Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 6: Nguy cơ - Điểm yếu lộ

Chương trước Chương sau

Chương 6: Nguy cơ - Điểm yếu lộ

Ngày hôm sau, Tâm Thạch thức dậy khá sớm. kh đánh thức Tuyết Nhi mà lặng lẽ rời nhà để cho nàng ngủ thêm. Tâm Thạch chuẩn bị mở cửa nhà thì Lý Phu Tử cũng từ trong phòng lặng lẽ ra. Tâm Thạch quay đầu lại thì th ánh mắt của mang ý dặn dò. Này giống phụ đưa con cái đến trường dùng ánh mắt lo lắng dõi theo con vào chốn học đường.

Ánh mắt này làm Tâm Thạch trong lòng dâng lên một tia ấm áp. gật gật đầu. Kh nói gì thêm mà lặng lẽ mở cửa để ra ngoài đầu thôn.

Ra đầu thôn sớm chỉ vì tr thủ chút thời gian tập thể dục. M ngày trời tập tành cũng chả biến hóa về thể chất. Nhưng vận động đúng là khiến tâm trạng tốt hơn nên muốn duy trì.

Ánh mặt trời dần chiếu những tia nắng lên nóc nhà của thôn, dân cũng dần ra ngoài làm ruộng, nhóm thợ săn cũng dần tập trung đ đủ. m cái th niên th Tâm Thạch hít đất thì cũng lạ kỳ, bèn hỏi hỏi.

Tâm Thạch lại mang gia gia mới nhận làm lý do lấp liếm:

“Lý gia gia bảo ta làm như này thì sức khỏe.“

Ban đầu, trong thôn nghe đến đây cũng kh nói gì vì Lý Phu Tử đúng là học thức uyên bác, lời nói ắt lý. Nhưng Dần Cửu nghe câu này thì lập tức nhận ra ểm khác lạ.

“Lý phu tử cuối cùng cũng chịu nhận thân a! Hỉ sự, hỉ sự.”

Tâm Thạch gật gật đầu, chỉ biết cười khổ mà đáp lễ với Trần Dần.

Hôm nay cũng là ngày đoàn lại tiếp tục săn, thành viên cũng kh sai biệt với lúc trước, đoàn khởi đầu khá sớm. Đến bìa rừng Th Trúc Sơn, đoàn vẫn chia 2 đội mà . Dù đây là lần thứ hai đến Th Trúc Sơn từ lúc xuyên qua, nhưng vẫn là cảm th ấn tượng sâu.

Kh biết Th Trúc Sơn bao nhiêu lớn. cứ th ngọn núi xa xa nhưng mãi vẫn kh đến, nhưng vào sâu thì lại quá nguy hiểm.

Cầm cung săn vẫn là chút cực khổ, nguyên thân vẫn là bữa cơm bữa cháo. Kh hẳn lúc nào cũng săn được thú. Tâm Thạch nghĩ đến những lời Lý gia gia nhắc nhở

“Kh tiền tu cái gì tiên? Tập võ cũng kh miễn phí, tiền đút lót còn kh huống là…”

Tâm Thạch trong lòng thở dài, cảm giác áp lực cuốc sống phần tàn nhẫn với cái Gen Z. Tiền định dùng cầu chữ Lý Phu Tử vẫn còn nguyên 8 quan, nghe nói góp tên l quyển c pháp cơ bản đã mười lượng bạc. Càng nghĩ càng muốn làm cái gì đó bức phá.

“Này, các ngươi th săn như vầy cực khổ quá kh?” - Tâm Thạch bỗng mở miệng, giọng ệu như đang rủ rê làm ăn đa cấp, lôi kéo ba thiếu niên đồng hành lại gần.

Ba tên kia nghe xong thì hơi ngẩn ra. Với bọn họ, săn cũng quen , tuổi trẻ khí thịnh, lại thêm lần trước trúng mánh lớn nên trong lòng còn hăng hái, nào th khổ cực gì. Chỉ là nghĩ đến hôm qua m cái thẩm đan cho cầu trúc chơi vui một hồi, vốn cũng là ý Tâm Thạch bày ra, nay lại hỏi thế thì bọn họ cũng gật gật đầu theo, coi như hưởng ứng.

