Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 6:
Tại phòng cấp cứu bệnh viện.
Khương Niệm Niệm trong bộ váy cưới trắng tinh đang giận đến bốc hỏa: "Đầu bếp của khách sạn đó c.h.ế.t hết ? Tiệc đính hôn mà để mọi ngộ độc thực phẩm nhập viện cả lũ, buổi tiệc đang vui vẻ lại bị lũ ngu ngốc đó phá hỏng hết !"
Phó Lê Xuyên vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng, kh ngừng an ủi cô ta: "Bảo bối, đừng giận nữa..."
Đột nhiên, một giọng nói chói tai cắt ngang lời .
"Làm cô thể bị ung thư giai đoạn cuối được? Các nhầm kh! Hôm qua cô vẫn còn khỏe mạnh mà, đột ngột lại kh cứu được nữa?"
Phó Lê Xuyên kh kìm được ngẩng đầu lên, th phía trước một nhóm bác sĩ đang vây qu một giường bệnh.
Vị bác sĩ đầu đang giải thích với một phụ nữ đang mang bộ mặt kh thể tin nổi cạnh giường.
"Cô đã được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối từ ba năm trước . Dù kh hôm nay thì cũng chỉ trong một hai ngày tới mà thôi."
"Kh thể nào? Hai ngày trước cô vẫn còn khỏe mạnh mà..."
phụ nữ ngây , nhưng vẫn cố nắm chặt l tay áo bác sĩ.
"Bác sĩ, xin hãy cứu cô , ... cứu cô thêm lần nữa mà. Cô còn trẻ như vậy, cô còn đợi bạn trai về nữa..."
Vị bác sĩ chỉ biết lắc đầu thở dài: "Hãy báo cho nhà chuẩn bị tâm lý ."
Trái tim Phó Lê Xuyên bỗng run lên một nhịp khó hiểu.
Nhưng chưa kịp để kỹ hơn, Khương Niệm Niệm đứng bên cạnh đã ôm l cánh tay : "Thật đen đủi quá! Ông xã, mau xa chỗ này ra chút ."
Phó Lê Xuyên gật đầu, nắm l tay Khương Niệm Niệm, vòng qua đám đ để tiếp tục bước về phía trước.
Chính vì vậy, đã kh th.
Ngay khoảnh khắc họ lướt qua nhau, dây đeo của chiếc đàn Ukulele trên tay phụ nữ lạ mặt đột nhiên đứt đoạn.
"Rầm" một tiếng.
Hình vẽ ngôi xấu xí kia vỡ làm đôi, rơi rụng ngay phía sau lưng Phó Lê Xuyên.
Ngày 1 tháng 12 năm 2025.
Phó Lê Xuyên cúi đầu, lặng lẽ vết nứt trên chiếc đàn Ukulele, nó hằn sâu xuyên qua cả hình vẽ ngôi .
Một năm trôi qua, vết mực của ngôi cũng đã trở nên nhạt nhòa.
"Cây đàn này chỉ thể sửa đến mức này thôi." Đội trưởng nói: "Chú kh biết hình vẽ trên này là do ai vẽ, lúc sửa đã cố gắng tránh nhưng vẫn làm mờ mất một ít, phần còn lại..."
"..."
Những dấu vết còn sót lại cũng sẽ dần biến mất theo thời gian.
Ông Phó Lê Xuyên, vẫn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, từ đầu đến cuối kh nói một lời, cũng chẳng hề ngẩng đầu lên.
Cả cứng đờ như một bức tượng gỗ, dường như trước khi nghe th tin này, đã mất mọi cảm giác với thế giới bên ngoài, chỉ còn lại một cái xác kh hồn.
Đội trưởng nói tiếp: "Con bé... còn để lại một câu nói."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-6.html.]
"Cô nói, cô và mẹ Phó chưa bao giờ trách cháu cả. Họ luôn l cháu làm niềm tự hào."
L mi Phó Lê Xuyên run rẩy, cuối cùng cũng phản ứng.
hỏi bằng giọng khàn đặc: "Họ... được chôn cất ở đâu?"
Dưới ánh đèn neon phồn hoa, dòng xe cộ len lỏi giữa biển ánh sáng được thắp lên từ hàng vạn gia đình.
Phó Lê Xuyên quay đầu ra cửa sổ, ánh trăng đêm nay mờ, bầu trời như một tấm vải đen kịt với vô số những đốm sáng nhỏ li ti lấp lánh, bao phủ lên đầu họ.
kh thể ngăn nghĩ về Nguyễn Thi.
và Nguyễn Thi quen nhau năm năm, yêu nhau ba năm.
Lần đầu tiên gặp cô cũng là vào một đêm như thế này, dưới bầu trời đầy .
Đó là một câu chuyện cũ kỹ, bị cướp ện thoại, chỉ khác là bị cướp ngay tại cổng trường cảnh sát.
Lúc đó đang định đuổi theo tên trộm, nhưng còn chưa kịp bắt đầu thì một mặc đồ mascot ếch x đã lao ra, đá văng tên trộm xuống đất.
Cô liếc cổng trường cảnh sát, lại Phó Lê Xuyên, trên cái đầu ếch bằng b đó lại lộ ra một vẻ mặt chê bai.
"Sinh viên trường cảnh sát mà chỉ b nhiêu thôi ?"
Cô tháo đầu mascot ra, mái tóc dài đến thắt lưng búi bên trong xõa xuống như một dòng thác.
Sau đó cô đưa tay trả ện thoại cho , đôi mắt sáng rực rỡ, nụ cười trên môi tạo thành một lúm đồng tiền sâu hoắm.
Cô nói: "Nhớ kỹ nhé, giúp tên là Nguyễn Thi."
Nguyễn trong Nguyễn Tịch, Thi trong thi văn họa ý.
Trong đêm tối, gió ở nghĩa trang rít gào làm rối loạn mái tóc của Phó Lê Xuyên.
thẫn thờ cái tên trên bia mộ "Nguyễn Thi".
Nguyễn Thi trong ảnh thờ vẫn là dáng vẻ của ba năm trước khi mới quen cô, l mày hiên ngang, nụ cười rạng rỡ. Khi cười đôi mắt cô cong lại, lúc đó vẫn thường trêu cô rằng cứ cười là chẳng th mắt đâu nữa.
đến xuất thần, từ trong túi l ra một sợi dây chuyền bạc thủ c hình ngôi .
"Đây là thứ em từng nói là muốn , em còn nhớ kh?"
Đó là thứ Nguyễn Thi tình cờ th trên mạng từ bốn năm trước.
Khi đó cô nằm bò trên ghế sofa lướt video, hai chân đung đưa trên kh trung và gọi tên .
"Phó Lê Xuyên! Phó Lê Xuyên!"
Khi sang, Nguyễn Thi sẽ cười hì hì ôm l cánh tay , đưa ện thoại cho xem.
"Em muốn cái này!"
Sau này khi làm nhiệm vụ ở chợ đêm Vân Nam, tình cờ th sợi dây chuyền này nên đã ma xui quỷ khiến mua nó.
Chủ tiệm nói: "Ngôi trên sợi dây chuyền này là Bắc Cực. trúng nó chứng tỏ chúng ta duyên, biết đâu trong tương lai gần, sẽ gặp được muốn gặp."
Nhưng muốn gặp lại ở cách xa hàng ngàn cây số.
Chưa có bình luận nào cho chương này.