Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 346:
Đợi mọi lật xem xong, Mộng An Nhiên mới lên tiếng: “Đây là phương án truyền th do bộ phận PR của Tập đoàn Ruiming đưa ra liên quan đến d tiếng thương hiệu Phượng Hoàng Luân, mọi thể xem qua.”
Mọi ban đầu tưởng chỉ là một văn bản tuyên bố đơn giản gì đó, nhưng càng xem, mắt họ chợt trợn tròn.
Thay lốp miễn phí?
Tặng dịch vụ bảo dưỡng lốp?
Đảm nhận toàn bộ chi phí y tế cho nạn nhân tai nạn?
Điều này khác gì tặng tiền?!
Mộng An Nhiên ềm tĩnh dựa vào ghế văn phòng, giọng nói lạnh lùng và bình thản: “L lại d tiếng chia làm ba bước. Thứ nhất, c bố lời xin lỗi trên toàn mạng, nhấn mạnh rằng mặc dù sự việc kh liên quan trực tiếp đến Phượng Hoàng Luân, nhưng chúng vẫn cảm th vô cùng áy náy. Thứ hai, chịu toàn bộ chi phí y tế của nạn nhân, xoa dịu cảm xúc của nạn nhân và gia đình họ. Thứ ba…”
Cô hơi ngừng lại, ánh mắt quét qua từng vị giám đốc cấp cao mặt, đôi môi đỏ khẽ mở: “Thứ ba, khởi động ‘Kế hoạch An Tâm’ – tất cả khách hàng đã mua lốp xe Phượng Hoàng Luân đều thể được hưởng một lần kiểm tra an toàn và dịch vụ bảo dưỡng lốp miễn phí. Nếu phát hiện vấn đề chất lượng, chúng sẽ vô ều kiện thay lốp mới, đồng thời tặng kèm ba năm dịch vụ cứu hộ đường bộ.”
Phòng họp im phăng phắc.
Giám đốc tài chính kh kìm được lên tiếng: “Tổng giám đốc An, chi phí này quá cao kh? Chỉ riêng hạng mục kiểm tra miễn phí này, ước tính đã chi ra –”
“So với chi phí, ều quan trọng hơn lúc này là l lại niềm tin của tiêu dùng.” Mộng An Nhiên ngắt lời ta, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, “Nếu c ty thiếu vốn lưu động, tất cả chi phí y tế cho nạn nhân cùng chi phí kiểm tra và thay lốp miễn phí sẽ do cá nhân tạm ứng trước.”
Cô ngồi thẳng , khuỷu tay chống trên bàn họp: “Ngoài ra, bộ phận marketing lập tức lên kế hoạch cho một hoạt động ‘Hội thảo c ích lái xe an toàn’, mời chuyên gia an toàn giao th, tổ chức lưu động tại các thành phố lớn trên cả nước, và mỗi buổi đều phát trực tiếp trên toàn mạng. Nhớ kỹ, đây kh là hoạt động thương mại, tất cả chi phí sẽ do chính chịu trách nhiệm.”
Mộng Vinh dáng vẻ quyết đoán của con gái, trong mắt xẹt qua vẻ hài lòng. Ông khẽ ho một tiếng bổ sung: “Cứ làm theo những gì An Nhiên nói. Các phòng ban nộp phương án cụ thể trước khi tan làm hôm nay.”
Sau cuộc họp, Mộng An Nhiên đứng một trước cửa sổ kính.
Điện thoại rung lên, là tin n từ Lâm Nhân Thành: [Tập đoàn Đỉnh Phong vừa đưa tin, muốn hòa giải.]
Cô cười lạnh một tiếng, trả lời: [Nói với bọn họ, tòa án gặp.]
--- Chương 229 ---
Màn mưa
Trận mưa lớn cuối cùng trước khi mùa thu kết thúc đến bất ngờ và dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-346.html.]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mưa như trút nước cuốn trôi mọi âm th của thành phố, bao trùm toàn bộ Kinh thị trong màn mưa.
Như thể muốn cuốn sạch những tội lỗi và bóng tối nào đó.
Nước mưa rơi như chuỗi hạt đứt dây, lộp bộp đập vào mặt s.
Kha Nại kh che ô, chiếc sơ mi trắng trên đã ướt sũng, dính vào , làm nổi bật đường eo săn chắc.
tháo kính ra, mặc cho nước mưa xối xả vào mặt, như thể làm vậy thể gột rửa sự mệt mỏi tích tụ trong lòng suốt m tháng qua.
Lối ven s vắng t, chỉ tiếng bước chân cô độc của chìm trong tiếng mưa.
Đi dọc theo lối , đình nghỉ cuối con s này ẩn hiện trong màn mưa.
Kha Nại nheo mắt lại, mơ hồ th một bóng trắng trong đình, đến gần mới phát hiện đó là một phụ nữ mặc áo len cổ lọ màu trắng.
“Bác sĩ Kha, dầm mưa sẽ bị cảm đ.”
Giọng nói của Mộng An Nhiên xuyên qua màn mưa, rõ ràng như thể đang ở bên tai.
Đôi môi đỏ nổi bật trong trời tối mịt, chiếc ô đen nghiêng tựa vào bàn đá trong đình, nước mưa chảy dọc theo xương ô, tụ thành một vũng nhỏ dưới chân cô.
Kha Nại dừng lại dưới bậc thang của đình, những giọt nước chảy dọc theo mái tóc của , đôi mắt sau khi tháo kính tr vẻ vô hồn, nhưng lúc này lại lộ ra vẻ ngạc nhiên: “ cô lại ở đây?”
“Đợi đó.” Mộng An Nhiên nghiêng đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, “Trợ lý phòng khám nói hủy bỏ tất cả các cuộc hẹn, nên đoán lại dạo dưới mưa .”
Cô quay đầu, cảnh s bị mưa lớn nhuộm trắng bên ngoài đình, giả vờ than phiền: “ cũng biết chọn chỗ thật, chạy tận ra ngoại ô, để tìm , xe của suýt nữa thì hết ện .”
Kha Nại bước lên bậc thang, đôi giày da ướt sũng để lại vết nước sẫm màu trên sàn gỗ.
Trong đình thoang thoảng mùi nước hoa nhàn nhạt của Mộng An Nhiên, hòa quyện với sự trong lành của nước mưa, kh hiểu lại khiến ta cảm th yên bình.
“Khó cho cô mới tìm được.” vắt khô nước ở vạt áo sơ mi, giọng ệu là sự trêu chọc thoải mái giữa bạn bè.
“Với cái tật xấu của , những nơi thể đến cũng chỉ m chỗ thôi.” Mộng An Nhiên cầm chiếc ô đưa qua, chỉ vào con đường bị màn mưa che phủ, “Xe đậu ở đằng kia, hàng ghế sau khăn sạch và quần áo.”
Kha Nại ngẩn một lát, chằm chằm vào chiếc ô trong tay cô, kh biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau mới nhận l, lời cảm ơn nhẹ đến mức gần như kh nghe th.
Chưa có bình luận nào cho chương này.