“Ca bày các ngươi làm cái bẫy, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã”

Ba cái thiếu niên cũng là ngơ ngác, làm bẫy thì thơ săn nào cũng làm vài cái thô sơ,đặt thòng lọng bắt chim bắt thỏ, đôi khi vận khí tốt vẫn được mẹ thiên nhiên đãi một bữa. Tâm Thạch nhắc tới bẫy thì sẽ là bẫy khác với các loại thợ săn thường dùng.

Cũng chẳng bẫy gì quá kinh thiên động địa, biết thứ gì là hầm ch của bộ đội Việt kh? Hầm ch của bộ đội dựng lên giống như bị phụ thêm nhân quả thuộc tính vậy, kiểu gì cũng m chú lợn trắng lọt hầm.

Cu Tí với Cu Sửu thì vốn tin tưởng Tâm Thạch vô ều kiện, nghe xong liền xắn tay áo lao vào đào hố. Tâm Thạch thì kéo thêm một khác chặt vài th trúc, chuốt nhọn cắm chi chít dưới đáy hố. Hố cũng kh sâu, chừng hơn một mét, rộng độ một lần sải tay, nhưng bên trong toàn trúc nhọn tua tủa, tr qua cũng đủ rợn .

Dù chỉ là bẫy săn thú, bọn họ cũng kh nỡ bôi độc hay chất bẩn lên đầu ch. Cây cối ở Th Trúc Sơn thì nhiều vô kể, dễ dàng kiếm m khóm lá to phủ lên. Để tăng ”lực hấp dẫn”, Tâm Thạch còn bày thêm ít sâu, dế bị cắt chân, làm mồi nhử thú hoang.

Mất cả một c giờ, đám thiếu niên lau mồ hôi nhễ nhại, lại thành quả thì vừa run vừa buồn cười. Cu Tí nhe răng cười hì hì, nói với giọng trêu chọc

“Thạch ca cũng quá thâm , cái này kh giống bẫy thú, mà giống hố chôn thì đúng hơn!”

“Thì đúng là hố chôn nha.” - Tâm Thạch sảng khoái cười cười đáp lại.

Đặt bẫy vốn kh chuyện ngày một ngày hai liền kết quả, còn xem vận khí, hoặc số má của kẻ đặt bẫy nữa.

“Cầu tổ quốc thiêng liêng, cầu đồng bào kính mến…” - Tâm Thạch khẽ lẩm nhẩm cầu nguyện trong lòng xin một ít số má.

Nhóm lại men theo sơn lộ lòng vòng thêm vài chuyến. dấu vết vắng lặng, Tâm Thạch biết chuyến săn hôm nay khó lòng được như mong muốn, bèn đề nghị nhóm thu thập ít cây thuốc để khỏi về tay trắng.

Th Trúc Sơn linh khí dày đặc, sinh trưởng cũng là kỳ hoa dị thảo. Kh ít loài cây chưa từng th qua, hoặc do vốn kiến thức sinh học ít ỏi của kh đủ để phân biệt. Phần lớn những cây thuốc hái được chỉ là loại th thường, chủ yếu trị ngoại thương, cầm máu, coi như chút bảo hiểm cho tình huống bất trắc. Còn những dược liệu trân quý thì đều sinh trưởng sâu trong u cốc, chốn hiểm địa mà thực lực hiện tại của Tâm Thạch tuyệt kh cho phép mạo hiểm.

Mặt trời dần lên đến đỉnh, tám trong đoàn cũng lần lượt hội họp để chuẩn bị trở về thôn. Nhóm của Dần Cửu hôm nay cũng chẳng săn được con mồi ra hồn. Đời thợ săn vốn dĩ là như vậy, chẳng ngày nào cũng thu hoạch. Chính bởi thế, trong lòng Tâm Thạch mới càng thêm bức thiết, mong tìm cho một con đường đổi mệnh.

“Thạch tử hôm nay cũng trắng tay à!! Khà…khà…khà” - Dần Cửu chút trêu đùa Tâm Thạch.

“Hôm nay Thần rừng quá kh nể mặt mũi” - Tâm Thạch tí tởn đáp lại.

Được vài câu chuyện phiếm, tinh thần của đoàn cũng khá hơn. Bọn họ bắt đầu rời khỏi Th Trúc Sơn để về thôn.

