Gặp Phải Mẹ Chồng Ác Nghiệt Điển Hình, Tôi Lại Trở Thành Con Dâu Cưng
Chương 8:
Bố nói: "Trước đây nhiều hiểu lầm, cũng kh biết nói chuyện. Nhưng tận đáy lòng, thật sự thương con bé, nó l chồng , để nó chỗ dựa ở nhà chồng."
Mẹ nói: "Tư Tư là cục thịt rơi ra từ , sinh nó đau một ngày một đêm. Làm mẹ, thể thật sự giận con mãi được? Nó hạnh phúc, chúng cũng yên lòng."
Em gái nói: "Từ nhỏ em và chị đã lớn lên cùng nhau, chị là thân thiết nhất của em. Em tuổi nhỏ, lại khá tùy hứng, bố mẹ mới nu chiều em hơn khiến chị chịu thiệt thòi. Nhưng em biết mà, bố mẹ luôn lẩm bẩm với em rằng lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt. Chỉ là em và chị tính cách khác nhau, cách dạy dỗ cũng khác thôi."
nhiều khách mặt đều là những từng chứng kiến họ đến gây sự trước đó. Mọi nhau, lại số tiền và trang sức thật sự đó, dần dần cũng bắt đầu nói lời hay ý đẹp.
"Đúng vậy, con ruột mà, thể thật sự kh tình cảm được? Con cái là nợ mà."
" những chuyện kh thể ép buộc. Nhà gái nghĩ nhà trai ều kiện kém nên kh muốn con gái chịu khổ cũng thể th cảm. Hiểu lầm được hóa giải là tốt thôi."
“Làm cha mẹ là khó nhất, lòng cũng bằng thịt, chắc c sự thiên vị, nhưng kh nghĩa là kh yêu thương, cha mẹ cũng khó xử.”
Trương Vĩ Minh sờ đầu, phân vân kh dứt, ánh mắt kh ngừng liếc mẹ chồng và . Mẹ chồng nhíu mày, rõ ràng sự nghi ngờ trong mắt.
Lúc này mẹ bước tới, trên mặt bà tràn đầy vẻ áy náy.
“Em gái à, chúng ta đều là những sinh con đẻ cái, bà biết nuôi lớn một đứa trẻ khó khăn thế nào mà. cũng đã tìm hiểu , ngày trẻ bà vừa chăm con, vừa bươn chải kiếm sống, nỗi khổ đó chỉ bà tự nếm trải. Bà chưa từng nuôi hai đứa con nên kh biết đâu, dù nhẹ hay nặng cũng đều kh dễ dàng. Em gái, trước kia nếu hiểu lầm gì, mong bà vì tấm lòng làm cha mẹ của chúng ta đều như nhau mà bỏ qua.”
Những lời này nói ra vô cùng chân thành tha thiết.
Mẹ chồng mím môi, .
“Tất cả tùy vào ý của Tư Tư, kh thể thay con bé quyết định được. Con bé nhận các thì các chính là sui gia của . Nếu con bé kh nhận, sẽ lập tức đuổi các ra ngoài.”
Lời mẹ chồng nói đôi phần cứng rắn, giọng lại lạnh, qua đã biết kh dễ gần. Bố mẹ và em gái làm đủ mọi tư thế, hạ giọng nài nỉ. kh rõ sự thật vào, ai mà kh nói một câu mẹ chồng ác thật khó đối phó.
Ánh mắt mọi đều đổ dồn vào . kh mở miệng, bầu kh khí nhất thời hơi ngưng trệ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Em gái x đến đứng bên cạnh , nước mắt đã lưng tròng, tr đáng thương vô cùng.
“Chị à, trước đây là em kh tốt, em xin lỗi chị. Dù chị nhận hay kh nhận chúng ta, huyết thống của chúng ta cũng kh thể cắt đứt được. Hôm nay chị thể kh tha thứ cho chúng em, nhưng nhất định nhận những thứ này. Kh em kh tin nhà rể, nhưng phụ nữ mà, nhất định giữ lại cho một chút tự tin. Dù sau này thế nào, cũng mong chị nhớ rằng nhà mẹ đẻ sẽ mãi mãi mở rộng cánh cửa đón chị.”
Sau đó em gái lại quay đầu nói với mọi : “Đã làm phiền mọi , bây giờ em sẽ đưa bố mẹ về. Những món quà này cứ để ở đây coi như đồ cưới, sau này chị gái em nhờ mọi chăm sóc.”
Nói xong lại cúi đầu một cái. Một tràng lời nói ra tình cảm chân thành, hành động cũng vô cùng hào phóng và đúng mực.
Từ nhỏ đến lớn, em gái đã một cái miệng khéo léo, lại ngọt ngào, dỗ dành khác dễ khiến ta thương xót. Ngay lập tức, đã kh ít cô ta với ánh mắt tán thưởng.
Cô ta nói nhỏ gì đó với bố mẹ mẹ lau nước mắt, gật đầu. Ba họ thật sự chuẩn bị ra ngoài.
cúi đầu thì thầm, dù kh đến mức nói lớn tiếng, nhưng trên mặt ít nhiều cũng chút kh đành lòng.
Từ đầu đến cuối, đều cúi đầu, kh biểu cảm gì rõ ràng. Trương Vĩ Minh đứng bên trái , nắm nhẹ tay , nở nụ cười an ủi. Mẹ chồng đứng bên , kh biểu cảm gì. Nhưng hai một trái một này khiến lòng đột nhiên dâng lên cảm giác an toàn vô song.
Một số tấm màn che giấu sự thật đã sớm nên bị x.é to.ạc hoàn toàn .
“Khoan đã.” hô một tiếng.
Ba họ vốn chậm, lúc này nghe th tiếng gọi thì lập tức quay đầu lại, ánh mắt kh giấu được sự phấn khích và cả sự xảo quyệt, đắc ý kh thể che giấu khi kế hoạch thành c.
Kh khí hôn lễ lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều, kh ít trên mặt đều lộ ra vẻ thư thái, dù thì mọi đều thích xem một cái kết đoàn viên.
Đáng tiếc, đây đã được định trước là một vở kịch.
Vĩ Minh và mẹ chồng, trên mặt chút áy náy. Vĩ Minh vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng mẹ chồng thì lại vẻ mặt như đã đoán trước được.
“Con muốn làm gì thì cứ làm .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.