Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giá Như Anh Biết

Chương 1: Mười Bảy Tuổi Và Mối Tình Chưa Gọi Thành Tên

Chương sau

Trường cấp ba những năm cuối tháng tư như trầm lặng hơn. Tiếng ve chưa kịp ngân dài, nhưng gió mùa đã bắt đầu xô nghiêng những tán phượng. Trong góc sân sau nơi ít để ý, một nữ sinh đứng im lặng, tay cầm chiếc ô x đã sờn màu, mắt về phía hành lang dãy lớp khối 12.

Minh Thư – cái tên chẳng ai nhớ, chẳng ai gọi quá ba lần trong một tiết học. Cô gái với đôi mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe một ều gì đó thật xa, thật nhẹ. Hôm nay, cô đứng dưới mưa, kh vì quên áo, cũng chẳng vì thích lãng mạn. Mà vì con trai đang ngồi dưới mái hiên kia – Duy Tân – vừa chia tay yêu.

Mưa Sài Gòn đầu mùa kh báo trước. Nặng hạt. Lạnh. Những học sinh còn nán lại đều chạy vội về nhà. Chỉ còn Minh Thư đứng yên, chậm rãi tiến đến chỗ , che ô cho cả hai.

“Kh cần đâu,” khẽ nói, mắt vẫn xuống sàn gạch.

“Dù cũng đang ướt.” Giọng cô nhẹ như làn gió.

Duy Tân kh trả lời, chỉ nhắm mắt lại. Gió đưa mùi mưa và chút hương tóc quen thuộc. lẽ nghĩ là ai khác. Còn Minh Thư – cô chẳng mong nhận ra.

Cô chỉ đứng đó, tay run lên vì lạnh, nhưng cố giữ ô cho khỏi nghiêng. Giữa khoảng cách hai là những giọt mưa nặng hạt rơi trên nền gạch, là khoảng lặng kh thể gọi thành tên.

Duy Tân là mà bất cứ cô gái nào cũng từng thầm thích qua một lần. Đẹp trai, học giỏi, chơi guitar giỏi, đá bóng giỏi. Nhưng ều khiến Minh Thư thích kh vì những thứ đó.

Cô thích cách cười khi bạn chọc ghẹo. Cách những đứa trẻ bán vé số và lặng lẽ đưa chai nước. Cách cúi nhặt cuốn sách rơi của một bạn lớp dưới, nói: "Kh đâu, lần sau nhớ giữ kỹ hơn nhé."

Với khác, đó là những chi tiết vụn vặt. Nhưng với cô – là tất cả.

Lần đầu tiên cô biết thích , là ngày chơi guitar trong hội trại. Ánh đèn sân khấu kh quá rực rỡ, nhưng đủ để chiếu sáng nụ cười – thứ khiến tim cô lỗi một nhịp.

“Bài này tặng cho chưa từng dám nói tên,” đùa, khiến cả đám bạn hú hét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-nhu--biet/chuong-1-muoi-bay-tuoi-va-moi-tinh-chua-goi-th-ten.html.]

Minh Thư cũng cười theo. Nhưng chỉ cô biết, từ hôm đó về sau, mỗi lần nghe bài , tim cô lại thắt lại.

Hôm , con gái kia – gọi là bạn gái đầu tiên – đã rời kh một lời từ biệt. Cô chỉ để lại bức thư trên bàn học, viết nguệch ngoạc rằng: "Em kh đủ can đảm để tiếp tục." Minh Thư kh biết họ yêu nhau sâu đậm đến đâu, nhưng cô biết Duy Tân đã lặng mất m ngày sau đó.

Minh Thư muốn an ủi. Nhưng cô kh biết bắt đầu từ đâu. Họ chưa từng thân, chưa từng là bạn. Cô ngồi hai bàn sau, thỉnh thoảng mới được hỏi mượn bút, hoặc mỉm cười xã giao.

Nên hôm trời mưa , khi th ngồi một dưới hiên, cô đã l hết can đảm tiến đến. Kh lời mở đầu, kh lời kết thúc. Chỉ là chiếc ô nhỏ, vừa đủ cho hai , và hơi thở lạnh ướt át trong im lặng.

Cô kh hy vọng sẽ nhớ. Cũng kh mong sẽ quay đầu lại. Cô chỉ muốn một lần, bước đến, thay vì đứng trong bóng tối theo bóng lưng ai đó.

Khi chu tan trường vang lên, Duy Tân đứng dậy, rũ nước trên áo, kh nói lời nào. bước , Minh Thư vẫn cầm ô, đứng lại.

Lúc ngang qua, gió thổi mạnh khiến ô cô chao nghiêng, nước mưa hắt vào mặt.

Cô kh lau.

Bởi vì nước mắt đã hòa lẫn trong đó từ lúc nào.

Ký ức năm mười bảy tuổi… là một con trai ngồi im dưới mái hiên, là một con gái cầm ô mà chẳng nói nổi một câu “Em thích ”.

Là một khoảnh khắc bình thường, nhưng ở lại… mãi về sau.

“Lần đầu tiên th khóc, em đã ước khiến đau là em… để em tư cách được ôm l một lần.”


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...