Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 363:

Chương trước Chương sau

Đúng lúc này, ện thoại rung lên.

Là tin n của Kha Nại: 【Em đến bệnh viện à?】

Đầu ngón tay Mộng An Nhiên khẽ khựng lại, sau đó trả lời: 【Ừm.】

Kha Nại nh lại gửi thêm một tin nữa: 【Em hận ta, nhưng em vẫn .】

Mộng An Nhiên chằm chằm màn hình một lúc lâu, kh trả lời nữa.

Cô biết kh nên đến, nhưng trong lòng luôn một mối bận tâm nào đó.

lẽ, trong tiềm thức cũng rõ Lục Dật quan tâm đến cô, nhưng sinh ra trong Lục gia kh hiểu tình yêu, càng kh hiểu cách thể hiện tình yêu.

Mới khiến những sự quan tâm đó, biến thành tổn thương.

Tự vấn lương tâm, cô kh muốn Lục Dật chết, ít nhất là kh muốn ta cứ thế dễ dàng bỏ mạng.

Mạng sống đó, đáng lẽ sống vì cô.

Đây là thứ Lục Dật nợ cô.

Cùng lúc đó, trong phòng bệnh.

Lục Dật Lục Hành đẩy cửa bước vào, ánh mắt mong chờ chợt lóe lên vụt tắt, “Cô à?”

“Ừm.” Lục Hành đáp một tiếng, ma xui quỷ khiến thế nào lại nói thêm: “Hôm nay cô bay sang nước A, đã .”

Lục Dật dựa vào đầu giường, làn da trắng như tuyết toát lên một vẻ đẹp yêu dị, ta tự giễu cợt một tiếng, “Cô vẫn hận .”

Lục Hành chằm chằm ta, đôi mắt sâu thẳm khẽ trầm xuống vài phần kh thể nhận ra, như thể bất ngờ trước thần thái và phản ứng của Lục Dật.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tự giễu ư?

Cảm xúc này chưa bao giờ nên xuất hiện trên gương mặt Lục Dật, ta xưa nay luôn ngang ngược, ng cuồng, ên loạn, bao giờ từng tự oán tự trách?

nghĩ gì vậy?” Lục Hành đột ngột hỏi, đối diện với ánh mắt khó hiểu của Lục Dật, ta bổ sung: “Ngày mưa to lái xe lên núi, thật sự là kh muốn sống nữa à?”

Lục Dật rũ mắt, ánh mắt tối sầm lại, đôi môi mỏng tái nhợt thốt ra giọng nói nhạt nhẽo và khẽ khàng: “Kh biết, đột nhiên cảm th bực bội, liền lái xe lên đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-363.html.]

ta cũng kh thể nói rõ cảm giác đó là gì, giống như… sự bực bội kh thể kiểm soát, cơ thể dường như một vài phản ứng kỳ lạ, khiến ta đứng ngồi kh yên, khiến ta khao khát tìm kiếm cảm giác kích thích.

“Thuốc an thần đã dùng chưa?” Lục Hành hỏi thẳng.

Thuốc an thần chưa bao giờ là thứ Lục Hành cưỡng chế tiêm cho Lục Dật, mà là từ năm Lục Dật mười lăm tuổi phát ên làm tổn thương Mộng An Nhiên, ta tự nguyện đề nghị sử dụng thuốc an thần.

Mặc dù cũng những lúc kh kiềm chế được muốn kéo Mộng An Nhiên cùng chết, nhưng số lần cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bằng kh, với tình trạng bệnh của Lục Dật mà nói, lẽ ta và Mộng An Nhiên đã c.h.ế.t từ hơn mười năm trước .

“Dùng . Nhưng cảm giác ngày hôm đó kh giống bình thường.” Lục Dật hồi tưởng lại tình hình lúc đó, vẫn kh thể diễn tả bằng lời, “Khác với sự mất lý trí như mọi khi, giống như… một cơn nghiện bộc phát.”

Lục Hành trầm mặc một lúc lâu, lười phí tâm suy nghĩ kỹ càng, “ lẽ cơ thể đã kháng thuốc an thần , sau này tăng liều lượng lên. nên biết rõ, bất kể làm gì đều kh quản, nhưng giới hạn là kh được làm tổn thương An Nhiên.”

Lục Dật kh nói gì, nếu thể tự do dùng lý trí kiểm soát cơ thể , ta cũng hy vọng cô thể được bình an vô sự.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua tầng mây chiếu xuống bề mặt kiến trúc bảo tàng nghệ thuật Lia, phản chiếu ánh sáng chói mắt.

“Chị hai, đây chính là triển lãm nghệ thuật chị nói ? Hoành tráng quá!” Mộng Trừng Hoành chui ra khỏi taxi, ngẩng đầu triển lãm nghệ thuật, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích.

Hôm nay đặc biệt mặc một chiếc sơ mi màu nhạt và quần tây kiểu dáng trẻ trung, bên ngoài khoác thêm áo khoác gió, tr vừa trang trọng vừa kh mất vẻ năng động của tuổi trẻ.

Mộng An Nhiên liếc một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Đừng làm quá lên thế, bên trong đ lắm, em sát theo chị, đừng chạy lung tung.”

Mộng Trừng Hoằng gật đầu, vốn xa lạ nơi đây, đương nhiên kh thể lạc khỏi chị hai được.

Trong đại sảnh mạ vàng của Bảo tàng Nghệ thuật Lia, tháp champagne phản chiếu ánh sáng từ đèn chùm pha lê.

Mộng An Nhiên trong bộ váy đuôi cá màu x đen, đầu ngón tay khẽ vuốt ve chiếc khuyên tai ngọc bích, nở nụ cười vừa vặn với phụ trách triển lãm đang tới.

“Thưa Anderson, dạo này vẫn khỏe chứ?” Cô bắt tay đối phương, ngoại ngữ trôi chảy mang theo chất giọng đặc trưng của nước A.

Anderson là một đàn da trắng trung niên tóc vàng mắt x, toát lên vẻ nghệ sĩ. Khi gặp Mộng An Nhiên, nở nụ cười chân thành, trên mặt hằn lên những nếp nhăn nhỏ.

“Thưa cô Quyết Nhiên, tác phẩm của cô vẫn được mọi đón nhận như vậy, ngay từ đầu triển lãm đã kh ít hỏi thăm th tin về cô.”

Tác phẩm "Trục Xuất" của Quyết Nhiên được đặt ở vị trí sát tường trong phòng triển lãm, một nơi kh m bắt mắt, nhưng lúc nào cũng đ vây qu chiêm ngưỡng.

Mộng An Nhiên khẽ cười lịch sự, “May mắn được mọi chiếu cố.”

“Chị hai, em thể xem tác phẩm của chị kh?” Mộng Trừng Hoằng kh hiểu hai kia đang lầm rầm nói gì, chỉ muốn tận mắt chiêm ngưỡng kiệt tác của chị hai.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...