Chưa được bao xa, Trần Dần đột nhiên dừng bước. Sắc mặt chợt ngưng trọng khác thường. Dần Cửu lập tức đặt tay lên cán rựa bên h, ánh mắt khóa chặt vào m bụi trúc x phía trước. Đoàn th động tác của , cùng nhau dừng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-6-nguy-co-diem-yeu-lo.html.]

Ngay khi bầu kh khí trở nên căng thẳng, từ trong bụi rậm vang lên một tiếng cười khẽ:

“Ha! Cũng cái lão đầu bản lĩnh kh tệ.”

Theo tiếng nói, một đoàn chậm rãi bước ra, tổng cộng mười bốn . thể th trong đám thổ phỉ được chia làm hai nhóm nổi bật, bốn cung thủ, chín còn lại cùng nam tử đầu trong cầm đao.

Tâm Thạch th thế này, thầm kêu kh ổn.

“Thảo nào lúc xuyên qua cảm th phần hơi yên ổn so với thân phận xuyên kh a! Hóa ra chỉ là yên tĩnh trước phong ba.

Ta còn chưa tu tiên nữa nha! Ta vừa mới nhận hai cái thân nhân mà.” - Tâm Thạch than khổ trong lòng.

Đám kia phần lớn là nam tử trưởng thành, thân hình cao lớn, hơn Tâm Thạch cả cái đầu. Trong tay chúng cầm đủ loại đao kiếm sáng loáng, phía sau còn cung thủ đã giương sẵn cung, hàng loạt mũi tên lạnh lẽo nhắm thẳng vào đoàn .

Ánh mắt Tâm Thạch đảo qua, lập tức nhận ra toàn bộ đều là mũi tên sắt. Thứ này vốn nằm trong lệnh cấm của triều đình, tuyệt kh cho dân thường tàng trữ với số lượng lớn. Lý phu tử từng giảng cho , vũ khí như nỏ sắt, tên thép… đều bị quản nghiêm ngặt, đề phòng rơi vào tay kẻ tâm làm loạn.

Luật lệ đúng là chỉ cấm số lượng lớn, cũng chỗ để lách luật thế nên Trần Dần cũng dùng loại mũi tên này, nhưng được làm thủ c, dùng xong cũng thu hồi kh để lại dấu vết. Những mũi tên bọn thổ phỉ sử dụng lại tinh xảo nhiều, giống như được xuất cùng một lò rèn ra. Vũ khí bị triều đình cấm lại ở trong tay bọn thổ phỉ, thể th bọn chúng một là gan to tày trời, hai là phía trên làm hậu thuẫn.

Đầu Tâm Thạch lúc này nhảy số, nhưng cũng giữ im lặng chưa lên tiếng. Trong đám thổ phỉ, một nam tử đầu trọc bước lên trước. Trên gương mặt một vết sẹo to tướng kéo dài từ trán, lướt qua khóe mắt đến tận má , tr dữ tợn.

này vừa bước ra, lập tức một luồng khí huyết hung mãnh của võ giả lập tức đè ép đám thiếu niên Tâm Thạch. Bọn cảm th m phần quen thuộc, như lúc quan sát Lão Trư hôm trước săn được. Nam tử mặt sẹo càn rỡ cười to:

“Khặc khặc, Đường này do ta mở, cây này do ta trồng, ai muốn qua, đưa tiền mãi lộ.”

Nghe dứt câu Tâm Thạch cố giữ kh để cười trong bầu kh khí căng thẳng.

“Thổ phỉ ở đây cũng là bài a.”

Lúc này, trong mắt cả đoàn, Dần Cửu chính là trụ cột duy nhất thể nương nhờ, hơi thở bình tĩnh. Ông trầm giọng cất lời, âm ệu chậm rãi nhưng từng chữ lại như mang theo khí lực trấn định lòng , khiến áp lực từ nam tử mặc sẹo giảm đôi phần:

“Các vị, ngày xưa kh oán, ngày nay kh thù, vì cớ gì lại làm khó m thôn dân tay kh tấc sắt như tại hạ?”

Ông nói sắt ở đây ý chỉ lợi khí, rựa trong tay chẳng qua cũng chỉ là n cụ, thể sát thương nhưng thua kém đao binh.

Vừa nói, vừa kín đáo phất tay, ra hiệu cho bọn Tâm Thạch lặng lẽ dịch lùi về phía sau.

