Giả Ngoan
Chương 2:
“Chia tay , kh cần vì giận dỗi mà làm lành nữa.”
“Con kh .”
Trong xe im lặng một lúc, bên cạnh lại nói ra câu mà nghe đến phát chán:
“Mẹ là vì muốn tốt cho con.”
cười tự giễu:
“Vì muốn tốt cho con? Nói kh hợp một câu liền thay đổi nguyện vọng của con, đưa con ra nước ngoài, cũng là vì tốt cho con?”
“Hồi nhỏ kh hỏi con thích hay kh đã bắt con học múa, lớn lên lại bảo đoàn múa cho con nghỉ, ép con quay về nước, cũng là vì muốn tốt cho con?”
“Kh hỏi con muốn ba dượng hay kh đã chuẩn bị tái hôn, lại cũng là vì con ?”
Bà Hạ cau mày, ánh mắt mất kiên nhẫn:
“Hạ Tây Đường!”
kiệt sức dựa vào lưng ghế:
“Mẹ à, mẹ kh thích thì cần gì l ổng?”
Vừa dứt lời, cũng kh muốn đôi co nữa, mở cửa xe bước xuống.
Chú tài xế th xuống, mỉm cười chào:
“Tiểu thư.”
“Chú Lý, đưa mẹ con về ạ.”
Chú gật đầu, sau đó mở cửa xe bước lên.
Chiếc xe chầm chậm chạy theo sau lưng . Cửa sổ vẫn mở, và mẹ đều im lặng kh nói gì. Th thật sự kh ý định quay lại xe, cuối cùng mẹ bà Hạ lạnh giọng mở miệng:
“Lão Lý, , đừng lo cho nó. Nó muốn tự do thì cứ cho nó, chịu khổ mới hiểu lòng lớn khổ tâm thế nào.”
biết câu này là nói cho nghe.
Nhưng xưa nay nghe m lời kiểu đó đều để lọt qua tai trái bay ra tai .
theo đuôi xe đang dần khuất xa, ngồi phệt xuống dưới lan can cầu vượt. Cởi giày cao gót ra, thở dài một hơi.
Tâm trạng lại nhẹ nhõm lạ thường. Đây là lần đầu tiên vứt bỏ cái gánh nặng của tình thương áp đặt để đổi l một chút tự do ngắn ngủi.
ôm đầu gối, đón gió ánh đèn neon hai bên bờ đến ngẩn .
Kh bao lâu sau, phía sau vang lên tiếng còi cảnh sát.
Một viên cảnh sát trung niên cẩn trọng đến trước mặt hỏi han:
“Cô bé, chuyện gì vậy?”
ngẩng đầu lên, bĩu môi:
“Cháu vừa cãi nhau thôi ạ.”
“Kh suy nghĩ dại dột gì đ chứ?”
lắc đầu.
Lúc này mới nhẹ nhõm thở phào.
Cảnh sát hỏi số ện thoại nhà . đọc v vách số của Phó Tr.
Kh lâu sau, cuộc gọi được kết nối. Điện thoại để loa ngoài, giọng trầm thấp vang lên:
“Alo, chào . Trên cầu vượt một cô gái, chắc là bạn gái kh? Mau đến đón về .”
“Hạ Tây Đường?”
Cảnh sát chỉ vào ện thoại, .
gật đầu.
“À đúng , đúng ! Mau tới đón ! Cô gái nhỏ một kh an toàn chút nào, làm bạn trai kiểu gì vậy?”
Kh lâu sau, một chiếc Maybach màu đen dừng phía sau xe cảnh sát.
Cảnh sát giơ tay chỉ:
“Là th niên này kh?”
đàn bước xuống xe, khẽ gật đầu.
Phó Tr bước lại gần, cảnh sát liếc từ đầu đến chân tỏ vẻ chê trách:
“ cũng đàng hoàng sáng sủa, mà cãi nhau lại để bạn gái một ngoài đường thế này?”
Phó Tr , tức đến bật cười:
“Là bỏ em lại đ à?”
chớp chớp mắt ra vẻ vô tội.
