Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 166:

Chương trước Chương sau

Kh còn vướng mắt nữa, nụ cười của Đàm Nhã cũng trở nên thoải mái hơn nhiều, bà đưa tay nhận l bình giữ nhiệt: “ tự uống được.”

Mộng An Nhiên hơi bất ngờ: “Bác gái, tay bác sức lực ạ?”

“Nhờ thời gian qua Triệu châm cứu cho , khi tỉnh lại cảm th trạng thái tốt.” Đàm Nhã cầm bình giữ nhiệt lên, ực ực uống hết c.

Đặt bình giữ nhiệt xuống, nhận l khăn gi Mộng An Nhiên đưa để lau miệng, bà ánh mắt sáng rực chằm chằm Mộng An Nhiên.

“Nói cho cùng thì cảm ơn cháu, nếu kh cháu mời Triệu đến, còn kh biết nằm đây bao lâu nữa!”

Mộng An Nhiên mím môi cười cười, kh phủ nhận, cũng kh nhận c.

Đàm Nhã vươn tay ra, Mộng An Nhiên tự giác nắm l, Đàm Nhã quan tâm hỏi: “An Nhiên, Mộc Mộc nói bố mẹ hiện tại của cháu đối xử với cháu tốt, cháu sống vui vẻ kh?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Vâng, họ quan tâm đến cháu, giống như cách bác đối xử với Tần Mộc vậy ạ.”

Nhiều năm qua, Đàm Nhã tuy bận c việc, hiếm khi thời gian ở bên Tần Mộc, nhưng mỗi lần gặp Tần Mộc đều chuẩn bị quà cẩn thận, cũng đặc biệt trân trọng thời gian ở bên con.

Mỗi tháng cũng luôn dành một hoặc hai ngày, sang nước A thăm Tần Yên, gắn kết tình cảm gia đình.

Chỉ từ ánh mắt của bà cũng thể cảm nhận được, bà yêu con .

Mộng Vinh và Tô Uyển Mạn cũng yêu con cái của , đặc biệt là Mộng An Nhiên, đã bị thất lạc bên ngoài mười bảy năm mới cuối cùng trở về nhà họ Mộng.

Đàm Nhã yên tâm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt dịu dàng như nước: “Con cái là kết tinh tình yêu của cha mẹ, kh cặp cha mẹ nào lại kh yêu con cái của cả. Lục gia… cháu thể rời cũng coi như là một ều may mắn, những năm qua cháu đã chịu nhiều khổ sở , sau này sẽ nhiều yêu thương cháu hơn.”

Mộng An Nhiên lắc đầu: “Kh khổ, trong cái rủi cái may. Cháu tuy từ nhỏ kh ở bên bố mẹ ruột, kh cảm nhận được sự yêu thương của gia đình. Nhưng, nếu kh sinh ra ở Lục gia, sẽ kh cháu của ngày hôm nay, sẽ kh quen biết nhiều bạn bè xung qu, sẽ kh quen biết Tần Mộc, sẽ kh quen biết bác.”

Cô chưa bao giờ oán hận quá khứ, lớn lên trong ngôi nhà lạnh lẽo đó, bị hai trêu chọc, cô mới thể trở nên lý trí, tự tin, ưu tú như bây giờ, các mối quan hệ hữu ích, sự nghiệp xuất sắc, phong thái nói chuyện và khả năng giao tiếp khéo léo.

Nghĩ lại, kh là kh may mắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-166.html.]

Đàm Nhã mỉm cười mãn nguyện: “Lần đầu tiên gặp cháu, cháu vẫn là một cô bé ngây thơ ngô nghê, suốt ngày nghĩ cách l lòng hai , chịu chút tủi thân đã cảm th cả thế giới kh yêu . Bây giờ, cũng đã lớn thành thiếu nữ , sống thấu đáo là một ều tốt, sau này dù gặp khó khăn gì, cháu cũng sẽ dễ dàng giải quyết được thôi.”

Đàm Nhã thích Mộng An Nhiên, chưa bao giờ là vì con trai thích nên mới yêu ai yêu cả đường , mà là bà Mộng An Nhiên từng bước trưởng thành, với tốc độ cực nh bước đến độ cao mà khác mất mười m hai mươi năm cũng kh tới được.

Bà ngưỡng mộ tính cách tự cường bất khuất này, dường như khiến bà th chính năm xưa.

Thậm chí Mộng An Nhiên còn nhỏ tuổi hơn bà ngày đó, nhưng lại sống rực rỡ hơn.

Khi c đã uống hết, Tần Yên đang ở nước A cũng đã vội vàng đến.

Vừa bước vào phòng bệnh, th Đàm Nhã đang tựa vào đầu giường, tinh thần phơi phới, Tần Yên lập tức mắt đỏ hoe, chạy nh đến ôm chầm l mẹ.

“Mẹ!”

Nghe th tiếng gọi này, tim Đàm Nhã thắt lại, lệ rơi lã chã, vuốt ve cái đầu nhỏ đang vùi vào lòng : “Yên Yên, con lại về ?”

Tần Yên ngẩng cái đầu nhỏ lên, mím môi nhỏ, vẻ mặt tủi thân: “Hôm nay là cuối tuần, lúc con thức dậy th tin n hai gửi đến, con lập tức bay về đây.”

Tần Yên ngoại hình dễ thương, khuôn mặt phúng phính hơi mũm mĩm tr tràn đầy collagen, mũi th tú nhỏ n, lúc này đôi mắt to tròn long l nước, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng tự nhiên, tr cô bé như một chú thỏ trắng ngoan ngoãn mềm mại.

th vậy, tim Đàm Nhã lập tức tan chảy, bà với ánh mắt tràn đầy cưng chiều vuốt ve những sợi tóc con ướt đẫm nước mắt của Tần Yên.

“M tháng kh gặp, cảm th Yên Yên lại lớn hơn nhiều .” Đàm Nhã nhẹ nhàng thốt ra câu này, nhưng mũi lại đột nhiên cay xè, nước mắt kh kiểm soát mà rơi xuống.

Đứa trẻ lớn lên từ nhỏ kh ở bên bố mẹ, cuối cùng vẫn oán giận với cha mẹ.

Trước đây, Tần Yên nhiều lần oán trách tại trai thể ở bên bố mẹ, còn thì chỉ thể ở nước A sống cùng bà ngoại.

Cô oán trách bố mẹ , họ mỗi tháng đều đến thăm cô một hoặc hai ngày, nhưng cô luôn ghét họ thiên vị trai, vì vậy thường hậm hực với họ.

Cho đến khi bố mẹ gặp chuyện, trai chỉ lớn hơn cô hai tuổi đã gánh vác cả tập đoàn Tần thị, giữ vững cơ nghiệp cha mẹ gây dựng gần cả đời.

Lại vừa lo liệu mọi việc bố mẹ nằm viện, vừa chăm sóc cô cùng bà ngoại, trưởng thành đến mức dường như trời sập xuống cũng sẽ gánh thay cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...