Gặp Anh Lúc Hoàng Hôn
Chương 23: Năm năm trước
Bệnh viện Nhân Dân số 1.
Tần Mộ Phong ngồi tựa vào chiếc ghế trong phòng trực ban của khoa Ngoại tổng quát, bàn tay thon dài cầm ly cà phê còn bốc khói nhấp một ngụm nhỏ. Ánh mắt chăm chú vào màn hình máy tính, bên trong là những hình ảnh CT scan của một bệnh nhân vừa mới nhập viện tối qua.
Điện thoại rung lên liên tục khiến dừng lại.
Là tin n từ một số lạ.
[Nếu kh muốn quá khứ của trai bị phơi bày, thì tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời.]
Tần Mộ Phong nhíu mày, chưa kịp phản hồi thì ện thoại lại đổ chu.
Đầu dây bên kia là một giọng nữ quen thuộc, mang theo ý tứ khiêu khích: "Tần Mộ Phong, nghĩ nên biết rõ tình hình. Nếu kh muốn liên luỵ đến trai và cả con đường sự nghiệp của , thì ngoan ngoãn giúp một việc nhỏ thôi."
"Lâm Mẫn." siết chặt ện thoại, giọng nói lạnh lẽo đến cực ểm.
Kh ngờ cô ta lại giở trò bẩn thỉu đến mức này.
"Đừng tỏ ra chính nghĩa như vậy. là em trai ruột của Tần Mộ Trạch, kh tin kh biết chút ít chuyện quá khứ của ta… Nhất là chuyện ở Pháp năm năm trước."
Nghe đến đây, sắc mặt Tần Mộ Phong thay đổi rõ rệt.
"Đừng động vào chuyện của ." Giọng khàn hẳn .
"Vậy thì ngoan ngoãn làm việc cho , hoặc là… sẽ để cả giới truyền th biết, bác sĩ thiên tài Tần Mộ Trạch từng bị cấm hành nghề vì một ca phẫu thuật thất bại dẫn đến tử vong, thậm chí suýt chút nữa bị truy tố hình sự."
Tần Mộ Phong siết chặt ện thoại, móng tay gần như bấm sâu vào lòng bàn tay.
Chuyện đó… là bóng đen lớn nhất trong quá khứ của trai .
Một ca phẫu thuật cấp cứu tại bệnh viện ở Lyon, Pháp bệnh nhân là con trai duy nhất của một gia đình tài phiệt tiếng. Cuộc phẫu thuật kéo dài 8 tiếng đồng hồ, cuối cùng bệnh nhân kh qua khỏi.
Dù nguyên nhân tử vong kh hoàn toàn do lỗi của Tần Mộ Trạch, nhưng phía gia đình bệnh nhân gây áp lực lớn. Cuối cùng, để đổi l sự yên ổn cho bệnh viện và đồng nghiệp, đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm.
Gi phép hành nghề ở Pháp bị thu hồi, Tần Mộ Trạch trở về nước, mang theo vết thương trong lòng suốt bao năm.
Đó là lý do luôn kiệm lời, ít giao du, luôn lạnh lùng như vậy.
Tần Mộ Phong kh ngờ Lâm Mẫn lại ều tra ra chuyện này.
cắn chặt răng, giọng nói trầm xuống: "Cô muốn làm gì?"
Lâm Mẫn bật cười, tiếng cười sắc lẹm vang lên: " chỉ muốn tiếp cận Dư Th Sơ, khiến cô ta nghi ngờ trai . cần cô ta tự rời khỏi Tần Mộ Trạch, hiểu chưa?"
"Nằm mơ!" quát khẽ.
Tắt máy, Tần Mộ Phong lập tức đứng dậy rời khỏi phòng trực.
Buổi tối, tại căn hộ của Tần Mộ Trạch và Dư Th Sơ.
Tần Mộ Phong vừa bước vào đã bị ánh mắt sắc bén của trai khoá chặt.
" đến tìm hay đến báo tin?" Tần Mộ Trạch ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly rượu vang, giọng nói nhàn nhạt nhưng mang theo áp lực vô hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap--luc-hoang-hon/chuong-23-nam-nam-truoc.html.]
