Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 12:

Chương trước Chương sau

Tr và thư pháp của Ngô Sùng Tịch lão tiên sinh khó mà mua được dù vàng bạc chất đống. Mười m năm trước, một bức họa kiệt tác Th Trúc đã được Lục gia mua lại với giá hơn một trăm triệu tệ. Nhưng sau khi ngoài năm mươi tuổi thì đã ẩn cư sơn lâm, kh còn xuất sơn nữa. Kể từ đó, tác phẩm của lại càng được bán với giá trên trời.

Mộng An Nhiên ềm tĩnh gật đầu, “Đúng vậy, là bạn của .”

M càng thêm chấn động.

Ngô Sùng Tịch lão tiên sinh, bậc thầy thư pháp nổi tiếng trong và ngoài nước, một nhân vật lớn mà quyền, thế, tiền chưa chắc đã được gặp mặt, vậy mà lại là bạn tốt của cô con gái nhỏ của họ?

“An Nhiên, con quen Ngô lão bằng cách nào vậy?” Mộng Vinh kh nhịn được hỏi.

Gia đình quyền quý hay các trùm giới kinh do cũng chưa chắc đã vinh hạnh được gặp Ngô lão một lần. Ông kh cho rằng An Nhiên dựa vào thế lực Lục gia để quen biết Ngô lão.

“Quen biết trong triển lãm thư pháp, xem như là tình bạn vong niên ạ.” Mộng An Nhiên nói với vẻ mặt ềm nhiên, như thể đây kh là chuyện gì to tát.

Lúc này, gia đình Mộng gia cuối cùng cũng hiểu được vì Mộng An Nhiên thể dễ dàng chấp nhận sự thật về thân phận giả thiên kim, chỉ khoác một chiếc ba lô nhỏ nh chóng từ bỏ cuộc sống nhung lụa của Lục gia.

Khi trở về ngôi nhà nghèo khó này, cô vẫn ềm nhiên như kh, kh một lời than vãn, kh chút chê bai, kh hề tự ti.

Đó là vì sự tự tin của Mộng An Nhiên chưa bao giờ dựa vào thế lực của Lục gia, mà là bắt chính thực lực của cô.

Mối quan hệ xã giao của cô rộng đến mức nào, là ều mà họ khó thể tưởng tượng được.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Còn ba ngày nữa là khai giảng.

Mộng Vinh nhận một chuyến xe đường dài nên kh thể về nhà ăn tối.

Tô Uyển Mạn riêng phần để dành một phần cho , sau đó gọi ba đứa trẻ còn lại vào ăn cơm.

Mộng An Nhiên chưa bao giờ ăn cá nấu dưa chua, cuối cùng cũng dịp nếm thử một lần.

Thịt cá mềm mịn, dưa chua giòn ngon, nước c th ngọt, vị chua cay đậm đà khiến ta ăn ngon miệng hẳn lên.

Đây lẽ là bữa ăn no nhất của cô trong mười bảy năm qua, chỉ riêng nước c cá thôi cô đã uống hết hai bát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-12.html.]

Th cô thích, Tô Uyển Mạn nở nụ cười tươi rói, thầm ghi nhớ trong lòng, nghĩ sau này cứ vài bữa lại nấu cho Mộng An Nhiên ăn một lần.

“Sắp khai giảng , An Nhiên, con vẫn học ở Thánh Hoa ?” Mộng Vũ Thư hỏi.

Nhắc đến chuyện học hành, mẹ Mộng cúi mắt mím môi, cân nhắc mở lời: “An Nhiên, tình hình kinh tế gia đình kh tốt, để con về đây chịu khổ thật sự là lỗi với con. Năm nay con lên lớp mười hai , mẹ đã bàn với bố con là sẽ bán xe để đóng học phí học kỳ này trước, còn học kỳ sau chúng ta sẽ nghĩ cách khác.”

Đôi mắt Mộng An Nhiên hơi lay động, cô kh hiểu vì gia đình Mộng gia luôn nói lỗi với cô.

Điều kiện kinh tế kh tốt cảm th lỗi với cô, căn nhà quá chật hẹp cảm th lỗi với cô, kh thể cho cô học trường quý tộc cũng cảm th lỗi với cô.

gì mà lỗi chứ? Những thứ muốn vốn dĩ nên tự tr đấu, tr chờ vào sự giúp đỡ của khác thì mãi mãi kh thể xoay chuyển tình thế, cho dù “ khác” đó là thân của .

Đây là đạo lý mà cô đã học được ở Lục gia.

“Mẹ, mẹ kh cần nói lỗi với con mãi như vậy, những thứ con muốn con sẽ tự tr đấu, vì đó là lợi ích của con, vốn dĩ kh nên do mẹ trả giá. Về vấn đề học phí, mọi kh cần lo lắng, con thể tự giải quyết.”

Mắt mẹ Mộng chợt đỏ hoe, những giọt lệ trong suốt chực trào, bà cố nén để nước mắt kh rơi, mỉm cười mãn nguyện Mộng An Nhiên.

Mộng Vũ Thư im lặng cúi đầu uống nước c cá chua cay, khoảnh khắc này, dường như ều gì đó vẫn luôn đè nặng trong lòng đã được giải tỏa.

Sau khi Mộng gia phá sản, Lục K Thành, đứa con gái ngoan ngoãn ngày xưa, từ việc vài tháng mới muốn mua quần áo mới, giày dép mới, dần dần trở nên ngày càng ham hư vinh, ngang nhiên vòi vĩnh tất cả những gì gia đình .

Cô ta muốn quá nhiều, khi gia đình kh thể thỏa mãn lòng hư vinh ngày càng lớn của cô ta, cô ta liền trở nên đáng ghét, ném đũa, cãi vã ầm ĩ, mắng chửi cha mẹ, thậm chí còn ra tay đánh Mộng Chân.

Trong hai năm qua, mẹ Mộng đã chịu quá nhiều oán hờn từ Lục K Thành, nỗi mặc cảm vì kh thể đáp ứng mong muốn của con cái ngày càng sâu sắc, kh biết đã nói bao nhiêu lần “ lỗi”.

mẹ coi con cái như báu vật, cuối cùng lại trở thành nô lệ của con.

--- Chương 11 ---

Em gái của ta, thật kh ngoan

Mộng Vũ Thư đã ều chỉnh cảm xúc của , mới ngẩng đầu lên, khôi phục nụ cười dịu dàng, “Nếu An Nhiên thể giải quyết vấn đề học phí, chúng ta cũng thể thở phào nhẹ nhõm. Cuối tuần sẽ tìm thêm việc làm thêm, ít nhất thì tiền sinh hoạt của hai em chúng ta kh lo lắng.”

Mộng An Nhiên nghĩ một lát, cuối cùng cũng kh phản bác đề nghị của Mộng Vũ Thư.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...