Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 39: Tiền đến chơi nhà - Cảm khí

Chương trước

Chương 39: Tiền đến chơi nhà - Cảm khí

Cộc! Cộc! Cộc!

Cả ba đang trò chuyện vui vẻ thì từ bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Tâm Thạch nghe th thì đôi l mày hơi nhướng lên. Th thường thì hạ nhân trong phủ sẽ chỉ đến thu thập sau khi Tâm Thạch rời . tưởng rằng bọn họ đến để dọn dẹp bát đĩa như thường lệ, nhưng lần này lại đến hơi sớm nên chút khó hiểu.

Kh để Tâm Thạch khó hiểu quá lâu, sau tiếng “Cộc” thứ ba, giọng một nam t.ử trung niên vang lên:

“Cho tại hạ xin hỏi, Hạo Nam đệ bên trong kh?”

Nghe th giọng nói bên ngoài, Tâm Thạch ngời ngợi trong lòng. Giọng này hơi quen tai, chỉ là phần ký ức này hơi nhạt nhòa nên tạm kh xác định được bên ngoài là ai. Nhưng nghe ngữ ệu là đến tìm , thì một là quen biết, hai là chuyện. Mà sau khi bị khác tố cáo, Tâm Thạch trở nên nhạy cảm với khác nhiều. Hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh, Tâm Thạch bước ra mở cửa. cũng kh sợ sệt, chỉ là hơi đề phòng.

Cạch!

Cửa vừa mở ra, thần sắc Tâm Thạch hơi ngẩn ra một chút, đối diện cũng vậy. Bởi tìm Tâm Thạch chính là hậu cần họ Trương, ngày đầu đến thương đội thì chính này đã lén cho thêm một cái bánh bao. Về sau thì Tâm Thạch chuyển đến ăn bám gia gia nên cũng kh gặp Trương hậu cần được m lần, chỉ biết sau hay bị bắt nạt bởi đám Lâm Sở Kh.

“Hạo Nam đệ! Tốt quá, ngươi vẫn khỏe a?” - Trương hậu cần vừa th Tâm Thạch liền sắc mặt hớn hở chào hỏi.

Tr th thái độ của Trương hậu cần chuyển biến, Tâm Thạch trong lòng dâng lên một tia cảnh giác. Bề ngoài sắc mặt vẫn như thường, gật đầu xem như đáp lễ hỏi:

“Trương h… Thúc đến tìm ta hẳn là việc ?”

Tính ra đây cũng là lần đầu Tâm Thạch mở miệng nói chuyện với này. Lần trước nhận được bánh bao nhưng lúc đó đang cố tỏ ra là chỗ dựa, hống hách một chút để giả bộ cho giống nên kh nói lời cảm ơn. Bề ngoài này kh già, nhưng hai bên tóc mai đã bạc gần hết. Nghĩ nghĩ, Tâm Thạch vẫn gọi này tiếng “thúc” cho lễ.

Bị Tâm Thạch đoán được tâm tư, Trương hậu cần mấp máy đôi môi, ra vẻ bộ dáng khó nói nên lời.

Tr th thế thì Tâm Thạch vào bên trong, gật đầu với gia gia và cái Tuyết một cái quay sang nói với Trương hậu cần:

“Sang bên kia nói.”

Cả hai sang một góc tường khuất tầm , Tâm Thạch lúc này lại lên tiếng trước:

chuyện cứ nói! Nằm trong khả năng ta sẽ cân nhắc một hai.”

Cái bánh bao ngày hôm đó cũng kh là bữa ăn cứu đói gì, nhưng là nhân gia lòng tốt, Tâm Thạch cũng kh ngại đưa một tay ra giúp. Bởi thiếu một đồng vẫn là thiếu, nên tìm cách trả cho lòng nhẹ .

Trương hậu cần lúc này thở dài một cái, từ trong khe áo, lôi ra một túi vải bằng cỡ bàn tay tr cũ kỹ, sẫm màu năm tháng nhưng bên trong hẳn đựng vặt nặng hoặc quý giá. Nên động tác của này cẩn thận và từ tốn, giống sợ khác th sẽ kh nhịn được lòng tham mà cướp.

Nút thắt của túi vải được mở ra, bên trong ánh ra sáng loáng ánh bạc. Tâm Thạch tr th liền biết việc này nhờ vả hẳn kh đơn giản, vừa định mở miệng từ chối thì Trương hậu cần dúi vào tay nói:

“Hạo Nam đệ, ta cũng nghe qua chuyện của ngươi ngày hôm qua. Này là một chút lòng thành, mong đệ nhận l.”