Tần Mộ Phong biết, trai đã đoán ra mọi chuyện.
"Em xin lỗi… Em sơ suất." cúi đầu, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Lâm Mẫn.
Dư Th Sơ ngồi bên cạnh, sắc mặt tái nhợt. Cô kh ngờ Lâm Mẫn lại bỉ ổi đến mức lôi cả chuyện quá khứ của Tần Mộ Trạch ra uy hiếp.
Ánh mắt cô khẽ d.a.o động, bàn tay vô thức nắm chặt l tay .
Tần Mộ Trạch liếc cô, sau đó chuyển ánh mắt sang em trai, giọng nói trầm thấp: "Chuyện ở Pháp, chưa từng giấu em, nhưng cũng kh muốn nhắc lại. Chuyện đó, kh sai."
Tần Mộ Phong ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe: "Em biết. Em chỉ hận bản thân quá yếu ớt, kh đủ khả năng bảo vệ ."
Tần Mộ Trạch khẽ cười, đứng dậy vỗ vai em trai: "Đừng tự trách. Giờ sẽ đích thân xử lý chuyện này."
Nói , quay sang Dư Th Sơ, giọng nói kiên định: " sẽ kh để cô ta làm tổn thương em thêm một lần nào nữa."
Dư Th Sơ khẽ gật đầu, lòng n.g.ự.c trào dâng cảm giác ấm áp.
Cô tin .
Ba ngày sau.
Một bản tin nóng hổi được lan truyền trên mạng xã hội.
[Lâm Mẫn bị bắt vì tội d vu khống và cố tình hãm hại khác, cơ quan ều tra đang tiếp tục làm rõ những đồng phạm đứng sau.]
Sự việc như một quả b.o.m nổ chậm, khiến dư luận dậy sóng.
Đặc biệt, khi cảnh sát c bố đoạn ghi âm giữa Lâm Mẫn và một đàn lạ mặt, toàn bộ âm mưu mượn truyền th bôi nhọ Dư Th Sơ, bày trò va chạm xe để huỷ hoại hình ảnh của cô đều bị phơi bày.
Ngay cả những từng lên tiếng chỉ trích Dư Th Sơ cũng ngượng ngùng rút lại lời nói.
Đứng trước ống kính, luật sư của S.E tuyên bố: "S.E sẽ kiện đến cùng bất kỳ ai cố tình bôi nhọ nghệ sĩ của c ty chúng . Chúng kh bao giờ chấp nhận để nghệ sĩ chịu oan ức."
Trên mạng, các bài đăng ủng hộ Dư Th Sơ tràn ngập.
[Hóa ra Dư Th Sơ là nạn nhân suốt thời gian qua.]
[ ta vừa xinh đẹp vừa tài, vậy mà suýt bị hãm hại bởi trò bẩn thỉu của đồng nghiệp.]
[Ủng hộ cô comeback mạnh mẽ hơn nữa!]
Buổi tối, trong căn hộ ấm cúng, Dư Th Sơ ngồi trên ghế sofa, tay cầm ện thoại, ánh mắt khẽ d.a.o động.
“Em còn lo lắng gì ?” Tần Mộ Trạch từ phía sau ôm l cô.
“Kh biết… chuyện này kết thúc chưa?” Cô khẽ hỏi.
“Gần như xong hết.” siết chặt tay, ánh mắt nghiêm nghị. “Nhưng nếu còn kẻ nào chưa biết ều, cũng sẽ khiến họ trả giá.”
Dư Th Sơ kh nói gì, chỉ tựa đầu vào lồng n.g.ự.c , trái tim bình yên hơn bao giờ hết.
Tần Mộ Trạch cúi đầu, thì thầm bên tai cô: "Yên tâm, lần này… em kh cần tự chống chọi nữa ."
Dư Th Sơ nở nụ cười, đôi mắt cong cong, ánh đèn ngoài cửa sổ phản chiếu vào, lung linh tựa ánh hoàng hôn ngày họ gặp nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.