Gia Đình Tương Thân Tương Ái
Chương 11: hết
Đợi chia bánh xong, mọi cùng ngồi quây quần bên chiếc bàn bát tiên.
Chiếc bàn nhỏ dĩ nhiên kh ngồi đủ tất cả mọi , m đứa hậu bối chúng đều đứng ăn.
Cô em họ cứ lăm lăm định bôi kem lên mặt , ra hiệu cho nó bà ngoại.
già kh chịu được cảnh lãng phí thức ăn đâu.
Em họ bĩu môi, đành ăn hết chỗ kem đó, háo hức hỏi : “Chị ơi, kỳ nghỉ đ em muốn qua chỗ chị chơi, được kh ạ?”
Dì cả vội ngăn lại: “Chị con đang bận tối mắt tối mũi, con qua đó kh là làm loạn ? Kh cần đâu, lúc nào mẹ rảnh mẹ đưa con .”
Th chưa.
thân thực sự đều sẽ đứng ở vị trí của mà suy nghĩ, chỉ sợ làm phiền đến .
lắc đầu: “Dì cả, kh đâu ạ, nhân tiện mọi đều ở đây...”
đặt miếng bánh đang ăn dở xuống, từ trong túi l ra một cuốn sổ hồng.
em họ kêu lên: “Gi chứng nhận quyền sở hữu nhà đất? Chị, chị mua nhà à?”
“Mà lại còn là mua đứt, kh cần vay vốn luôn cơ á?!”
Mẹ cũng với vẻ mặt kh thể tin nổi.
gật đầu: “Mẹ, món quà này bất ngờ kh?”
Mẹ lại rơi nước mắt.
Mọi vây lại an ủi.
“Chị à, Tiểu Nhu thành đạt thế này chị vui mới đúng chứ.”
“Đúng thế, ngày đại hỷ, kh được khóc.”
Em họ ôm l : “Chị giỏi thật đ, chị làm thế nào mà hay vậy? Nhà này mua hết bao nhiêu tiền thế?”
“Hì hì, thực ra năm ngoái chị hoàn thành được m dự án lớn, nhưng sếp bảo tiền thưởng qua năm mới phát. nửa đầu năm nay lỡ tay hoàn thành thêm m cái nữa, thế là cộng dồn lại... ều nhà kh ở trung tâm thành phố đâu, bên đó giá cao quá chị mua kh nổi.”
giơ ngón tay cái về phía .
cười hì hì mẹ: “Mẹ, nhà giao , sau này còn trang trí nữa. C việc của con bận quá, kh thời gian tr coi, mẹ giúp con thôi.”
“Hả? Mẹ... mẹ mẹ mẹ, mẹ biết chữ nghĩa gì đâu, kh được đâu.”
mợ dĩ nhiên nghe ra ý tứ của , từng một vào khuyên nhủ.
“Chị à, lại kh được? Chẳng qua là tr thợ trang trí thôi mà. Mắt chị tinh tường thế, gạch lát thẳng hay kh chị kh ra chắc?”
“Đúng đ chị, tiếng phổ th của chị còn chuẩn hơn cả em nữa là.”
“Tr thợ chính là lo liệu cho tâm trạng của thợ cho tốt, chẳng đó là sở trường của chị ?”
M cái mũ cao đội lên đầu, mẹ quả nhiên d.a.o động.
“Mẹ... mẹ làm được thật à?”
Mọi đồng th: “Được, chắc c được!”
Sau sinh nhật chúng ở lại nhà ngoại thêm hai ngày, sau đó cùng mẹ về nhà l chứng minh thư, đưa mẹ lên thành phố lớn nơi làm việc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi sửa sang xong nhà cửa, mẹ bỗng nhiên rảnh rỗi hẳn ra.
Lúc đầu, mẹ còn chưa thích nghi lắm với cuộc sống thành thị.
Nhưng sau khi đưa mẹ tham gia m lớp sở thích, mẹ nh chóng nảy sinh hứng thú với tr quốc họa.
