Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 286:
Mộng An Nhiên mím môi trầm tư một lát, quyết định kh nghĩ nữa, "Kh cả, dù gì cũng kh quan trọng."
Chỉ là tò mò một chút thôi.
"Ê! An Nhiên! Qua đây nướng thịt !"
Tiếng gọi của Liễu Chi theo gió bay đến, Mộng An Nhiên qua, th trước mặt Liễu Chi đặt một bếp nướng BBQ, Minh Cảnh đang mở bàn ghế gấp.
M vệ sĩ mặc vest đen xách thùng giữ nhiệt về phía đó, là phụ trách mang dụng cụ và nguyên liệu nướng BBQ đến, còn hai đang dựng lều.
Tần Mộc đứng dậy phủi phủi m, kéo An Tiểu Nhiên đứng lên, "Đi thôi, làm sườn cừu nướng sở trường cho em ăn."
Bàn tay hơi lạnh được bàn tay ấm áp của bao bọc, Mộng An Nhiên theo sau Tần Mộc, nghe vậy kh khỏi bật cười: "Sở trường á? Hồi cấp ba rõ ràng nướng sườn thành than cơ mà."
"Hồi đó là chưa kinh nghiệm mà, đã đặc biệt luyện tập vì em , lần này chắc c nướng ra màu sắc hấp dẫn, thôi là em đã thèm ăn lắm ."
Mộng An Nhiên nhướng mày, cố ý trêu chọc : "Nếu nướng cháy thì ?"
Tần Mộc quay đầu cô, trong mắt mang theo ý cười: “Vậy… sẽ ăn phần cháy, em ăn phần ngon.”
Mộng An Nhiên kh nhịn được bật cười thành tiếng: “Đây là nói đó nha.”
Hai đến trước bếp nướng, Liễu Chi đã hăm hở xiên đồ ăn, còn Minh Cảnh thì phụ trách nhóm lửa.
Th họ tới, Liễu Chi lập tức đưa một nắm xiên thịt: “Nào nào nào, tự làm , làm thì mới ăn chứ!”
Tần Mộc nhận l xiên thịt, thuần thục quét dầu, rắc gia vị, động tác dứt khoát.
Mộng An Nhiên đứng bên cạnh, sườn mặt nghiêm túc của , trong lòng đột nhiên dâng lên một tia ấm áp khó tả.
“Ây da, Tần thiếu gia đây là thủ pháp luyện qua à?” Minh Cảnh trêu chọc.
Tần Mộc kh ngẩng đầu, giọng ệu bình thản: “Đương nhiên , đặc biệt học cho một nào đó.”
Vành tai Mộng An Nhiên hơi nóng lên, cô giả vờ kh nghe th, cúi đầu l đồ uống.
Liễu Chi xích lại gần, cười hì hì huých vào vai cô: “Này, cái bầu kh khí ngọt như mật này của hai , định khi nào thì đăng ký kết hôn đ?”
Mộng An Nhiên vặn nắp chai, thản nhiên uống một ngụm: “Đăng ký kết hôn gì chứ? Còn chưa đến bước đó đâu.”
“Thôi !” Liễu Chi trợn trắng mắt, “Hai quen nhau bao nhiêu năm , cũng yêu nhau bao nhiêu năm , đăng ký kết hôn chẳng là chuyện sớm muộn ? Mau xếp lịch trình vào !”
Mộng An Nhiên kh đáp lời, khóe môi chỉ hơi nhếch lên.
Gió đêm nhẹ thổi, than củi tí tách cháy, hương thơm của thịt nướng dần lan tỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-286.html.]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tần Mộc đưa sườn cừu đã nướng chín tới trước mặt Mộng An Nhiên, bề mặt vàng óng ánh rắc thêm thì là và ớt bột, hương thơm nức mũi.
“Thử xem?” Trong mắt lộ rõ vẻ mong chờ.
Mộng An Nhiên nhận l, cắn một miếng, ngoài giòn trong mềm, nước thịt đầy đặn, quả thật đã tiến bộ hơn hồi cấp hai kh chỉ một chút.
“Thế nào?” Tần Mộc chăm chú biểu cảm của cô.
Mộng An Nhiên cố tình chậm rãi nhai hết, mới gật đầu: “Cũng tạm được.”
Tần Mộc bật cười ngay: “Chỉ là tạm được thôi ?”
“Ừm, miễn cưỡng ăn được.” Mộng An Nhiên giả vờ lạnh nhạt, nhưng trong mắt lại kh giấu được ý cười.
Tần Mộc vươn tay xoa xoa tóc cô: “Khẩu xà tâm phật.”
Liễu Chi bên cạnh khoa trương ôm mặt: “Ây da, mắt ! Cái 'cẩu lương' này chói mắt quá!”
Minh Cảnh cười đưa cho cô một xiên nấm nướng: “Ăn của !”
Liễu Chi cười tủm tỉm nhận l, ánh mắt Minh Cảnh như muốn kéo tơ, “Ây da, suýt nữa quên cũng là ‘đối tượng’ !”
“Hửm?” Minh Cảnh nhướng mày, ánh mắt tỏa ra vài phần nguy hiểm, “Quên ‘đối tượng’ à? Xem ra tối nay giúp nhớ kỹ ểm này, đỡ để hôm nào đó lại quên, chạy ra quán bar tìm trai bao.”
Biểu cảm của Liễu Chi lập tức đ cứng trên mặt, cô nịnh nọt ôm l cánh tay Minh Cảnh, “Sai sai , chuyện đó là từ m năm trước , vẫn còn nhớ vậy chứ! Với lại, lúc đó em chỉ nói bâng quơ thôi, cũng đâu!”
“ còn thật sự muốn à?” Minh Cảnh nhếch môi, ánh mắt hung dữ như muốn ăn thịt .
“Kh ! Tuyệt đối kh ! Một cô gái trong sáng xinh đẹp như em thể quán bar chứ!”
Tần Mộc và Mộng An Nhiên ở một bên đôi tình nhân nhỏ cãi nhau, kh nhịn được cười.
Đôi bạn th mai trúc mã xưng gọi đệ bao nhiêu năm, giờ đây cũng coi như “liễu ám hoa minh”, đã bước lên con đường hạnh phúc.
Sau khi ăn no nướng BBQ, mọi lại cầm rượu và đồ uống vào lều, chơi cờ cá ngựa.
Khi kh khí đang náo nhiệt thì Mộng Vinh lại gọi ện thoại cho Mộng An Nhiên.
“An Nhiên, em trai con tính khí hơi lớn, bố thay nó xin lỗi con.”
Mộng An Nhiên khẽ cong môi, giọng nói pha lẫn một tia ý cười dịu dàng: “Kh đâu ạ, muộn thế này bố vẫn chưa nghỉ ngơi?”
“Tiểu Hồng ra ngoài tìm chó, hơn hai tiếng kh th về nhà, ện thoại cũng kh mang theo, bố vừa mới tìm được nó về.”
Ánh mắt Mộng An Nhiên hơi tối lại, tùy tiện hỏi: “Tìm th Tiểu Tuyết chưa ạ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.