói của Lâm Mẫn mang đầy sự châm biếm.

Dư Th Sơ khẽ nhíu mày, nhưng kh phản bác, chỉ lạnh nhạt đáp: “Dựa vào ai hay kh, kh cần cô bận tâm. Còn nếu muốn nói về trò dựa hơi, nghĩ cô là kh đủ tư cách nhất.”

“Cô...” Sắc mặt Lâm Mẫn thay đổi, nhưng nh đã l lại vẻ bình tĩnh, giọng ệu mềm mỏng giả tạo: “ tới đây chỉ muốn nhắc cô, đừng tưởng nhà họ Tần chống lưng thì thể muốn làm gì cũng được. Thế giới showbiz này… kh đơn giản như cô nghĩ đâu.”

Dứt lời, cô ta quay bỏ , để lại một câu nói mơ hồ đầy khiêu khích. Dư Th Sơ đứng yên tại chỗ, ánh mắt trầm xuống. Cô biết rõ, những ngày tháng bình yên sẽ kh kéo dài lâu. Nhưng cô kh sợ.

Sau tất cả những chuyện đã trải qua, cô đã kh còn là cô gái ngây thơ của ngày xưa. Bất kể là Lâm Mẫn, hay ai khác, nếu muốn kéo cô xuống, cô cũng sẽ kh ngại phản kháng lại.

**

Tối muộn, vừa về đến nhà, Dư Th Sơ đã th tin n của Tần Mộ Trạch:

[Em về chứ?]

Cô mỉm cười n lại:

[Về . kh đâu, đừng lo.]

Chỉ m giây sau, chu cửa vang lên.

Tần Mộ Trạch đứng trước cửa, trên tay cầm một túi thuốc.

“Em hay bị mất ngủ, đúng kh?” hỏi thẳng, ánh mắt bình tĩnh như thể đã quan sát cô lâu .

Dư Th Sơ hơi ngỡ ngàng, nhưng cũng kh phủ nhận: “ đoán giỏi thật.”

“Kh đoán. là bác sĩ.” đặt túi thuốc vào tay cô, giọng ệu mang theo chút nghiêm khắc mà dịu dàng: “Uống trà an thần thôi, đừng phụ thuộc thuốc ngủ.”

Dư Th , trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả. đàn trước mắt, tuy bề ngoài lạnh lùng, nói năng cũng kh quá nhiều, nhưng từng cử chỉ lại luôn mang theo sự quan tâm kín đáo. Cô biết, bản thân đang từng bước, từng bước một, rơi vào vòng xoáy mang tên Tần Mộ Trạch .

Đêm , hương trà thoang thoảng trong phòng, khiến lòng cô cũng an tĩnh lạ thường.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...