Dần dần, mẹ cũng quen được m bạn cùng sở thích vẽ tr.
Họ kh hề bài xích thân phận n thôn của mẹ, m chung sống vui vẻ.
Dĩ nhiên, từ đó về sau, mẹ kh còn lải nhải bảo thi c chức hay l chồng nữa.
Bà còn khuyên nếu chưa tìm được đối tượng phù hợp thì đừng vội vàng kết hôn.
Ba năm sau, nghe tin từ một bạn cấp hai rằng họ đã ra tù.
Lúc đó ta đã 31 tuổi, ở n thôn thì coi như là một gã trai lơ già .
Ông bà nội cuống quá hóa quẩn, nghe nói trong thành phố một cô gái bố bị bệnh, cần gấp một trăm ngàn tệ chữa bệnh, đưa một trăm ngàn tệ tiền sính lễ là thể kết hôn ngay.
Để họ nối dõi t đường, họ vội vàng gom góp tiền đưa qua.
Nào ngờ sau khi đưa tiền thì cô gái đó biến mất tăm, tìm đến nhà cô ta mới biết căn nhà đó chỉ là nhà thuê.
Một trăm ngàn tệ đổ s đổ biển, hai bà cô đứng ra góp tiền lập tức làm loạn lên.
Chú hai trở mặt với tất cả mọi , đồng thời cũng kh nhịn được mà oán trách họ, khiến họ tức tối bỏ nhà . Nghe đâu là theo đám du côn trên thị trấn sang Miến Bắc để “phát tài”.
Miến Bắc? Phát tài? E là mạng để phát tài nhưng kh mạng để về.
Quả nhiên, kh lâu sau nghe mẹ kể rằng bên nhà ngoại nghe được tin nhà họ Trương đang vay mượn khắp nơi để chuộc cái “mầm mống duy nhất” về.
Nhưng lúc đó mọi đều nghe nói họ Miến Bắc, đó là ổ lừa đảo, làm mà về được?
Mọi dĩ nhiên là kh cho vay, sợ tiền một kh trở lại.
Về sau kh còn cách nào khác, bà nội bán đất, góp được năm mươi ngàn tệ gửi qua. Chẳng th họ về, chỉ th ngón tay của ta bị chặt gửi về, ta gào thét t.h.ả.m thiết trong video.
Đầu dây bên kia nói năm mươi ngàn kh đủ, ít nhất năm trăm ngàn.
Năm trăm ngàn, bán cả cái nhà họ Trương cũng kh đủ.
Họ nhớ đến , nhờ bố đến dò xét tin tức, kết quả là bố gọi ện cho và mẹ đều kh th.
Hai mẹ con từ khi biết chuyện đó đã trực tiếp chặn sạch th tin liên lạc của họ.
Theo lời bà ngoại kể, chú hai và bố tìm chúng , nhưng thành phố lớn như vậy, c ty lại vừa mới chuyển văn phòng, họ tìm hơn một tháng đến con ruồi cũng kh th, đành lủi thủi quay về.
Th cái mầm mống duy nhất thật sự kh về được nữa, bà nội khóc đến mù cả mắt, nội cũng đau lòng mà đổ bệnh, một hôm bị cảm lạnh thế là liệt luôn.
Chú hai và thím hai th vậy thì dọn thẳng.
Còn bố , mất cái “kho tiền” là mẹ , ta lại làm thợ nề.
Tiếc là vốn dĩ thường xuyên rượu chè, sức khỏe của ta gần như bị bào mòn hết, chỉ trong vài tháng tóc đã bạc trắng cả đầu.
ều ta kiếm được tiền cũng chẳng thèm quản bà nội, vẫn cứ rượu chè bài bạc, chỉ là kh về làng nữa.
nghe mà cũng th nực cười.
Đúng là một gia đình “tương thân tương ái” mà!
Chưa có bình luận nào cho chương này.