Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 17:
Nguyễn Thi vui vẻ hôn lên mặt : "Đồ ngốc, tr vẽ là để truyền tải cảm xúc mà."
" ra được sự nhẹ nhàng và lãng mạn thì đã là thiên tài ."
Lúc này, bàn tay đang cầm tài liệu của Phó Lê Xuyên siết chặt lại: "Ừ, em cứ ."
Nguyễn Thi phấn khích hôn , nhưng lại th xấp tài liệu trong tay : "Đây là gì vậy?"
Phó Lê Xuyên im lặng một lúc nói: "Tài liệu về bố mẹ em."
quan sát thần sắc chợt cứng đờ của Nguyễn Thi trong chốc lát.
"Em muốn xem kh?"
Nguyễn Thi đột nhiên siết chặt tay: " đã xem chưa?"
"Vẫn chưa." Phó Lê Xuyên thu tay lại.
Nguyễn Thi c.ắ.n môi, bỗng nhiên ôm l đầu: "Nhưng mà... chẳng bố mẹ em đã mất ? Họ đã qua đời trong vụ hỏa hoạn đó mà? Em nhớ là đã từng nói với chuyện này ."
Phó Lê Xuyên gật đầu: "Đúng vậy."
"Vậy xem cái này làm gì?"
"Để em nhớ lại." Phó Lê Xuyên nói: "Nguyễn Thi, em kh muốn nhớ lại quá khứ ?"
"Em chỉ biết rằng quá khứ đó đau đớn."
Nguyễn Thi dựa vào cánh tay Phó Lê Xuyên, "Hơn nữa chẳng đã hứa với em rằng sẽ cùng em quên quá khứ ?"
Cô nắm l tay Phó Lê Xuyên: "Bây giờ em đang ở ngay trước mặt , em hoàn toàn kh muốn nhớ lại chuyện cũ chút nào."
Phó Lê Xuyên cô sâu sắc, hồi lâu sau mới gật đầu: "Được, kh xem nữa."
tiện tay vứt xấp tài liệu xuống ghế sau, mỉm cười nói: "Về nhà thôi."
Tâm trạng Nguyễn Thi mới bình tĩnh lại, cô đưa tay ôm l eo Phó Lê Xuyên: "Em biết quá khứ của chúng ta lẽ tốt đẹp, nhưng con kh thể cứ chìm đắm mãi trong quá khứ, luôn về phía trước mà, đúng kh?"
"Ừ." Phó Lê Xuyên gỡ tay cô ra, giọng nói thản nhiên: "Nên về nhà ."
Nguyễn Thi bóng lưng , ánh mắt hơi tối sầm lại, cô định nói gì đó thì phía sau bỗng vang lên tiếng gọi.
"Vẫn chưa về ? Tiểu Phó?"
Đội trưởng từ trong thang máy bước ra, liếc mắt Nguyễn Thi một cái lại sang Phó Lê Xuyên: "Chuẩn bị về nhà à?"
"Cô bảo hầm c, nên cháu tr thủ về ăn."
Phó Lê Xuyên mở cửa ghế phụ, Nguyễn Thi lên xe, thắt dây an toàn cho cô như thói quen thường lệ.
Đội trưởng thu hết hành động của vào mắt, cũng kh nói gì thêm, chỉ dặn: "Lời chú nói hôm nay, về nhà cháu hãy suy nghĩ cho kỹ."
"Vâng, cháu sẽ nghĩ ạ." Phó Lê Xuyên mỉm cười lên xe.
Khi xe sắp lăn bánh, Nguyễn Thi đột nhiên nói: "Đội trưởng, kết bạn WeChat nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-17.html.]
Đội trưởng hơi ngớ , nói: "Chúng kh tùy tiện kết bạn WeChat với lạ đâu."
"Cháu chỉ muốn thỉnh thoảng tìm hiểu tình hình của A Xuyên thôi, lưu số ện thoại cũng được ạ." Nguyễn Thi mỉm cười nói.
Đội trưởng ngẫm nghĩ một lát, cười báo một số ện thoại.
