Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 21:
Vì vậy trên đường Tây Tạng, khi Phó Lê Xuyên gọi ện trao đổi tin tức với đội trưởng, chưa từng cố ý né tránh Sở Lăng.
để cô ta gửi kh ít th tin cho Khương Vọng.
"Nguyễn Thi thích câu cá." Phó Lê Xuyên nói, "Trước đây vào cuối tuần, em thể ngồi bên bờ đập suốt ba tiếng đồng hồ. từng hỏi tại em thể ngồi lâu như vậy, em bảo lòng kiên nhẫn thì cá mới c.ắ.n câu."
Sở Lăng trợn tròn mắt: " kh tin, chẳng lẽ suốt những ngày qua, kh hề rung động với một chút nào ?"
Phó Lê Xuyên cô ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, đầu ngón tay khẽ cử động, tiếng khóa an toàn mở ra nghe "cạch" một tiếng khô khốc. Cổ tay đột ngột chuyển hướng, một phát s.ú.n.g b.ắ.n nát chiếc ện thoại của Sở Lăng.
Sở Lăng c.h.ế.t lặng, bàn tay đang định lén gửi tin n báo cho Khương Vọng khựng lại giữa chừng.
Phó Lê Xuyên nói: "Cô nên biết rằng, nếu kh sớm biết cô là giả, thì đội trưởng của bây giờ đã c.h.ế.t thật ."
"Nhưng cũng chỉ muốn sống tiếp thôi mà, muốn tự do, bộ đó là lỗi của ?"
Sở Lăng hét lên: "Ông ta c.h.ế.t thì liên quan gì đến ? Chẳng lẽ các kh lỗi gì ? Năm đó khi chú đối xử với như vậy, đã báo cảnh sát nhưng các kh tin ! Khi lão định bán , cũng báo cảnh sát nhưng các kh giúp ! Lúc đó mới 13 tuổi, mới 13 tuổi thôi! đã suy sụp, đã tự sát, nhưng lại bị đám cảnh sát các đưa vào bệnh viện cứu sống!"
" đã từng tin tưởng các như thế, nhưng các thì ? Bắt sống để chịu khổ sai, đến cả quyền được c.h.ế.t cũng kh cho !"
"Còn nữa!" Sở Lăng gào khóc trong uất hận, "Chẳng lẽ kh bảo đừng đến Lào ? Chẳng lẽ chưa từng mủi lòng với ? yêu đến mức thậm chí muốn từ bỏ cả tự do vì , vậy mà đối xử với thế nào! lại lừa , lừa ..."
Phó Lê Xuyên giữ im lặng, kh nói lời nào.
Sở Lăng khóc chán chê đột nhiên bình tĩnh lại: "Vậy nên định g.i.ế.c ?"
Phó Lê Xuyên đáp: "Cô là kẻ địch của ."
", là kẻ địch của ."
Nước mắt làm nhòe tầm của Sở Lăng: "Nhưng đối mặt với gương mặt này, nỡ ra tay kh, ..."
"Đoàng"
Sở Lăng hét lên một tiếng ngã nhào xuống đất, Phó Lê Xuyên lại nổ một phát s.ú.n.g trúng vào cánh tay cô ta.
bóng dáng Sở Lăng ngã xuống, chút sức lực cuối cùng cũng bị rút cạn, cả đổ gục xuống sàn.
"Xin lỗi, pháp luật sẽ trừng trị cô, nhưng hiện tại cô kh thể ra ngoài."
Bên ngoài lại vang lên một tiếng súng, lần này là từ phía bên trái.
Phó Lê Xuyên biết đó là tín hiệu của đội trưởng.
Ba ngày trước, khi đội trưởng đưa ện thoại cho sau khi tới Lào, việc đầu tiên làm là lái xe ném nó xuống hồ.
Sau đó tự c chip theo dõi vào cơ thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-21.html.]
Đội trưởng và những khác dựa vào định vị để tìm đến đây là chuyện quá dễ dàng.
Tiếng s.ú.n.g rải rác đã vang lên xung qu, cuộc vây ráp đã bắt đầu.
nằm trên nền đất lạnh lẽo của hầm ngầm, mùi m.á.u t trộn lẫn với hơi ẩm mốc bủa vây l cánh mũi.
nhắm mắt lại, cảm nhận cơ thể đã chạm đến giới hạn.
Cái lạnh thấu xương len lỏi qua từng kẽ xương, làm tê liệt tứ chi.
Tuy nhiên, cơ thể càng nặng nề thì ý thức lại càng tỉnh táo, trước mắt hiện lên những hình ảnh chập chờn của Nguyễn Thi.
Từ con ếch đầy khí chất lúc mới gặp, đến vành tai đỏ ửng ngày xác nhận quan hệ, vẻ nhợt nhạt lúc ốm đau, nụ cười đẫm nước mắt... Từng thước phim cứ thế lặp lặp lại trong đầu , và dừng lại ở khung hình cuối cùng.
Đó là cảnh Nguyễn Thi đứng bên cạnh ngồi thụp xuống trước mặt , bàn tay nhẹ nhàng vén lọn tóc rối bết bát trên trán và hỏi: " mệt kh?"
mỉm cười, muốn đưa tay ra nắm l bàn tay Nguyễn Thi.
Nhưng cả lại được ai đó vực dậy dìu ra ngoài. Trong cơn xóc nảy, âm th xung qu dường như đột ngột ùa về.
Tiếng s.ú.n.g và tiếng c.h.ử.i bới vang rền trời đất, bị ai đó nửa cõng nửa dìu , bên tai là tiếng thở dốc nặng nhọc.
Phó Lê Xuyên mở mắt ra.
Khương Niệm Niệm đỏ hoe mắt nói: " kh được c.h.ế.t, Phó Lê Xuyên, trong bụng còn con của , kh được c.h.ế.t..."
Giọng ệu của cô ta mang một sự chấp niệm gần như ên dại.
Nước mắt từng giọt rơi trên mu bàn tay Phó Lê Xuyên.
Phó Lê Xuyên lên bầu trời, rừng mưa che khuất cả khoảng kh x thẳm, chút ánh sáng len lỏi qua tán lá chẳng đáng là bao.
chợt nhớ tới Nguyễn Thi lúc nãy, nhớ tới lời cô từng nói, rằng trẻ con kh tội.
đã từng bày ra một ván cờ lừa đảo khổng lồ, nhưng lúc này đột nhiên lại cảm th nhẹ lòng.
Cuối cùng lên tiếng: "Khương Niệm Niệm, đứa bé đó, kh của đâu."
Phó Lê Xuyên từng nghĩ sẽ giấu kín bí mật này mãi mãi.
Cho đến khi đứa trẻ sinh ra và lớn lên, cho đến khi Khương Niệm Niệm tưởng rằng mọi thứ đã bình yên, cho đến tận giây phút cuối cùng mới nói cho cô ta biết.
"Đứa trẻ này là của Khương Cát."
Tại đơn vị cảnh sát.
Khương Niệm Niệm ngồi thẫn thờ trong phòng chờ, đội trưởng ngồi đối diện cô ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.