Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 8:
Thực ra kh vậy. Trong mối quan hệ này, Nguyễn Thi mới là đối xử tốt với hơn.
Những gì thích, Nguyễn Thi sẽ tìm mọi cách để mang đến cho . Còn những gì ghét, cô chưa bao giờ để chúng xuất hiện trước mặt .
Lần đưa khoai lang đó, ký túc xá của đã đóng cửa kh vào được, cô liền ngồi bên bờ hồ bầu bạn với suốt cả đêm.
Cái ngày cô truyền dịch, nằm gục bên mép giường ngủ . Lúc mở mắt ra, phát hiện toàn bộ chăn đều đắp trên , còn Nguyễn Thi thì cứ ngồi bên cạnh , đợi tỉnh giấc.
Cô chưa bao giờ để ai biết đã đối xử tốt với đến nhường nào.
"Vì từ nhỏ cha mẹ kh ở bên cạnh, nên đối với những thứ tốt đẹp dành cho , em luôn th lo sợ sẽ mất . Vì thế em muốn biết yêu em, muốn lúc nào cũng được nghe khác nói rằng yêu em nhiều bao nhiêu."
Lúc đó, cô vừa cười vừa lau nước mắt: " th em là hư vinh kh?"
"Kh đâu." Phó Lê Xuyên ôm cô vào lòng và nói: "Em kh cần sợ mất , vì sẽ mãi mãi yêu em."
Đoạn video kết thúc, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Phó Lê Xuyên ngồi thẫn thờ tại chỗ lâu, mãi sau mới đặt cuộn băng thứ hai vào máy.
Ánh sáng mờ ảo lại hiện lên.
Đó là tiệc mừng sinh nhật năm hai mươi ba tuổi của .
Tiếng cười nói vui vẻ trong video tràn ngập căn phòng trống rỗng lạnh lẽo.
Nguyễn Thi nhấn nút quay, mẹ của Phó Lê Xuyên cẩn thận đội chiếc mũ sinh nhật lên đầu .
Nguyễn Thi vừa quay đầu lại đã bật cười ha hả.
"Phó Lê Xuyên, chẳng nói nhất quyết kh đội thứ đáng yêu này ?"
Phó Lê Xuyên gãi gãi má, cứng giọng cãi: "Đâu , em đội cho đ chứ."
"Vâng vâng, là mẹ Phó đội cho , kh tự đội." Nguyễn Thi véo má : "Đáng yêu quá mất, mau nhắm mắt lại ước nào."
Giữa ánh nến lung linh, Phó Lê Xuyên nhắm mắt lại, vài giây sau mới mở mắt ra.
Nguyễn Thi hỏi: " đã ước ều gì thế?"
Mẹ Phó cũng chờ đợi.
Phó Lê Xuyên lắc đầu: "Nói ra sẽ kh linh nghiệm nữa đâu."
"Vậy để em đoán xem." Nguyễn Thi tiến lại gần, vào mắt và nói: "Em đoán ều ước của là mong thế giới hòa bình, quốc thái dân an, đúng kh?"
Mẹ Phó bật cười: "Còn một ều nữa, là trên đời kh còn ma túy, mọi đều bình an hạnh phúc, đúng kh?"
Phó Lê Xuyên bất lực bịt mắt lại: "Chẳng đã bảo nói ra sẽ kh linh ? Mọi nói hết hộ con còn đâu."
Nguyễn Thi bịt tai lại: "Em kh nghe th gì hết, mẹ Phó cũng kh nghe th gì, cho nên vẫn chưa nói ra đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-8.html.]
"Nếu chưa nói ra thì chắc c sẽ linh nghiệm thôi."
Đồ lừa đảo...
Phó Lê Xuyên ngồi trên chiếc sofa màu đen, ánh mắt lặng lẽ đến mức kh một tia sáng nào lọt vào được.
Năm đó, rõ ràng vẫn còn nửa câu chưa nói ra, vậy mà nó chẳng linh nghiệm chút nào.
Tầm mắt Phó Lê Xuyên nhòe , dường như đang th khung cảnh của ba năm trước.
Lúc đó nhắm mắt lại và cầu nguyện hai ều.
Điều thứ nhất, mong đất nước thái bình, nhân dân yên ổn.
Điều thứ hai, mong Nguyễn Thi và mẹ sẽ luôn ở bên cạnh .
Chẳng gì linh nghiệm cả.
Băng ghi hình tổng cộng ba cuộn. Phó Lê Xuyên ngồi trên sofa, mở cuộn băng cuối cùng lên.
Ngay cái đầu tiên, nước mắt đã kh kìm được mà trào ra.
Trong video, Nguyễn Thi mặc bộ đồ bệnh nhân, ngồi trên giường bệnh. Tóc cô đã rụng hết, cả khuôn mặt gầy gò đến mức hóp lại.
"A Xuyên, bây giờ tr em chắc là xấu xí lắm nhỉ."
Phó Lê Xuyên lắc đầu, hai tay siết chặt l mắt.
kh đủ can đảm để dáng vẻ của Nguyễn Thi trong video, nhưng giọng nói của cô lại xuyên qua thời gian m năm ròng rã, lọt vào tai .
"Tiếc quá mất, kh mỹ phẩm ở đây. Vốn dĩ em định dùng dáng vẻ xinh đẹp nhất để tạm biệt , biết thế này thì em đã quay từ ba năm trước ..."
Trong video, Nguyễn Thi mím môi, đôi mắt đỏ hoe. Cô cố gắng kìm nén nhưng nước mắt vẫn giàn giụa khắp mặt.
"Xin lỗi A Xuyên, em đã kh bảo vệ tốt cho mẹ. Ba ngày trước bà đã... em xin lỗi. Trước lúc , bà dặn em đừng đợi nữa, nhưng em làm đây? Em thực sự muốn được gặp thêm một lần nữa. Em đã cố gắng hết sức , em đã thử mọi cách, uống đủ các loại thuốc, nhưng em kh thể nào trụ được cho đến lúc trở về, em làm bây giờ..."
Phó Lê Xuyên kh thốt nên lời, nước mắt làm mờ mịt cả tầm , cổ họng như bị chặn đứng lại.
Nguyễn Thi trong video dường như th đang khóc, cô từ từ ngừng rơi lệ.
"Hình như em hơi sướt mướt quá , em xin lỗi nhé."
Cô lau khô nước mắt, cố nặn ra một nụ cười: "Thực ra em cũng kh buồn lắm đâu. cũng biết là từ nhỏ em đã thích xem phim võ hiệp, thích những đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, trừ bạo an dân mà. A Xuyên của chúng ta cũng là một đại hùng, là để cứu giúp nhiều hơn."
"Vì vậy, em tự hào về ."
"A Xuyên, nếu sau này trở về mà phát hiện em và mẹ đều kh còn nữa, thì cũng đừng đau lòng, cũng đừng lạc lõng. Chúng em chỉ là thay đổi một cách thức khác để ở bên cạnh thôi. Hoặc lẽ chúng em đã hóa thành những ngôi trên trời, mỗi khi ngẩng đầu , chúng em cũng đang soi sáng cho , cùng bảo vệ hàng ngàn hàng vạn con đang chờ được giải cứu."
"A Xuyên, hãy tiếp tục bước tiếp nhé."
Nguyễn Thi c.ắ.n chặt môi, nhưng vẫn mỉm cười: "Còn nữa... em yêu ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.