Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 2: Đi săn

Chương trước Chương sau

Chương 2: Đi săn

Đi thêm chừng nửa c giờ, trước mắt đã hiện ra từng dải trúc x biếc, thân thẳng vươn lên, tán lá lao xao dưới gió. Xa xa hơn nữa là bóng một ngọn núi cao sừng sững, như bức tường thiên nhiên án ngữ giữa thiên địa.

“Đây… chính là Th Trúc Sơn ?”

Trong lòng cảm thán kh thôi, khung cảnh nơi đây chẳng khác nào một phiên bản “nâng cấp” của Trái Đất. Sinh thái x um tùm, từng rặng trúc cao vút tựa như bước ra từ truyện “Cây Tre Trăm Đốt”. Ngọn núi phía xa chính là Th Trúc Sơn, đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện sau tầng mây lơ lửng, thoạt tựa tiên cảnh giữa nhân gian.

Bên cạnh trúc x, động thực vật nơi này đều lớn hơn phiên bản mà từng th ở Trái Đất. Càng đến gần rừng trúc, kh khí càng trong lành, mát rượi, như dòng khí tươi mới đang kh ngừng tuôn trào vào phổi . Tâm Thạch kh nhịn được, tham lam hít một hơi thật sâu chậm rãi thở ra, trong n.g.ự.c như được gột rửa. Nguyên thân từng nhiều lần đặt chân đến Th Trúc Sơn, nhưng để chính Tâm Thạch được tự chiêm ngưỡng, vẫn cảm th tâm linh bị chấn động mạnh mẽ.

Kh chỉ , mà cả đoàn thiếu niên cũng lộ ra vẻ kinh ngạc và hưng phấn. Chỉ riêng Trần Dần vẫn ung dung như thường, hiển nhiên đã quen với cảnh sắc nơi này, khí chất thợ săn lão luyện toát ra kh sót chút nào.

Đoàn tiến sâu hơn, kh khí dần trở nên nghiêm túc. May mà trưởng bối dẫn đầu, mọi c tác chuẩn bị vẫn đâu ra đ, kh rối loạn. Cả đoàn tổng cộng tám , để tránh gây động tĩnh quá lớn khiến thú hoang bỏ chạy, Trần Dần liền chia làm hai nhóm, mỗi nhóm bốn . Nếu gặp nguy hiểm hoặc cần trợ giúp, chỉ việc b.ắ.n tên lên trời, ở nhóm khác cũng thể nhận biết mà đến viện trợ.

Trần Dần tự dẫn một nhóm. Còn Tâm Thạch, vì nguyên thân vốn đã từng săn, liền bị chỉ định làm dẫn dắt nhóm còn lại.

Được giao trách nhiệm, trong lòng chỉ biết khẽ thở dài. ở thế giới nào cũng vậy, ngồi im lặng thôi cũng bị “nhét” cho cái chức trưởng nhóm? Nhớ lại thời còn học, cứ cái dáng vẻ ít nói, lầm lì là y như rằng bị giáo viên chỉ định làm lớp trưởng. Thế mà bây giờ, xuyên kh vẫn chưa thoát khỏi “nội tại” đó.

Hai nhóm tách ra, mỗi nhóm một hướng đối lập để tiến sâu vào rừng. Là được chỉ định dẫn đội, Tâm Thạch buộc gánh trách nhiệm truyền thụ ít nhiều kinh nghiệm cho m thiếu niên trong nhóm, vốn chỉ quen qu quẩn trong thôn, chưa m lần thật sự săn.

Nguyên thân tuy chỉ mới mười bảy tuổi nhưng đã cầm cung được hai năm. Dù chưa thể gọi là bách phát bách trúng, nhưng những kiến thức cơ bản như quan sát địa hình, nhận dấu chân, phân biệt phân và l của thú hoang phân tích hướng con mồi, đều nắm trong lòng bàn tay.