Tâm Thạch nghe vậy thì ngớ ra một chút. Chuyện hôm qua được Quỳnh Dao mời cả “đạo sĩ” về để giải oan đã trở thành chủ đề bàn tán của kh chỉ khu tạp dịch, mà còn là trong cả nội bộ thương đội. hiểu chuyện thì biết là tính chất vấn đề nghiêm trọng, ều tra nội gián nên mời diễn một tuồng là chuyện bình thường. Nhưng cũng sẽ kẻ lan tin đồn nhảm, kết hợp với ưu đãi mà Tâm Thạch đã từ trước, tin đồn ngày một phóng đại, nói rằng chống lưng cho thật sự là Trác tiểu thư.

Tâm Thạch cả ngày hôm nay cũng khối đến chào hỏi làm quen nhưng đều bị lạnh nhạt khước từ vì tâm trạng đang kh tốt.

Tâm Thạch cảm th, chỗ dựa cũng kh chuyện gì tốt. Th qua thái độ của Phủng quản sự trước và sau khi Vương đội trưởng đến, Tâm Thạch thể kết luận hai chẳng ưa gì nhau. Chuyện bị phùng quản sự tính kế ắt yếu tố này trong đó cấu thành.

Nên cứ tiếng mà kh miếng cũng kh là trạng thái gì hay ho. Chỗ dựa càng to phiền phức càng lớn, cảm th kh muốn nhận tiếng này chút nào. nghĩ Trương Hậu cần đến cũng vì ều này nên định mở miệng từ chối:

“Trương thúc kh cần làm vậy! Vô c bất thụ lộc. Với cả tại hạ cũng chỉ được Trác tiểu thư giải oan cho, kh hẳn đã được nàng ưu ái.”

Trương hậu cần bị từ chối thì hơi quýnh lên, lão tiếp tục dúi cái túi vải vào tay Tâm Thạch. Giọng mang theo m phần cấp bách:

“Hạo Nam đệ đừng vội từ chối! Xem như ta gửi cho tiểu đệ giữ giúp, ta nguyện trả ba thành xem như ít lòng thành.”

Tâm Thạch nghe vậy thì hai đầu l mày hơi nhíu. thần sắc của Trương hậu cần cùng lời nói, Tâm Thạch thể đoán được này thà mất tiền ở chỗ chứ kh muốn tự giữ l. nói trong này gần hai mươi lượng bạc, cũng chỉ bằng một nửa lần bán lợn của Dần Cửu nhưng sẽ là một khoảng tích p khá lâu. Đặc biệt là trong thương đội, nơi mà nhân gia thường mang lương tháng chơi bạc thay vì tự giữ l, sợ đồng bạn cùng phòng cuỗm . Nhẩm một chút liền đoán được, cũng trên dưới mười năm tích p.

Nghĩ đến Lâm Sở Kh và Trương hậu cần, sau thường trở thành nạn nhân cho đám lưu m bắt nạt. Nhưng là trong thương đội nên bọn Lâm Sở Kh cũng kh làm quá, trấn vài bữa ăn thôi. Nếu Trương hậu cần ở mãi trong thương đội thì cũng kh sợ bị bọn trấn lột, nhưng ai ở mãi trong đây được a?

Nếu là tiền này “gửi” chỗ Tâm Thạch thì khác. bây giờ vừa được nâng cấp, dù kh bè phái gì trong thương đội nhưng “profile” nói là nhất đẳng. Trước là quen biết Vương đội trưởng, sau là học đồ tâm phúc của phu tử. Đến bây giờ là được thiên kim huyện úy giải oan. D tiếng tốt cộng với chỗ dựa vững chắc, nào muốn đắc tội với Tâm Thạch sẽ cân nhắc thật kỹ.

“Tr bộ dáng của Trương hậu cần hẳn cũng sắp về hưu, cưới cái lão bà, sinh hài nhi dưỡng già .” - Tâm Thạch trong lòng thầm nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-39-tien-den-choi-nha-cam-khi.html.]

Đoán được phần nào lý do đằng sau quyết định này của Trương hậu cần, Tâm Thạch rơi vào trầm tư.