Đối diện, bọn cường đạo vẫn đứng ung dung, thần thái như mèo vờn chuột, hệt như đã sớm nắm gọn phần tg trong tay. Nam tử mặt sẹo nhếch môi, giọng nói lạnh lẽo đầy sát khí:

“Lão đầu, khuyên ngươi nên biết ều. Tiền bán lợn tất cả nộp lên, bổn gia tha các ngươi một mạng”

Hiển nhiên, việc đoàn săn được lão trư đã bị bọn chúng để mắt đến. Chỉ là Tâm Thạch kh hiểu. Sớm kh đến muộn kh đến, cứ đến vào lúc này.

“Vì cái gì bọn kh vào thôn mà cướp đâu? Ngộ nhỡ Dần Cửu cũng kh mang theo số bạc đó trên thì bọn chúng cướp được gì?” - Tâm Thạch nghĩ nghĩ

Hẳn là luật ngầm mà Tâm Thạch kh biết. Lúc này kh suy nghĩ được gì nhiều. Tình huống trước mắt càng lúc càng căng thẳng, kh còn giống một trò đùa hay một đoạn kịch bản được sắp đặt, mà là hung hiểm thật sự.

Tâm lý yếu đuối của Tâm Thạch vẫn cầu mong rằng Dần Cửu mang bạc trên , nộp cho bọn chúng mà qua kiếp nạn này.

Trần Dần quả thật mang bạc trên , nhưng là vì cái gì giao cho cường đạo? Vì cái gì nếu giao thi thoát thân? Đoàn đã chứng kiến bọn thổ phỉ sử dụng lợi khí bị cấm. Trong mắt bọn thổ phỉ, đoàn Tâm Thạch đã là chết. Chỉ là những thứ này Tâm Thạch kh được dạy ở xã hội hiện đại mà thôi.

Theo như Lý Phu Tử đã kể, Trần Dần là cố sự, nên sự trấn định, lão luyện của giờ đây càng nổi bật giữa đám thiếu niên mặt cắt kh còn giọt máu, thì đôi tay run rẩy, kẻ thì nghiến răng nghiến lợi. Trong đó, dĩ nhiên cả Tâm Thạch.

Đang lúc bọn thổ phỉ tận hưởng sự khoái cảm từ nỗi sợ hãi của kẻ khác thì… Dần Cửu động!

Tay thoăn thoắt giương cung, động tác nh gọn mà dứt khoát.

Hưu! Hưu!

Hai mũi tên lao như thiểm ện, theo sau là một đường bán nguyệt từ bên h của Dần Cửu nh như chớp mà nối tiếp, Đường đao kia kh nhằm l mạng bất kì ai mà là để yểm hộ đám thiếu niên rút lui.

Vì sau khi động, cung thủ của bọn thổ phỉ đồng loạt thả dây. Từng mũi tên sắt như lợi khí đòi mạng hướng đến đám thiếu niên. Nhưng tất cả đều bị đường bán nguyệt đánh gãy chặn lại.

Keng! Keng!

Tiếng va chạm giữa rựa và tên sắt vang lên, báo hiệu cho đám thiếu niên sau lưng Dần Cửu.

“Chạy” - Một thiếu niên trong nhóm hô to, dẫn đầu chạy trước.

Tiếp theo là từng một chạy theo sau, tất cả đều ăn ý giữ một khoảng cách để tránh bị nhằm vào cùng một lúc. Tâm Thạch lúc này đúng là chân nh hơn não, dùng hết sức bình sinh mà chạy về Th Trúc Sơn, nơi cánh rừng rậm rạp, thể ẩn núp mà qua kiếp này.

Tất nhiên, đám thổ phỉ cũng kh ngu. Việc Dần Cửu thực lực cao cường tuy khiến cho bọn chúng bất ngờ. Nhưng chỉ một thoáng, chúng chia ra 2 đoàn , một nhóm vây đánh Dần Cửu hòng tiêu hao chiến, một đoàn khoảng mười đuổi theo đám thiếu niên hòng nhiễu loạn tâm Trần Dần vì bọn chúng biết, Trần Dần muốn bảo vệ bọn Tâm Thạch.

P/S: Sẽ hỏi tụi Tâm Thạch cũng cung mà kh phản kháng. Đơn giản là đánh trước làm bố thôi. Tên ta cài sẵn, m lật đật cài tên thì b.ắ.n lại ai?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...