Đi thêm chừng hai khắc, ánh mắt tinh tường của liền bắt gặp một dãy dấu chân còn mới cùng m chiếc l vũ rơi lại trên nền đất ẩm. Chỉ cần sơ qua, Tâm Thạch liền nhận ra đó là dấu vết của một đàn gà rừng. Ngay lập tức, Tâm Thạch khẽ ra hiệu, cả nhóm nh chóng quét một lớp bùn lên để che mùi cơ thể, bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng, từng bước nhón chân để tránh tạo tiếng động.

Đàn gà chỉ cách đó kh xa. Tâm Thạch đưa tay ra hiệu, cả nhóm lập tức tản ra theo hình bán nguyệt, tạo thế bao vây chặt chẽ mà kh làm kinh động đến con mồi. Mỗi từ tìm cho một góc khuất, vừa kín đáo vừa thuận tiện để kéo cung.

Nhóm bốn gồm cu Tí, cu Sửu và một thiếu niên trẻ tuổi khác mà kh nhớ rõ tên. Khi th ba đã sẵn sàng, Tâm Thạch chậm rãi giơ tay lên cao, khẽ chặt xuống kh trung.

“Bắn!”

Vút…! Vút…!

Bốn mũi tên đồng loạt rời cung.

Cùng lúc đó, một mũi tên khác đã được Tâm Thạch chuẩn bị sẵn từ trước cũng lao . Khi ba thiếu niên còn loay hoay kéo thêm tên, lại bình thản giương cung, một mũi nữa lại nối liền theo ngay phía sau. Thị lực tốt, cộng với ký ức cơ bắp khắc sâu từ nguyên thân khiến động tác của trôi chảy đến mức gần như bản năng - kéo, thả, lại kéo, thả.

Phập! Phập!

Đàn gà rừng bị loạt tên làm cho kinh hãi, kêu “tác tác” tán loạn bỏ chạy. Tiếng chíp chíp yếu ớt vang lên, m con gà con lon ton theo sát gà mẹ,

Trong hỗn loạn, vẫn hai con trúng tên mà ngã xuống. Một con gục ngay trước mặt Tâm Thạch, con kia là chiến lợi phẩm từ mũi tên của một thiếu niên trong nhóm.

Đúng lúc , cu Sửu hăng hái định lao theo đàn gà đang chạy loạn.

“Kh cần đuổi!” - Tâm Thạch lập tức lên tiếng ngăn lại.

Th m thiếu niên khó hiểu, bình thản giải thích:

“Kh g.i.ế.c giống cái, kh diệt gà con. Còn đàn thì còn mồi cho lần sau.”

Đây tuyệt kh kiến thức truyền lại từ nguyên thân, mà là nhận thức của chính Nguyễn Tâm Thạch. cũng kh dạng thánh mẫu, yêu thương bảo vệ muôn loài. Chỉ là đạo lý còn giống thì còn săn được mà thôi.

Sau khi thu chiến lợi phẩm, Tâm Thạch mới dịp quan sát kỹ loài gà này. Chúng được gọi là Hắc Vũ Kê, l đen nhánh, nhưng dưới ánh sáng nếu từ nhiều góc khác nhau lại lóe lên những tia sắc màu huyền ảo như được khúc xạ từ pha lê. Mào gà sần sùi, đôi mắt thì trừng trừng hung hãn, giống y hệt đa số sinh vật hoang dã. Gà này thịt chắc, ăn vào tác dụng bồi bổ khí huyết, nhưng theo ký ức nguyên thân thì loại này đem bán lẻ ở Cổ Lư Thành cũng chẳng được giá. Vì vậy trong thôn hầu hết mang về g.i.ế.c thịt tại chỗ, vừa tiện vừa chắc dạ.

“Thạch ca b.ắ.n nh thật a, dạy cho bọn ta ?” - Cu Tí nh miệng nịnh nọt.

Tâm Thạch nghe vậy thì mặt tối sầm lại. Làm nam nhân nhạy cảm với cái vấn đề “nh”, huống gì là cái câu dễ nghe hiểu lầm này. Nhưng nét mặt ngây thơ của bọn tiểu đệ thì kh giống như đang ám chỉ chuyện kia. Tâm Thạch ho khan m cái, bèn giải thích:

“Khụ khụ, Nh kh bằng chuẩn. Ta th luyện đến mức bách phát bách trúng mới là ghê gớm.

