Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 193:
Minh Cảnh xoa đầu tóc ngắn của Liễu Chi, thẳng vào cô, nghiêm túc hỏi: “Em câu trả lời chứ?”
Ánh mắt Liễu Chi lóe lên vài cái, hoàn hồn lại, ngượng ngùng quay mặt . “Khụ, vậy còn ?”
“Hôm đó là em say, đâu say, kh là loại đàn tùy tiện.” Minh Cảnh cong khóe môi cười. “Chi Chi, đợi em mười năm , thể cho một câu trả lời được kh?”
Đồng tử Liễu Chi run lên, nhớ lại đủ mọi chuyện trong quá khứ.
Cô luôn thể gọi một cuộc ện thoại là hẹn được Minh Cảnh, dường như chẳng bận rộn chút nào, lúc nào cũng chờ đợi tin n của cô.
Cô luôn thể chung chủ đề với Minh Cảnh, cô vì một cuộc đua mà yêu thích xe phân khối lớn, Minh Cảnh liền thể cùng cô nói về các loại thương hiệu, các loại xe, thậm chí sau khi trưởng thành còn cùng cô mua xe dạo khắp nơi.
Cô luôn thể vô tình chọc giận Minh Cảnh, ví như than phiền một chút về hôn ước, ví như xem thêm một lúc đoạn phim ngắn của Mộng Vũ Thư, liền hiếm khi giận dỗi với cô.
Cô luôn thể tình cờ gặp Minh Cảnh khi tâm trạng kh tốt, mỗi lần cãi nhau với bố xong tức giận bỏ nhà , chưa đầy một tiếng sau Minh Cảnh sẽ xuất hiện trước mặt cô.
Mười năm, rõ ràng mọi chuyện đều m mối, là cô quá vô tư .
Cứ ngỡ đó là tình em.
Cô đột ngột ôm cổ Minh Cảnh, kéo xuống và đặt một nụ hôn lên môi . “Thích… em thích .”
Minh Cảnh ngồi xuống bên cạnh cô, vòng tay ôm eo kéo cô vào lòng.
“Thật trùng hợp, cũng thích em.”
--- Chương 129 ---
Chẳng đã dính vào nhau ?
Trở lại Kinh Thành.
Mộng An Nhiên đưa Tiêu Hàn đến Giang Bán Cửu Hào xem nhà, để Tiêu Hàn nh chóng đưa ra bản thiết kế.
Căn nhà mà Lục Hành tặng cô kh nằm cùng đơn nguyên với bọn họ, bọn họ ở đơn nguyên A diện tích lớn nhất, còn căn của cô ở đơn nguyên D yên tĩnh và hẻo lánh nhất toàn khu.
Hai phòng ngủ, một bếp hai vệ sinh, làm nơi ở tạm thời để tiện làm, vậy là đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-193.html.]
Tiêu Hàn vừa đo đạc kích thước, vừa líu lo kể với Mộng An Nhiên về cuộc nói chuyện trưa nay với Mộng Chân.
“Chị thật sự xinh đẹp, tr dịu dàng hơn nhiều, tính cách cũng khá hoạt bát, kh trầm tính như nói. Hơn nữa còn tốt bụng, vừa nhắc đến chuyện hẹn hò giả, chị chẳng hỏi thêm m câu đã đồng ý ngay! Nhưng tính cách của chị cũng chỗ kh tốt, ở bệnh viện nhiều theo đuổi chị như vậy, chị lại kh biết nói vài lời thẳng thừng từ chối, bị bám riết thì phiền phức lắm!”
Tiêu Hàn nói kh ngừng nghỉ, Mộng An Nhiên trầm tư ta hồi lâu, chậm rãi mở lời: “ để ý chị à?”
Tiêu Hàn giật , lập tức phản bác: “Kh ! Cô nghĩ nhiều ! thể chứ!”
Ba lần phủ nhận liên tiếp, ai nghe cũng th uẩn khúc.
Ánh mắt Mộng An Nhiên đầy ẩn ý, nhưng kh nói một lời nào.
Tr như thể đã thấu ta từ lâu.
Tiêu Hàn quay mặt , mím môi, suýt chút nữa quên mất tên này khả năng thấu lòng qua ánh mắt, mọi suy nghĩ nhỏ nhặt đều kh thể thoát khỏi mắt cô.
“Cũng kh hẳn.”
tránh ánh mắt Mộng An Nhiên, tiếp tục đo diện tích nhà bếp. “Chỉ là th chị cô khá tốt, nếu là xem mắt với chị , sẽ ý định phát triển tiếp.”
Đáng tiếc, cuộc gặp mặt hôm nay kh xem mắt, và Mộng Chân chỉ là cặp đôi giả, kh khả năng phát triển xa hơn.
Mộng An Nhiên tựa vào tường khẽ cười, "Muốn phát triển cũng kh cơ hội đâu, chị là chỉ biết c việc, hai mươi tám tuổi mà chưa từng yêu đương. Hai , một ở Hải Thị, một ở Kinh Thị, thời gian rảnh rỗi còn chẳng nhiều, cách nhau một ngàn hai trăm cây số thì nói chuyện phát triển gì."
"Ê, nói vậy là kh đồng ý nha!" Tiêu Hàn cuộn thước dây lại, ghi kích thước vào sổ, " với Tần Mộc, một là Chủ tịch Vân Đoan, một là Chủ tịch Duệ Minh, còn bận hơn cả chó, thỉnh thoảng m tháng mới gặp mặt một lần, chẳng vẫn yêu nhau tốt đẹp đó ?"
"Cái đó mà giống được, với Tần Mộc quen nhau từ khi hai ba tuổi , nền tảng tình cảm vững chắc. Còn với chị mới gặp nhau lần đầu, bận rộn m tháng chắc chả nhớ mặt mũi đối phương ra đâu."
Tiêu Hàn bĩu môi, lời này quả thực lý.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thôi vậy, bản thân ta vốn dĩ cũng kh hề mong xa xỉ rằng thể tiến xa với Mộng Chân, đối phó qua loa với bố mẹ là được , đừng để đến nỗi tự lừa gạt cả chính .
Hiện tại đối với Mộng Chân chỉ mới vài phần thiện cảm, sau này vẫn nên ít tiếp xúc thì hơn, kẻo đến cuối cùng… cầu mà kh được.
Chẳng sẽ càng khó chịu hơn ?
20. Đo đạc xong toàn bộ kích thước căn nhà, Mộng An Nhiên kh chỉ bao bữa tối cho Tiêu Hàn, mà sau bữa ăn còn lái xe đưa ta về nhà, đúng là đãi ngộ của đại thiếu gia .
Chưa có bình luận nào cho chương này.