Cảnh sát lại lắc đầu thở dài:
“Cô bé à, tr xinh xắn thế này, lần sau mà ta còn vậy thì chia tay , nếu tìm kh được tốt hơn thì tới đồn tìm chú, đồn nhiều th niên chưa vợ lắm.”
mỉm cười gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-ngoan/chuong-2.html.]
“Cảm ơn chú ạ.”
Để ngăn chú cảnh sát nói thêm gì nữa, vội bước đến nắm tay Phó Tr, giải thích:
“Kh bạn trai con bỏ con lại đâu ạ.”
Chú cảnh sát lắc đầu bất lực:
“Chú biết mà, m cô bé bây giờ toàn kiểu… à, ‘não yêu đương’, hay bênh vực trai tệ lắm.”
Phó Tr kh giận, còn cười hùa theo:
“Dạ cháu biết , chú. Lần sau sẽ kh vậy nữa.”
“Thôi được , về !” – chú cảnh sát phất tay.
Lên xe, thu ngồi trong ghế của .
Phó Tr cúi xuống giúp cài dây an toàn.
“Cãi nhau với mẹ à?”
gật đầu:
“Ừ, vì đó. Mẹ bảo chia tay, em nhất quyết kh. Còn lớn tiếng cãi lại nữa cơ.”
“ thật là vinh hạnh quá.” – Phó Tr bật cười, l chiếc chăn từ ghế sau đắp cho .
“Còn muốn về nhà kh?”
lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ đáng thương:
“Em đang bỏ nhà bụi.”
bất đắc dĩ cười:
“Thế thì thôi, đành miễn cưỡng thu nhận em vậy.”
Phó Tr đưa về căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.
Trước cửa, dạy mã khóa hai lần nắm tay dẫn vào nhà.
Nhưng vừa vào, lại th hơi kh tự nhiên, ngồi thu trên sofa.
Một lúc sau, Phó Tr từ phòng ngủ bước ra, đưa một chiếc áo choàng sạch.
giơ tay chỉ vào một căn phòng:
“Tối nay ngủ ở đó nhé?”
gật đầu, đưa tay nhận l. Ôm áo choàng vào phòng, đóng cửa lại.
thay chiếc váy dạ hội đắt tiền, bước vào phòng tắm.
Vừa vào, Phó Tr đã ra khỏi nhà.
Trong thang máy, cha của Phó Tr gọi đến:
“Mẹ kế của con muốn hỏi, Tây Đường đang ở chỗ con kh?”
Phó Tr nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
“Lo mà chăm sóc ta cho tử tế, đừng bắt nạt ta đó.”
“Kh cần ba nhắc.”
Đầu dây bên kia bị nghẹn một lát, im lặng chốc lát nói tiếp:
“Ba hỏi con chuyện này được kh?”
“Ba nói .”
“Năm con mười tám tuổi, thất tình trốn trong phòng khóc hai ngày, cái cô bạn gái đá con khi đó… kh là Tây Đường chứ?”
Mặt Phó Tr tối sầm, giọng trầm hẳn:
“Ông Phó, trí nhớ của ba cũng tốt ghê ha!”
Bên kia cười ha ha:
“Ngã cùng một chỗ hai lần cũng đâu ba, làm gì dữ vậy?”
Nói xong liền cúp máy.
tắm xong bước ra, căn hộ rộng lớn yên tĩnh lạ thường. cứ tưởng Phó Tr đã .
Kh ngờ một lúc sau, lại xách theo m túi lớn trở về.
Ánh mắt vô thức xuống đôi chân trần của , cúi l đôi dép l trắng từ túi mua ở siêu thị ra, đặt trước mặt .
đôi dép b trắng.
“Em còn tưởng cơ.”
Phó Tr kh đáp, lại l thêm đồ lót dùng một lần đưa cho .
đỏ mặt nhận l, lập tức quay chạy vào phòng thay.
Lúc trở ra, th đang cầm máy s tóc vẫy tay gọi .
tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế nhỏ trước mặt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.