Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gia Đình Tương Thân Tương Ái

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Thế nên lúc tụ họp, đã biếu bà nội mỗi một phong bao một nghìn tệ, ai ngờ sau khi thím vặn lại , bà nội liền gật đầu lia lịa, phê bình một trận kh thương tiếc, ngay sau đó quay ngoắt , hớn hở đem hai cái phong bao đó đưa cho Trương Minh Lượng.

hỏi: "Thím đã nói thế thì cháu cũng là trẻ con, bà nội ơi, tiền lì xì của cháu đâu ạ."

Hai họ lập tức sa sầm mặt mày.

"Lì xì cái gì? Kh !"

"Đúng thế, cô bao nhiêu tuổi mà còn đòi tiền lì xì?"

đã sớm biết , tiền lì xì chẳng liên quan gì đến việc lớn hay nhỏ, chỉ liên quan đến việc họ cưng chiều bạn hay kh thôi.

Hồi nhỏ họ được nhận phong bao một trăm tệ, của chỉ mười tệ.

làm loạn lên thì họ lại hằm hằm mặt.

"Cái đồ con bù lỗ này, chúng ta cho mày mười tệ đã là quá lắm , mày mà hỏi khắp thôn xem, nhà ai cho con gái nhiều tiền lì xì như thế kh?"

hồi đó cũng còn nhỏ lại chưa được học, họ nói thế nào thì tin thế n.

Lên tiểu học mới biết, những bạn gái Tết đến cũng được nhận lì xì một hai trăm tệ.

Thôn chúng tuy là n thôn, nhưng những năm nay học thức nhiều lên nên hiện tượng trọng nam khinh nữ đã giảm nhiều.

Nhưng bà nội , từ trước đến giờ vẫn luôn là những "xuất sắc" nhất trong khoản đó.

Đến cả mười tệ tiền lì xì, từ khi lên tiểu học là cũng mất hút luôn.

Còn tiền lì xì của họ thì vẫn được phát cho đến tận bây giờ.

Lúc đó đã hiểu ra .

Hóa ra hiếu thuận thì phần cháu gái, còn hưởng phúc thì dành cả cho cháu trai chứ gì.

Ngay lúc đó đã hạ quyết tâm.

Mặt mũi cái con khỉ! Sau này tiền của , thà cho kẻ ăn mày, cho lạ, cũng nhất định kh cho bọn họ.

Đằng nào họ nhận tiền xong vẫn khinh ghét , việc gì đem mặt nóng dán vào m.ô.n.g lạnh của họ chứ?

Còn về phần mẹ , thầm nghiến răng, nhất định nỗ lực làm việc tiết kiệm tiền l thưởng, mua nhà trên thành phố lớn đón mẹ lên đó hưởng phúc.

Thế nên lần sinh nhật này của mẹ, đã chuẩn bị cho bà một món quà đặc biệt.

Tiếc là bây giờ chưa lúc đem quà ra.

Theo lời đáp trả của , mọi đều với ánh mắt giận dữ.

Đặc biệt là chú hai.

Ông ta trái ngược hoàn toàn với bố , tuy cũng là hạng chẳng ra gì nhưng lại cực kỳ thương vợ.

Nghe nói thế, lúc này mặt mũi ta tối sầm lại.

"Chuyện từ đời tám hoánh nào ? Tiểu Nhu cháu suốt ngày lôi chuyện cũ ra nói, th hay ho gì kh?"

đảo mắt: "Nói nhảm! Những kẻ được hưởng lợi thì đương nhiên là kh muốn nhắc lại chuyện cũ ."

Bố rốt cuộc cũng kh nhịn nổi nữa, ta quay vớ l cái chổi, x tới vung mạnh xuống .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ông ta kh đ.á.n.h trúng , mẹ đã che c cho , cánh tay bà chịu trọn cú đ.á.n.h nặng nề đó.

"Á!" Bà kêu lên đau đớn.

lẽ vì kh muốn bữa tiệc diễn ra quá khó coi, nội lúc này mới quát lên một tiếng: "A Quốc con làm cái gì thế? Ngày đại hỷ mà phát hỏa cái gì?"

Ngay sau đó lại mẹ với ánh mắt đầy thâm ý: "A Kiều à, thằng Quốc nó là cái thằng hồ đồ, con đừng giận nó nhé."

"Hôm nay là sinh nhật con, bao nhiêu là món ngon thế này, chúng ta mau ngồi xuống chúc mừng con nào."

khá bất ngờ trước thái độ của nội.

Tết năm ngoái, vẫn còn quát tháo mẹ như nô tì.

Lúc này đột nhiên lại trở nên hiền hòa hẳn.

Lúc đầu bố lại còn gọi cả chị em của ta đến mừng sinh nhật mẹ.

Giờ đến nội cũng lấp lửng xin lỗi mẹ thay bố .

Chẳng lẽ mặt trời thật sự mọc đằng Tây ? Hay là...

Chưa kịp để nghĩ nhiều, đã bị mẹ kéo ngồi xuống cái ghế nhựa.

Bà nói nhỏ: "Tiểu Nhu à, con đừng nói gì thêm nhé, ăn nhiều thức ăn vào, xem tay nghề của mẹ bị thụt lùi kh."

"Làm thể chứ? Mẹ nấu là ngon nhất ."

Lời nói này khiến khóe miệng mẹ nhếch lên.

Bà vừa định thuận thế ngồi xuống thì đã bị bố gọi giật lại.

"C đâu? Mau làm !"

Mẹ cười gượng: "Ơ kìa, suýt nữa thì quên mất, làm ngay đây."

Th lo lắng bà, bà nặn ra nụ cười trấn an : "Tiểu Nhu con cứ ăn trước nhé."

vội đứng dậy: "Mẹ, bao nhiêu món thế này ..."

"Ấy, thức ăn là thức ăn, c là c, bố con nói đúng đ, kh c mà được?"

"Con cứ ngồi , mẹ làm nh lắm."

Những còn lại căn bản chẳng để ý đến bên này.

Cũng thể vì lúc nãy cứ liên tục đáp trả nên họ đã cô lập , coi như tàng hình.

cũng chẳng thèm giao du với họ, kh nói lời nào mà theo mẹ vào bếp để phụ giúp.

"Mẹ, còn đau kh ạ?"

Th mẹ xoa xoa cánh tay, lập tức th xót xa, định...

tới kéo ống tay áo của mẹ lên. Bà vội vàng gạt tay ra: “Kh kh , bố con dạo này uống rượu nhiều nên sức khỏe yếu lắm, làm gì lực đâu? Kh đau đâu mà.”

Làm mà kh đau cho được? Mẹ là nhẫn nhịn như thế, nếu kh đau thì căn bản bà đã chẳng đưa tay lên xoa. Nhớ lại dáng vẻ hung ác của bố khi cầm chổi định đ.á.n.h lúc nãy, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Mẹ th sắc mặt của , thở dài một tiếng hạ thấp giọng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...