Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 226:

Chương trước Chương sau

Trở về nơi đáng lẽ ra sum vầy cùng gia đình mà lại vắng bóng , khiến cô nhớ lại những ngày tháng ở biệt thự Lục gia.

Lạnh lẽo, cô tịch, tĩnh mịch kh tiếng động.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trước đây còn cớ để tự dỗ , rằng mọi trong nhà chỉ vì bận c việc nên chưa về, nhưng bây giờ tất cả mọi việc của họ đều đã tạm dừng.

Rõ ràng là đang ở nhà, nhưng vẫn kh thể khiến cô th sự ấm áp như xưa.

Ngồi khoảng năm phút, Mộng An Nhiên dẹp bỏ những suy nghĩ lung tung, cầm chai Coca chưa uống hết đứng dậy về phòng.

Khi qua hành lang dẫn lên cầu thang, cửa thư phòng đột nhiên “cạch” một tiếng mở ra, ánh sáng rực rỡ tràn ra, từ trong ánh sáng và bóng tối hiện ra gương mặt ôn hòa như ngọc của Mộng Vũ Thư.

Ánh mắt mỗi khi em gái đều là sự dịu dàng tột độ, giọng nói ềm đạm trong trẻo, nói: “Về à? Mệt lắm đúng kh? Lên lầu tắm rửa nghỉ sớm , bố mẹ nói mai ăn trà ểm tâm.”

Mộng An Nhiên ngẩn một lát, giơ tay đồng hồ, bây giờ đã là một rưỡi sáng , “, còn chưa ngủ?”

“Em còn chưa về nhà, ngủ được chứ?” Mộng Vũ Thư xoa mái tóc dài của em gái, tắt đèn thư phòng khoác vai cô về phía cầu thang, “Bố mẹ tuổi , thức khuya kh tốt, cứ để họ ngủ trước. Chị cả hôm nay hình như tâm trạng kh tốt lắm, chưa ăn cơm đã trốn vào phòng .”

Mộng An Nhiên đột nhiên cảm th những suy nghĩ lúc nãy của trong phòng ăn thật quá lo xa, lạnh lùng vô tình là Lục gia, còn Mộng gia vẫn luôn là một nơi tràn đầy tình yêu thương.

Bởi vì mỗi thành viên của Mộng gia, đều là những tình nghĩa.

Tâm trạng nhẹ nhõm hơn nhiều, cô thuận theo lời hỏi: “Chị hôm nay kh chơi ? đột nhiên lại kh vui vậy?”

Đi chơi với Tiêu Hàn, lẽ ra cho dù chỉ là ăn một bữa cơm thì Mộng Trân cũng sẽ vui đến mức kh ngủ được, hẹn hò cả ngày lại hóa ra buồn bực thế này?

Kh lẽ tên nhóc Tiêu Hàn này mồm độc nói gì đó khó nghe ?

Cũng kh thể nào, Tiêu Hàn tuy mồm độc thích mắng , nhưng vẫn khá giáo dục, sẽ kh tấn c vô cớ.

Huống hồ là với Mộng Trân, ta e là dỗ dành còn sợ kh đủ, thể mắng cô chứ?

cũng kh rõ lắm, em vừa về là lên lầu ngay. Lúc ăn tối gọi, em còn kh mở cửa phòng, giọng nói uể oải bảo kh ăn.”

Mộng Vũ Thư kh hiểu tâm sự con gái, cũng kh biết an ủi các cô gái, trọng trách tâm sự vẫn là giao cho em gái thích hợp hơn.

Mộng An Nhiên gật đầu như hiểu như kh, đến tầng hai thì cùng Mộng Vũ Thư ai về phòng n.

Tháo từng món trang sức trên , tẩy trang, Mộng An Nhiên cầm ện thoại lên mở WeChat.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-226.html.]

Bây giờ đã khá muộn , chị lẽ đã ngủ, đánh thức chị kh tốt.

Thế thì, cứ hỏi Tiêu Hàn .

Cô gọi video cho Tiêu Hàn, đánh thức ta khỏi giấc ngủ.

“Tiểu thư, cô kh bệnh đ chứ? Hay là xem bây giờ m giờ ? chuyện gì ngày mai nói kh được ?”

Đầu dây bên kia video, chỉ một ngọn đèn nhỏ ở đầu giường sáng, Tiêu Hàn với đôi mắt ngái ngủ, trên mặt đầy vẻ oán giận kh tan, thể th vừa nãy ta ngủ ngon, cũng thể th bây giờ đang cục tính.

Tiểu thư cao quý quen thói kiêu căng ngạo mạn, căn bản kh để lời phàn nàn của Tiêu Hàn vào mắt, lạnh lùng hỏi: “Hôm nay đâu với chị ?”

Nhắc đến Mộng Trân, Tiêu Hàn vẻ tỉnh táo hơn, cuối cùng cũng mở mắt ra được: “Chỉ trung tâm nội thất, sau đó ăn trưa, xem phim thôi, đưa cô về đến tận cửa nhà an toàn, vấn đề gì à?”

“Kh chuyện gì đặc biệt ?”

thể chuyện gì đặc biệt chứ?”

“Thế chị về lại kh vui? Còn kh ăn tối, tự nhốt trong phòng.”

“Hả?”

Lần này Tiêu Hàn thật sự ngớ , Mộng Trân cùng ta đâu biểu hiện kh vui gì đâu, lúc xuống xe còn cười tạm biệt ta nữa mà.

“Cái này thật sự kh biết! Tiểu thư, đâu con giun trong bụng cô , làm mà rõ suy nghĩ của cô được? Dù cũng dùng đôi tay này mà thề, hôm nay toàn bộ quá trình đều kh nói với cô một câu nào khó nghe đâu!”

Đối với một nhà thiết kế, tầm quan trọng của đôi tay kh khác gì giọng hát của ca sĩ, hay đôi chân của vận động viên.

Dám thề độc như vậy, Mộng An Nhiên nào còn thể kh tin Tiêu Hàn?

Cô mím môi, tiện miệng hỏi: “Thế cảm th bắt đầu kh vui từ lúc nào kh?”

Tiêu Hàn gãi đầu, nghiêm túc hồi tưởng lại toàn bộ quá trình hẹn hò, vẫn ngớ : “Kh , vẫn luôn ở bên cô , cũng chẳng xảy ra chuyện gì đặc biệt, lại đột nhiên kh vui được? lo lắng chuyện c việc kh?”

Mộng An Nhiên cụp mắt trầm mặc một lát, chuyện c việc thì gì mà lo lắng chứ?

Nếu bị bệnh viện sa thải, cùng lắm thì chuyển nghề làm thiết kế nội thất thôi!

, dỗ cô .” Mộng An Nhiên Tiêu Hàn với giọng ệu ra lệnh.

Tiêu Hàn nhíu mày, đầu óc đầy nghi hoặc: “Hả? Kh , chị cô thì cô tự dỗ chứ, dỗ kh hợp lý chứ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...