Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 121:
Minh gia và Liễu gia là thế giao, cuộc hôn nhân này kh chỉ đơn thuần là liên hôn thương mại mà còn là để ‘thân càng thêm thân’, tượng trưng cho sự tiếp nối tình giao hảo giữa hai nhà. Minh Cảnh còn một em trai nhỏ hơn ta ba tuổi, khi Minh gia và Liễu gia định ra hôn ước này, em trai ta là Minh Quyết vừa mới chào đời. Gia chủ Minh gia, tức là cha ta, đã từng thề trước mặt vợ chồng Liễu thị, tuyên bố rằng nếu Minh Cảnh sau này dám kh thực hiện hôn ước hoặc sau khi kết hôn mà kh tôn trọng Liễu Chi, thì đó là kh coi tình giao giữa Minh gia và Liễu gia ra gì. Khi đó, Minh gia sẽ coi như kh con trai tên Minh Cảnh này, tất cả tài sản sẽ để lại cho em trai Minh Quyết, để Minh Cảnh rời khỏi Minh gia tự sinh tự diệt. Mộng An Nhiên từng gặp cha của Minh Cảnh ở một buổi tiệc, giữa hai l mày toát lên vẻ chính khí lẫm liệt, cương trực kh dung túng, cô tin rằng nếu Minh Cảnh thật sự đến Liễu gia đề nghị hủy hôn, thì chắc c sẽ bị cha đuổi ra khỏi nhà.
“Tớ cũng nói vậy , nói tình bạn một thời kh muốn tớ khó xử, nên sẽ là đề nghị hủy hôn.” Liễu Chi ấm ức, cô đảm bảo những lời cô than thở tuyệt đối kh ý muốn hủy hôn. Dù cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Liễu Chi cũng sẽ cân nhắc đến hoàn cảnh của Minh Cảnh, nên cho dù kh chút tình cảm nam nữ nào, cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hủy hôn với Minh Cảnh. Ai mà ngờ Minh Cảnh lại đột nhiên lôi chuyện này ra chứ!
Mộng An Nhiên kh biết tìm đâu ra một cái ống hút, cắm vào ly rượu vang đỏ, vừa nhấm nháp nước nho vừa chống cằm Liễu Chi.
“Nếu ta đã cân nhắc hậu quả , vậy còn sầu não cái gì ở đây?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Nói nhảm, tớ và ta là bạn thân từ nhỏ, đương nhiên lo cho ta chứ! Hơn nữa, nếu ta vì tớ mà bị Minh gia đuổi ra khỏi nhà, tớ sẽ lương tâm cắn rứt lắm!” Liễu Chi nói dứt khoát, ngay cả men say cũng vơi kh ít.
Mộng An Nhiên ừ một tiếng như hiểu như kh, “Vậy tình hình bây giờ là ta vì hạnh phúc đời mà sẵn lòng rời khỏi Minh gia, còn vì cuộc sống giàu sang của ta mà sẵn lòng chấp nhận hôn ước này. Thế thì gì mà sầu não chứ, trực tiếp nói với ta là kh muốn hủy hôn chẳng được ?”
Nghe đến đây, Liễu Chi lại bắt đầu sầu muộn, sau khi uống hai ngụm rượu thì ủ rũ nằm rạp xuống bàn, “Kh ... kh th Minh Cảnh kỳ lạ ?”
“Kỳ lạ chỗ nào?”
“Tớ và ta là em tốt, vốn dĩ kết hôn cũng chẳng cả, dù cho kh tình cảm thì cùng lắm là duy trì cách sống chung như bây giờ thôi, tự nhiên ta lại nói kh muốn tớ khó xử mà…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-121.html.]
Mộng An Nhiên chớp chớp mắt, lắc đầu, “Kh hiểu.”
“Chậc.” Liễu Chi nhíu mày, suy nghĩ kỹ xem nên giải thích thế nào, “Ý là... tớ và ta dù kết hôn cũng thể tiếp tục sống như em, chứ đâu kiểu bầu kh khí gượng gạo, khách sáo, vậy tại ta lại nghĩ tớ khó xử chứ?”
Mộng An Nhiên thử cố gắng hiểu một chút, cũng hiểu ra. Liễu Chi nghĩ rằng, đứng từ góc độ của Minh Cảnh, ta cũng nên giống cô , đối xử như bạn bè, sau này đăng ký kết hôn cũng duy trì mối quan hệ như vậy, cùng lắm là coi như đời này chưa kết hôn. Hơn nữa, trong các gia đình hào môn thế gia, liên hôn thương mại là chuyện thường th, so với việc kết hôn với chỉ gặp vài lần, thì bạn thân từ nhỏ kết đôi với nhau xem như là lựa chọn tốt nhất . Thậm chí còn thể ngồi cùng nhau bàn luận xem đẹp trai nào đẹp hơn, cô gái nào dáng chuẩn hơn. Chứ kh là cân nhắc đến hạnh phúc hôn nhân của đối phương. Thậm chí là vì hạnh phúc hôn nhân của đối phương mà hy sinh tất cả vinh hoa phú quý hiện tại của . Liễu Chi cảm th phản ứng của Minh Cảnh như vậy là kh hợp lý. Nhưng ều đó lại khiến Mộng An Nhiên bật cười. Ôi chao cái cô đại mỹ nhân siêu ngây thơ của ơi!
--- Chương 83 ---
Đi c.h.ế.t cái đại cục của !
Muốn nói Minh Cảnh thích Liễu Chi từ khi nào, Mộng An Nhiên cũng kh rõ, dù thì cũng ít nhất ba bốn năm . Tâm tư của Minh Cảnh dành cho Liễu Chi, cô và Tần Mộc đều thấu, nhưng Liễu Chi lại cứ nghĩ đó chỉ là bạn thân, là em.
Mộng An Nhiên cạn lời và bất lực, cô nâng mặt Liễu Chi lên xoa xoa, “Chi Chi, nói thật đ, mắt mà kh dùng thì đem hiến .”
“Hả?” Liễu Chi nghi hoặc nhíu mày, “Liên quan gì đến mắt tớ chứ?”
Mộng An Nhiên lắc đầu, kh giải thích rõ, “Đừng quan tâm Minh Cảnh nghĩ gì, nói tớ nghe nghĩ gì đã. trong lòng à? Muốn hẹn hò với khác à? Hay là thích trai tớ?”
“Ôi kh đâu, tớ nói đùa thôi mà.” Liễu Chi kéo tay Mộng An Nhiên ra, ngồi thẳng , rót nửa ly rượu vang đỏ lại tu vào miệng, “Thật ra tớ cũng chẳng thích, chỉ đơn thuần thích ngắm trai đẹp thôi, thỉnh thoảng cũng chút hâm mộ và Tần Mộc.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.