Được số bạc này đ.á.n.h tỉnh. Tâm Thạch cảm th bản thân hơi cần tiền một chút, chỉ là trước kia kh nhiều tiền nên kh nghĩ đến mà thôi.

Hiện giờ đã lưu cho Quỳnh Dao cái tâm nhãn, đương nhiên là Tâm Thạch muốn tự lực bản thân mà sinh tồn. Mà trong thế giới võ đạo thịnh thế, cách sinh tồn tốt nhất là thực lực. Thử nghĩ nếu là cái võ giả tu vi cao thâm, tiếp xúc với th tin ở tầng thứ cao hơn thì mọi chuyện đã khác. sẽ kh khư khư ôm l mớ vũ khí để rước họa vào thân, thậm chí, cũng sẽ kh lăn lộn trong đám tạp dịch này. Cũng sẽ kh rơi vào bước đường cùng mà nghĩ quẩn.

Nhưng để được thực lực thì tiền. C sức học chữ của đã được đền đáp xứng đáng, một số th tin trong quyển thư tịch mua được về ký sự giang hồ đã được lý giải. Võ học trong thế giới này cực kỳ chú trọng tài nguyên, bắt đầu từ luyện bì đã tắm thuốc, lên cao hơn thì cần đan d.ư.ợ.c duy trì. Tiền đắp vào để nuôi một cái võ giả càng lúc càng nhiều.

Mà muốn tiền cũng kh chuyện dễ. Kiếm tiền thì dễ thôi, nhưng giữ được thì cần thực lực. Nếu kh cũng rơi vào kết cục bị khác xem như lợn béo, nuôi mổ. Vì thế mà nó trở thành một vòng luẩn quẩn, tiền thực lực, thực lực tiền.

Nếu cứ bình bình đạm đạm đợi hai ba năm thăng lên hộ vệ thì khi nào mới thực sự đủ thực lực để bảo vệ thân nhân? Hiện giờ thể an toàn, nhưng kh thể kh phòng lão Phùng ên lên lại chơi một vố. Lão cũng kh cái gì thổ phỉ chỉ biết c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c, mà là lão âm thể đào hố ch mà đợi Tâm Thạch nhảy vào.

Nghĩ đến bản thân quá nhiều thứ để mất, kh chỉ là nhà cần bảo vệ, còn là đạo thư chưa lý giải hết. Tâm Thạch sinh lòng hướng tới, nghĩ cũng cần số tiền này, mục tiêu và mục đích đủ. Tâm Thạch vuốt vuốt cằm nói:

“Như này . Số này coi như ta mượn thúc. Khi xong việc sẽ trả lại. Thúc cứ cho ta biết khi nào về hưu để ta còn chuẩn bị.”

Nghe Tâm Thạch chịu nhận số tiền này, Trương hậu cần liền thở phào nhẹ nhõm. Sau đó miệng lão kh nhịn được mà nhếch lên nụ cười tươi:

“Hạo Nam đệ kh cần khách khí, kh gấp đến thế. Thời ểm đến sẽ báo để đệ chuẩn bị trước.”

Nói , Trương hậu cần về căn phòng của phu t.ử nói:

“Ta kh tiện bái kiến phu tử, thôi thì ta xin cáo từ. Lần nữa đa tạ Hạo Nam đệ.”

Vừa dứt lời, sau liền quay rời .

Tâm Thạch cầm túi vải mà trong lòng ngũ vị tạp trần. Đã đến thời ểm trở thành nơi để khác “đầu tư”. Nhưng ai đầu tư mà kh cần phần lời, huống gì đây cũng kh số tiền nhỏ. Tâm Thạch muốn suy tính cách tiêu số này hiệu quả nhất.

Trở về gian phòng, kể lại cho gia gia chuyện vừa . Lão nhân gia sau khi nghe xong thì từ trên giường gỗ, lão l từ trong gối đầu ra một túi vải tương tự lại đưa về phía Tâm Thạch. Túi này kh to bằng của Trương hậu cần, nhưng là lương bổng tháng này của lão nhân gia. Tay run nhưng giọng vẫn tròn vành rõ chữ:

“Lão phu chỗ này còn, l mà làm ăn cho cẩn thận.”

