Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 138:
Tống Uyển Thu cụp mắt trầm mặc một lát, “Trước đây từng gặp cô trong các buổi tiệc, cô cùng thiếu gia Lục gia, giao thiệp với đủ loại , từ tốn, khéo léo và chu toàn. ngưỡng mộ cô, cũng quý cô, vì vậy kh muốn cô hiểu lầm . hài lòng với cuộc hôn nhân này, nhưng kh hề hứng thú với Tần Mộc. chỉ đơn thuần cần cuộc hôn nhân này, sẽ kh bận tâm đến mối quan hệ giữa cô và Tần Mộc, hy vọng thể chung sống hòa thuận với cô.”
Mộng An Nhiên khẽ nhíu mày, cười nói, “ nghĩ là cô đã hiểu lầm , kh thói quen làm kẻ thứ ba. Tuy kh phủ nhận thực sự thích Tần Mộc, nhưng chưa đến mức vì yêu mà biết rõ còn làm kẻ thứ ba. Nếu chọn kết hôn với cô, sẽ cắt đứt hoàn toàn với .”
“, kh ý đó.” Tống Uyển Thu vội vàng muốn giải thích rõ ràng, nhưng lại kh biết bày tỏ suy nghĩ của như thế nào.
Mộng An Nhiên nhàn nhạt liếc cô ta một cái, nâng cà phê lên uống một ngụm, “Nếu cô kh ý đó, làm ơn cân nhắc kỹ lưỡng hãy nói, cũng kh muốn lãng phí thời gian tr cãi đúng sai với cô.”
thể th Tống Uyển Thu đã nghe lời, cô ta luôn cúi đầu sắp xếp suy nghĩ, lựa chọn ngôn từ.
Là một tiểu thư khuê các, từ trước đến nay ều cô ta cần học chỉ là làm để nói những lời hay ý đẹp, làm để nói chuyện xã giao, làm để trở thành một tiểu thư khuê các được lòng mọi .
Nhưng chưa từng ai dạy cô ta tư duy logic chặt chẽ trên thương trường, để trình bày rõ ràng một vấn đề.
Khiến cô ta chỉ học được cách thể hiện sự dịu dàng, hiền thục khi nói chuyện phiếm, đối mặt với một từng lăn lộn thương trường nhiều năm như Mộng An Nhiên, cô ta thậm chí còn kh thể diễn đạt rõ ràng suy nghĩ thật của .
Cho đến khi ly cà phê của Mộng An Nhiên gần cạn, Tống Uyển Thu mới cân nhắc kỹ lưỡng từ ngữ, lại mở miệng: “Cô An Nhiên, thiếu gia Tần gần đây đang bận rộn với c việc của Tập đoàn Tần Thị, thể th đang tìm cách hủy hôn với gia đình . đến tìm cô kh là muốn giữ chặt hôn ước này, mà là sợ cô sẽ coi là kẻ thù, nên mới đặc biệt đến đây để bày tỏ thái độ của . Bất kể hôn ước giữa hai nhà Tần, Tống thành c hay kh, tuyệt đối kh chút suy nghĩ nào về thiếu gia Tần. Chuyện hôn ước thực sự kh thể làm chủ, cũng kh giúp được gì. … ngưỡng mộ cô, vì vậy kh hy vọng cô thành kiến với .”
Cô c chúa được nu chiều trong khuê phòng, luôn khao khát những chú chim tự do bay lượn giữa rừng núi.
Ngày xưa trong mắt Lục Trung và Bạch Úc Kim, Mộng An Nhiên cũng chỉ là một quân cờ mặc sức thao túng, lẽ cô thể hiểu được tình cảm của Tống Uyển Thu dành cho .
Từ nhỏ đến lớn luôn chịu sự quản thúc của gia đình, Tống Uyển Thu kh theo đuổi riêng, ngay cả chuyện hôn nhân đại sự cũng chỉ mong đối tượng liên hôn mà gia đình chọn cho thể tốt một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-138.html.]
Rõ ràng, ều kiện của Tần Mộc đã khiến Tống Uyển Thu hài lòng ngoài dự kiến.
Mặc dù cô ta biết rõ Tần Mộc và Mộng An Nhiên hai yêu nhau, cô ta vẫn kh tìm th bất kỳ lý do nào để ngăn cản cuộc hôn nhân này, cũng kh bất kỳ khả năng nào để chống lại sự sắp xếp của gia đình.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chỉ thể đến đây để bày tỏ lòng trung thành với Mộng An Nhiên, nói những lời từ tận đáy lòng để cố gắng vẹn cả đôi đường.
Nhưng trên đời này làm gì nhiều chuyện thể vẹn cả đôi đường đến thế?
Mộng An Nhiên cười nhẹ, “Cô nghĩ nhiều , cô là một món hàng giao dịch thương mại, chỉ giá trị giữa nhà họ Tần và nhà họ Tống mà thôi. Cô với kh thân kh thích, việc gì lãng phí sức lực để hận cô chứ?”
Tống Uyển Thu ngẩn , cứ nghĩ Mộng An Nhiên sẽ trách cô ta đã cướp Tần Mộc, vì thế mà ghi hận cô ta. Kết quả Mộng An Nhiên thấu đáo đến mức khiến chuyến này của cô ta, những lời nói tận đáy lòng , tất cả đều trở thành trò cười.
Cuối cùng cô ta cũng hiểu ra câu nói đó – đứng dưới chân núi mới bận tâm vì những chuyện vặt vãnh, còn đứng trên đỉnh núi, tai nghe tiếng gió trong lành, mắt th non s hùng vĩ.
“Cô thật sự yêu Tần Mộc ?”
Tống Uyển Thu chút nghi ngờ, quen biết mười sáu năm, nếu thật lòng yêu thì làm thể dễ dàng bu bỏ, chấp nhận đối phương l phụ nữ khác?
“Cô nghĩ nên khóc lóc, làm ầm ĩ, đòi chết, nhịn ăn mất ngủ, mặt mày tiều tụy vì ?”
Mộng An Nhiên buồn cười hỏi, th Tống Uyển Thu im lặng mím môi, dường như thừa nhận, cô cười nói:
“Thật ra, Tần Mộc là duy nhất muốn. Nhưng, được là may mắn của , mất là số phận của . Kh tình yêu, thì dùng phần thời gian đó để phát triển sự nghiệp, tình thân và tình bạn, việc gì lãng phí thời gian mà bi lụy làm gì?”
Tống Uyển Thu đầy ngưỡng mộ Mộng An Nhiên, cô ta thật sự kính phục sự thấu đáo này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.