Nguyễn Thi gọi sang, nghe th tiếng chu reo từ ện thoại của Đội trưởng mới cười tươi nói: "Vậy làm phiền Đội trưởng , sau này nếu A Xuyên chuyện gì xin chú hãy th báo cho cháu nhé."
Đội trưởng cười: "Được, nhất định sẽ báo cho cháu."
Trên đường về, Nguyễn Thi dùng số ện thoại này tìm kiếm tài khoản WeChat nhưng kh ra kết quả nào, cô khẽ nhíu mày.
Lúc chờ đèn đỏ, Phó Lê Xuyên dùng ánh mắt liếc cô: "Chẳng nói là hầm c ? Em nấu c gì vậy?"
Nguyễn Thi cất ện thoại , nói: "C sườn nấu rong biển, thích kh?"
Nguyễn Thi trước đây chưa bao giờ ăn rong biển.
Đầu ngón tay Phó Lê Xuyên miết nhẹ lên vô lăng, khẽ "ừ" một tiếng: "Thích, nhưng hôm nay nhà khách đến."
"Ai vậy ?" Nguyễn Thi tỏ ra hứng thú với đồng nghiệp của : "Đồng đội của à?"
Phó Lê Xuyên đáp: "Kh , bảo cô về nhà trước ."
Nguyễn Thi với vẻ nghi hoặc, nhưng cũng kh hỏi thêm gì nữa.
Hai về đến nhà, Nguyễn Thi vừa định thay giày thì chợt th trên giá giày xuất hiện thêm một đôi giày cao gót.
Cô sững , ngẩng đầu lên thì th Khương Niệm Niệm từ trong phòng bước ra, thẳng về phía Phó Lê Xuyên gọi.
"A Xuyên, về à?"
Cả Nguyễn Thi cứng đờ, cô quay đầu Phó Lê Xuyên: " cô ta lại ở đây?"
Phó Lê Xuyên mỉm cười, thản nhiên đưa tay nắm l bàn tay Khương Niệm Niệm.
"Cô t.h.a.i , đón cô về đây để dưỡng thai."
Nguyễn Thi đứng ngây dại tại chỗ, Khương Niệm Niệm sà vào lòng Phó Lê Xuyên với vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Cô lạnh lùng hỏi: " đang đùa em đ à?"
" mới liên lạc với cô hôm qua." Phó Lê Xuyên nói: "Cô chỉ một , cô độc kh nơi nương tựa, nên chăm sóc cô ."
"Nên định để em chăm sóc cô ta?" Nguyễn Thi kh thể tin nổi: " ên ?"
" kh bảo em chăm sóc cô , sẽ thuê bảo mẫu."
Phó Lê Xuyên lộ vẻ bất lực: "Hơn nữa, chẳng trước đây em từng nói trẻ con kh tội ? Đứa bé trong bụng cô vô tội, kh thể bỏ mặc nó được."
Nguyễn Thi hét lớn: " cũng nói đó là chuyện ngày xưa mà! Tại lúc nào cũng lôi chuyện ngày xưa ra nói vậy!"
Cảm xúc của cô bắt đầu sụp đổ: "Em kh muốn th cô ta, cũng kh muốn th đứa trẻ này! Đúng, trước đây em từng nói như vậy, nhưng bây giờ em mới là bạn gái của , em kh thể nào chấp nhận việc một phụ nữ khác ở trong nhà bạn trai và m.a.n.g t.h.a.i con của ! Em kh cao thượng được như thế!"
"Nhưng đã hứa với ." Khương Niệm Niệm ngẩng đầu nói: "Hãy nhận cho rõ , bây giờ cô vẫn chưa là bạn gái chính thức của A Xuyên đâu. Cô tưởng dọn vào nhà là cô tg ? nói cho cô biết, chưa bao giờ nói cô là bạn gái, nhưng từng đính hôn với , còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của . Trong căn nhà này, d phận của ít nhất cũng cao hơn cô."
Chưa có bình luận nào cho chương này.