Đây, ca chỉ, kẹp ba mũi tên như này…”

Thực ra cũng chẳng gì ghê gớm, chỉ là kỹ nghệ b.ắ.n cung nguyên thân lưu lại. thuận tay kẹp ba mũi tên cùng lúc, lần lượt kéo - thả - kéo - thả, thì lợi hại nhưng với m thiếu niên trong thôn vốn gầy gò thiếu dinh dưỡng, tay còn chưa đủ sức, muốn bắt chước cũng kh được.

Đoàn tiếp tục thăm dò thêm m vòng, lại hạ được hai con thỏ rừng, chiến lợi phẩm ngày một phong phú. Bốn tên thiếu niên, trên mặt ai n đều treo l nụ cười hớn hở, tự hào.

Đúng lúc , một mũi tên chỉ thiên vút lên, xuyên qua tầng lá x. Đó là tín hiệu cầu viện của nhóm do Dần Cửu dẫn đầu.

Tâm Thạch biến sắc, lập tức thu quân, dẫn cả nhóm chạy về hướng phát tín hiệu. Trong lòng hơi thấp thỏm:

“Thường ngày săn đâu cần cầu viện gấp gì. Thế mà vừa khéo ngay lần đầu ta xuyên qua đã gặp, này kh khỏi quá trùng hợp ?”

Chạy thêm một đoạn, nhóm bốn nghe th tiếng sột soạt của cành trúc đốn gãy, cũng với tiếng lợn tru inh ỏi. Tâm Thạch trong lòng lộp bộp một cái. Bỗng th nhóm Tâm Thạch tiếp cận bèn hét lên:

“Đừng lại gần, mau trèo lên cây cách xa một tí, kh cẩn thận mất mạng như chơi”

Trong lúc tâm thần hỗn loạn, Tâm Thạch vẫn giữ được chút ưu ểm - nghe lời. Liền vội ra hiệu cho cả bọn tản ra, chọn những cây thân lớn mà trèo lên, tránh chen chúc đạp chân nhau. Thân thể bọn thiếu niên quét bùn nhọ nhem, trong bóng lá um tùm chẳng khác nào ẩn vào rừng, tr giống m bụi cây biết nói. Đoàn quan chiến từ xa trong tâm trạng thấp thỏm.

Trong đám , kh ai tâm trạng khẩn trương bằng tâm Thạch, Gen Z quá yếu đuối để chứng kiến tử thương. Tiếng lợn húc, tiếng thở phì phì, tiếng tên lao vun vút, mỗi âm th đều như thúc vào lồng n.g.ự.c khiến khó thở. Bổng th một bóng lao vụt ra khóm trúc phía xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-2-di-san.html.]

“Dần Cửu?!” - Tâm Thạch hai mắt trừng lớn, dõi theo dáng thoăn thoắt, thân pháp linh hoạt mà vững vàng như tường đồng vách sắt.

Sắc mặt Dần Cửu lúc này tuy ngưng trọng mà bình tĩnh, giống như là sự tập trung cao độ khiến kh còn vẻ thong dong như lúc ban đầu. Tâm Thạch nghe được tiếng lợn thét lên như sẵn sàng xung phong va chạm từ phía kh xa.

Đạp bịch, bịch, bịch…!

Tiếng móng lợn nện xuống đất, dồn dập chẳng kém vó ngựa phi, chấn động càng lúc càng gần về phía Dần Cửu, một bóng đen lao ra với tốc độ cực nh hướng thẳng đến . Tâm Thạch dần bắt kịp bóng hình con vật, sau khi xác định đó là cái gì, tâm kh khỏi chìm xuống, cảm giác như cơ thể kh nghe theo khống chế mà run sợ.

“Lợn rừng?!”

Nếu chỉ là lợn bình thường thì kh đáng sợ đến thế, lợn rừng Trái Đất thân hình thon gọn, linh hoạt nhưng cùng lắm chỉ dài khoảng mét. Nhưng lợn này to gấp đôi, cơ bắp cuồn cuộn, hai chiếc răng n như đoản kiếm. Cho nó thêm cái Bồ cào là đủ để nó lên đường đến Tây Thiên thỉnh kinh.

