Gặp Lại Em Ở Đỉnh Vinh Quang
Chương 21: Khi ánh sáng bị đổi bằng máu của người thân
Tiếng vỗ tay vang dội trong khán phòng, kéo dài như chưa từng muốn dừng lại. Mọi máy quay đều hướng về phía Diệp Lam khi cái tên cô được xướng lên:
“ chiến tg Reframe Space 2025 – Trịnh Diệp Lam!”
Đôi chân cô như hóa đá khi bước lên bục d dự. Trong tay là biểu tượng vinh quang, phía sau là mô hình thiết kế "Tiếng Nói của Đá Tàn" – c trình đã đưa tên cô vào bản đồ thiết kế thế giới.
Nhưng… trong trái tim cô, một khoảng trống lặng lẽ mở ra.
Mẹ cô – bà Trịnh Phương – kh mặt.
Bà từng hứa sẽ bay sang London hôm nay, vì muốn lần đầu tiên được th con gái “tỏa sáng bằng ánh sáng của chính ”.
Cô gọi ện. Kh ai bắt máy.
Gửi tin n. Kh ai trả lời.
Tối hôm đó, giữa bữa tiệc ăn mừng, một phong bì thư dày được đặt lên bàn của cô, kh đề tên gửi.
Trong đó là:
Một bức ảnh: mẹ cô, bị giữ trong một căn phòng biểu tượng ngôn ngữ Đ Âu trên tường.
Một tờ gi viết tay:
"Rút khỏi dự án triển lãm toàn cầu. Nếu kh, duy nhất còn lại của gia đình cô sẽ biến mất khỏi bản đồ thế giới."
Và một mảnh nhỏ của dây chuyền ngọc trai bà cô luôn đeo trên cổ.
Nó... bị nứt đôi.
Cô ngồi bất động. Môi tím tái. Cả thế giới như đổ sụp.
Dạ Lâm bước đến, th gương mặt trắng bệch của cô liền biết chuyện kh ổn.
“Chuyện gì xảy ra?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô kh nói. Chỉ đưa bức ảnh cho xem. Tay cô run như muốn rơi cả phong bì xuống.
Dạ Lâm bức ảnh, mắt trầm xuống, tối sầm.
“Đây là trại giam tư nhân tại biên giới Slovakia – được thế lực ngầm thuê để giam giữ con tin ngoài vòng pháp luật.”
“ đứng sau... là một nhánh của Hắc Bích – nhóm đối đầu với suốt 5 năm qua.”
“Chúng dùng mẹ em để mặc cả... ép em rút khỏi dự án kế tiếp.”
“Dự án vinh d toàn cầu dành riêng cho chiến tg Reframe – cơ hội một lần trong đời.”
Diệp Lam ngồi lặng thinh lâu.
“Vậy nghĩa là... nếu em kh rút lui, mẹ em sẽ chết.”
“Và nếu em rút lui, cả cuộc chiến của em sẽ hóa vô nghĩa.”
Nước mắt cô rơi, nhưng môi vẫn mím chặt.
Dạ Lâm ngồi xuống, siết tay cô.
“Đừng quyết định vội. Cho 48 giờ.”
“ sẽ trước một bước. Dù thế lực đó mạnh… cũng kh đủ để cướp khỏi tay .”
“Nhưng em tin . Và tuyệt đối… đừng rút lui.”
“Nếu em ngừng lại, nghĩa là em cho chúng biết em yếu ểm ở đâu. Và lần sau, sẽ kh chỉ là mẹ em.”
Đêm đó, khi mọi rời khỏi, Diệp Lam đứng giữa khán phòng trống, tay siết chặt giải thưởng trong tay.
Cô kh biết phía trước là gì…
Chỉ biết rằng, nếu muốn giữ lại thân, cô dấn thêm một bước – ngược chiều ánh sáng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.