Tâm Thạch nghe vậy thì trong lòng như tan chảy. vô thức nhớ tới bà nội của ở kiếp trước. Dù kh thiếu ăn thiếu mặc nhưng hễ lần nào về quê cũng được bà dúi cho m trăm. Mắt ươn ướt, Tâm Thạch cố nuốt vào trong. cố gồng cho giọng kh run:

“Bây giờ gia gia tạm giữ giúp ta. Để ta vòng vòng xem gì làm được thì ta làm.”

Trở về gian phòng trong khu sinh hoạt chung. Tâm Thạch lúc này tâm tình đã khá hơn nhiều. quyết định tiếp tục xếp bằng để tu tập pháp quyết. Sau nhiều ngày thử sức, đã hơn nhiều lý giải về môn pháp quyết này.

Tâm Thạch kiểm tra một chút hộ vệ tuần đêm. Sau khi chắc c kh chuyện gì phát sinh, cẩn thận cài chốt cửa, trở về chỗ ngồi xếp bằng.

Tay quét đầu lưỡi để làm mới hậu vị, xếp thành hình chén đặt tại đan ền. Tâm Thạch dần thả trôi tâm thần theo tiếng dế kêu, quá trình nhập định diễn ra suôn sẻ hơn bao giờ hết. Kh tiếng ngáy nào qu rầy, tâm kh phiền, ý kh loạn. Cứ thế mà dần chìm vào tầng thứ kh gian mờ mịt, nơi bắt đầu để cái cảm giác luồng khí kia tự tìm tới.

Tâm Thạch lúc này rơi vào trạng thái m.ô.n.g lung vô định, kh một ai hối thúc mạnh lên, kh ai khiến cảm th cấp bách. Sau cơn mưa, trời lại sáng. Sau một kiếp nạn, vạn sự h th. Như một ều hiển nhiên, cái luồng khí kia tự tìm đến.

Quỳnh Dao lúc này đang ngồi bên trong thư phòng,

Ánh đèn mập mờ ban đêm chiếu rọi vào gương mặt tinh xảo, nhân gia vào cũng tán thưởng bằng hai chữ “Nguyệt thẹn”. Nhưng trên khuôn mặt nàng kh gì là vẻ vui sướng, thần sắc Quỳnh Dao lúc này lại mang theo vài phần suy tư.

Hạng mục hợp tác với Lạc Nhạn võ quán đã được nàng cân nhắc kỹ lưỡng. Chủ yếu là nàng sẽ định kỳ thuê võ giả của võ quán để vận tiêu, áp tải thương hàng. Vấn đề nằm ở chỗ đợt chiêu tuyển nhân thủ trước thương đội cũng đã tuyển l hai mươi cái võ giả luyện gân cảnh. Thành ra số võ giả đạt chuẩn tiêu sư lúc này hơi thừa thãi.

Giải quyết cũng dễ thôi, sẵn vì trong thương đội vừa một vụ bắt nội gián. Nàng l lý do th lọc để đuổi vài là được. Nhưng vấn đề là nhân gia sẽ mang lòng thù hận dù ít hay nhiều, giống chuyện nhân viên hay nói xấu c ty cũ vậy. Đó là thời bình nên nói xấu nó chả là vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng đây là thế giới võ đạo. Võ giả thể dùng nấm đ.ấ.m để hại lại ngươi.

Nên “bồi thường hợp đồng” là một ều cần thiết.

Thương đội hiện đang khó khăn chứ kh như trên sổ sách của m quản sự tốt như vậy. Chỉ nàng mới biết thương đội đang tr thủ bao nhiêu lợi thế để lăn quả cầu tuyết này thật chuẩn chỉ.

Bồi thường cho võ giả xong, nàng còn viết thư tiến cử cho tiêu cục để sắp xếp c việc tạm thời cho nhóm võ giả này. Tiêu cục sẽ nể mặt Trác Gia mà nhận đám bọn họ thử việc một khoản thời gian. Còn giữ được c việc hay kh thì xem bản lĩnh từng .

“Ài! thương khố hơi eo hẹp. biết trước xuyên qua, ta học làm xà phòng cùng nước hoa như m nữ tần thì đỡ khổ biết m…” - Quỳnh Dao thầm than trong lòng.

P/S: Trong thế giới võ đạo mà ta thiết lập, sẽ kh chỉ một tiêu cục chung như truyện kiếm hiệp khác. Hình thức thương đội giống như một cách trữ quân cho thế lực riêng để lách luật. Chỉ giải thích tạm thời để độc giả đỡ rối. Về sau sẽ chap nói tới vấn đề này sâu hơn.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...