Nhưng vào lúc này bộ dạng nó tr thê thảm, lưng cắm chi chít mũi tên, từng dòng m.á.u đỏ thẫm chảy dọc hai bên sườn, huyết khí bốc lên như muốn ngưng thực. thể th được chiến đấu tuy diễn ra chớp nhoáng nhưng kịch liệt đến dạng nào.

th tình cảnh như vậy, Tâm Thạch kh khỏi một ấn tượng khác về Dần Cửu. Nguyên bản tr th vẫn là cái thúc thúc bình bình vô kỳ, ôn hòa với xung qu. Nhưng lúc này, bóng dáng kia sừng sững tựa tường đồng vách sắt, ánh mắt hàn lãnh, từng bước ung dung đối diện hung thú. Tàn nhẫn, lạnh lùng, mưu mẹo, đậy là một mặt khác mà chính nguyên thân cũng chưa từng chứng kiến bao giờ.

Hai chiếc răng n của lão trư chĩa về phía chỗ yếu hại của Dần Cửu càng lúc càng gần, tim Tâm Thạch đập càng lúc càng nh.

Đúng khoảnh khắc sống còn , tim gần như ngừng đập. Ý muốn nhắm mắt trốn tránh trỗi dậy, song tâm thần rối loạn khiến phản xạ trì trệ, đôi mắt lại cứ gượng mở, bất giác thẳng vào trận sinh tử cận kề.

Ngay lúc lão trư nghĩ đã đ.â.m trúng lão thợ săn thì…

Bịch!

“Hẩy”

Bước chân tưởng chừng như vì quá mệt mỏi mà chậm lại của Dần Cửu lại hoạt động. Ông thoăn thoắt l bồi đất làm ểm tựa bật , hai chiếc răng n tưởng như quệt trúng xương sườn của nhưng đáng tiếc cho lão trư rằng chỉ là tưởng như.

Trên kh trung lộn một vòng bán nguyệt, tay kh biết từ lúc nào đã cầm theo một cây rựa c.h.é.m ra một đường đao hoàn hảo, kh khí như bị chia làm hai sau khi ánh nguyệt lướt qua.

Phập! Phốc!

Th rựa vốn chỉ là n cụ gặt lúa, đốn củi, vậy mà lúc này trong tay Dần Cửu lại hóa thành lợi khí c.h.ế.t . Lưỡi rựa lạnh buốt xuyên thẳng vào hốc mắt lão trư, ghim chặt đến tận xương sọ.

“Ét,.. ét,.. ét”

Tiếng tru vang vọng núi rừng, kh còn là uy hiếp, mà là tiếng kêu tuyệt vọng của một mãnh thú bị đoạt thị giác, vùng vẫy ên cuồng trong bất lực. Áp lực trong kh khí chợt tan biến, Tâm Thạch như được giải thoát, thân thể vốn run rẩy cũng dần l lại quyền khống chế.

Ánh mắt lóe sáng, kh thể tiếp tục chỉ đứng . Tay lật nh, ba mũi tên đã kẹp giữa các ngón. Dây cung kéo căng, tiếng gió rít khẽ.

Hưu…! Hưu…!

Phập, phập,..!

Mũi tên xuyên vào thân lợn, tuy kh sâu bằng những phát tiễn của Dần Cửu, nhưng cũng đủ để đánh tỉnh đoàn . Một luồng dũng khí dồn nén bỗng được giải phóng.

Mọi tỉnh táo lại, từng mũi tên tiếp nối bay ra, trượt, trúng, song lớp da dày cứng tựa giáp sắt của lão trư vẫn cản lại phần lớn. Thế nhưng, thế trận đã khác. Con vật càng lúc càng bị dồn vào góc chết.

Thỏ cùng đường còn cắn , huống chi là dã trư. Nó gào rống, liều mạng giãy giụa. Song m.á.u chảy kh ngừng, sức lực nh chóng tiêu hao. Cuối cùng, trong đoàn kẻ cầm giáo trúc tiến lên, từng nhát đ.â.m như bản án tử được khắc xuống.

Tiếng tru kéo dài tắt lịm. Thân hình khổng lồ ngã xuống, chấn động mặt đất, để lại dư âm nặng nề. M thiếu niên mặt mày đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng, thở hổn hển. Áp lực vừa như một tảng đá ép nặng trên ngực, giờ phút này mới hoàn toàn tan biến.

Dần Cửu lúc này đã ổn định hơn nhiều. Ông ều tức nhịp thở, hít sâu một hơi chậm rãi thở ra, từng hồi tim đập dồn dập dần trở lại bình ổn. Lão ngồi phịch xuống, l ra bình rượu trúc quen thuộc, ngửa cổ uống ừng ực vài ngụm, ánh mắt trầm ổn mà lại mang theo vài phần khoái trá, như tuyên cáo cùng thiên địa rằng đã định ra kẻ chiến tg trận đấu.

M thiếu niên vốn còn run rẩy vì sát khí ban nãy, giờ phút này như bừng tỉnh khỏi ác mộng. Nỗi sợ biến thành cuồng hứng, từng lời hò reo, ngợi khen bật ra kh dứt:

“Dần Cửu thật lợi hại, quá uy vũ!”

“Đúng vậy, Dần thúc uy vũ!”

Dần Cửu nghe xong, uống cạn thêm ngụm rượu, cười sảng khoái:

“Khặc… khặc… khặc! Uy vũ cái rắm! Lão phu suýt nữa bị cái n kia lột mất cả sườn, các ngươi còn khen được à?”

Đám thiếu niên nghe vậy, ban đầu còn ngẩn , sau đó lại đồng loạt phá lên cười, áp lực vừa hoàn toàn tan biến.

Niềm vui chẳng kéo dài lâu, đoàn săn nh chóng thu dọn chiến trường. Máu t nồng nặc, nếu chậm trễ ắt sẽ dẫn dụ thêm dã thú khác. Từng mũi tên lần lượt được rút khỏi thân trư. Tâm Thạch chú ý quan sát mới phát hiện, khác với tiễn trúc thô sơ của đám thiếu niên, mũi tên mà Dần Cửu dùng đều đầu sắt sáng loáng. Chẳng trách vết thương trên thân lão trư sâu hoắm, kình lực cắm tận xương, kh thể sánh với những mũi tên trúc bình thường.

Dã trư to lớn như vậy, trong thôn đã nhiều năm chưa từng săn được. Chỉ nghĩ đến cảnh mang vào thành Cổ Lư, bán l một khoản lớn, trong lòng bọn họ đã dâng lên niềm đắc ý khó tả. Từng nụ cười lộ ra nơi khóe miệng, hòa cùng khí thế hừng hực, khiến cả đoàn càng thêm phấn chấn.

Tâm Thạch liếc cảnh tượng, trong lòng lại thêm nghi ngờ:

“Từ kh khí, sinh vật đều siêu việt với Trái Đất… Gà thì Hắc Vũ Kê, lợn rừng thì như trư yêu. khi nào nơi này cũng tiên nhân?”

Còn việc lực hấp dẫn hơn việc phi thiên độn địa, tiên kiếm tiêu dao. trẻ tuổi vốn chỉ quen lướt mạng, chơi game, thất nghiệp dài hạn. Giờ lại biến thành thợ săn trong thế giới còn nhiều huyền bí. Cái cảm giác “lên cấp” này khiến suýt nữa bành trướng.

Ngay lập tức, tự vỗ vỗ mặt trấn tĩnh bản thân :

“Kh được! Kh lợn ta săn, gì mà đắc ý? So với Dần Cửu thì ta cũng chỉ coi là mới tạo nhân vật thôi.Nếu gặp Lợn rừng là ta thì kh biết còn chạy được kh” - Tâm Thạch nghĩ lại mà sợ.

P/S: Main kh đ.â.m đâm c.h.é.m chém ngay được, khác làm mẫu cái. Ta sợ lắm kiểu main vừa xuyên vào sát phạt lạnh lùng =)))


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...