Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 397:

Chương trước Chương sau

Tiểu Lý chút ngạc nhiên: “Bây giờ ạ? Nhưng Triệu gia bên đó…”

“Triệu gia kh dám nhúng tay, trừ khi họ cam tâm làm chuyện ngu xuẩn như thiêu thân lao vào lửa.”

Ngày hôm sau, Triệu Minh Hạo nhận được tin tức khi đang ở sân golf.

chằm chằm vào màn hình ện thoại đúng mười giây, đột nhiên ném mạnh gậy golf xuống đất.

“Cái con tiện nhân Mộng An Nhiên này!”

Trợ lý run rẩy đưa khăn tay: “Triệu tổng, Ủy ban Điều tiết Chứng khoán đã cử đến Huy Hoàng , chúng ta cần…”

“Th báo cho phòng pháp chế, chuẩn bị tuyên bố. Một khi Mộng An Nhiên dám lôi Triệu gia vào, lập tức làm rõ mọi quan hệ với Huy Hoàng!” Triệu Minh Hạo kéo khóa áo thể thao xuống đến ngực, trong mắt lóe lên một tia độc ác: “Ngoài ra, liên hệ Giám đốc ngân hàng Trương, nói rằng muốn mời ăn cơm.”

Chiều cùng ngày, tập đoàn Vân Đoan đột nhiên nhận được th báo từ ngân hàng, việc phê duyệt khoản vay cho dự án thành phố phía Nam bị tạm hoãn.

Tần Mộc vẻ mặt hoảng hốt của giám đốc tài chính, ngược lại lại cười.

“Triệu Minh Hạo chỉ chút bản lĩnh đó thôi ? Kh đấu lại An Nhiên thì tức giận đến mức đến gây khó dễ cho ?” Nụ cười của ẩn chứa niềm vui vì Mộng An Nhiên đã làm tốt, và cả sự khinh thường đối với thủ đoạn trẻ con của Triệu Minh Hạo.

“Tần Chủ tịch, bây giờ làm ? Dự án thành phố phía Nam liên quan đến gần mười tỷ thị giá của tập đoàn, nếu kh thể tham gia vào…”

“Triệu Minh Hạo đã coi thường quá kh? Thật sự nghĩ ở Kinh đô chỉ An Nhiên nhiều mối quan hệ ?” Tần Mộc gọi một số ện thoại đã lâu kh liên lạc: “Giám đốc ngân hàng Trương, nghe nói dạo gần đây sức khỏe của ngài kh được tốt lắm ? quen Chủ nhiệm khoa Lý của Hiệp Hòa…”

Điện thoại cúp máy chưa đầy ba mươi phút, việc phê duyệt khoản vay đã kỳ diệu được khôi phục.

Tần Mộc chằm chằm vào tờ đơn quy trình phê duyệt trên màn hình, khóe môi mỏng cong lên một nụ cười phóng khoáng.

Mối quan hệ của kh nhiều bằng An Nhiên, là vì An Nhiên những quen biết trong giới nghệ thuật và giải trí.

Nhưng xét riêng về giới kinh do Kinh đô, phần lớn các nhân mạch là do giới thiệu cho An Nhiên quen biết.

Làm đàn đứng sau An Nhiên kh gì là kh tốt, nhưng mà… thỉnh thoảng thể hiện một chút tài năng cũng kh tệ, đỡ bị khác cho rằng kh xứng với An Nhiên.

Ví dụ như – Đoạn Cảnh Dao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-397.html.]

“An tổng, nghe nói cô chuẩn bị chuyển đến Giang Phán Cửu Hào ? Xem ra, sau này chúng ta sẽ thường xuyên qua lại.”

Vừa bàn xong các vấn đề liên quan đến hợp tác chip, Đoạn Cảnh Dao lại bắt đầu nói chuyện khác với Mộng An Nhiên.

“Diễn xuất của kém xa hai .” Mộng An Nhiên sau khi kết thúc c việc lười biếng kh thèm giả vờ với Đoạn Cảnh Dao, nói thẳng: “Tần Mộc sẽ chuyển đến Giang Phán Cửu Hào sống cùng , nếu kh ngại ngùng thì hoan nghênh đến chơi.”

Khoảnh khắc đó, nụ cười của Đoạn Cảnh Dao cứng lại.

Thật thất bại, mỗi lần ta dùng hết mọi cách để tiếp cận Mộng An Nhiên, đều bị cô vạch trần kh chút thương tiếc và từ chối thẳng thừng.

Cứ như thể ta và Tần Mộc, hoàn toàn kh gì để so sánh.

Mộng An Nhiên thu dọn tài liệu, đứng dậy chuẩn bị rời : “Thôi được , bớt phí tâm tư ở chỗ . Tiệc rượu nhà Minh ngày mai chắc cũng nhận được thiệp mời chứ? Lục Hành và Lục Dật đến kh?”

“Kh rõ.” Đoạn Cảnh Dao xoay chiếc nhẫn trên ngón út, “M ngày nay đều kh liên lạc được với họ, chắc là kh đến đâu.”

Nghe vậy, tim Mộng An Nhiên chùng xuống.

Kh đến thì tốt nhất, đừng phá hỏng kế hoạch cầu hôn của Minh Cảnh.

--- Chương 262 ---

TÌNH CHA KHÔNG NÊN LÀ NỖI LO CỦA CON

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chuyện của Mộng Trăn thì kh suôn sẻ như vậy.

Buổi tối được Tần Mộc đưa về Lê Hoa Viên, Mộng An Nhiên vừa uống c an thần do dì giúp việc mang đến, vừa nhận được cuộc gọi khóc lóc từ Mộng Trăn.

“An Nhiên, em làm bây giờ…”

Giọng Mộng Trăn nghẹn ngào, đứt quãng kể lại toàn bộ tình hình buổi tối hôm qua khi cô bàn bạc với bố mẹ cho Mộng An Nhiên nghe.

Đại khái là, khi nhắc đến việc từ chức bác sĩ để theo đuổi ước mơ, Mộng Vinh vẫn vui vẻ bày tỏ sự ủng hộ.

Nhưng khi Mộng Trăn nhắc đến chuyện cô đang yêu Tiêu Hàn, Mộng Vinh lập tức đổi sắc mặt giận dữ mắng: “Kh được, bố kh đồng ý! Cái thằng nhóc l vàng đó gì tốt? Sự nghiệp thành c thì ? Nó kém con m tuổi, con trai nhỏ tuổi tư tưởng chưa trưởng thành, kh biết chăm sóc khác. Yêu nó, con chắc c sẽ mệt mỏi! Con theo đuổi ước mơ thì kh thể ở lại Kinh đô ? Nhất thiết đến Hải Thành tìm nó, nơi đất khách quê , lỡ chuyện gì uất ức thì biết tìm ai mà than khóc?”

Dù Mộng Trăn nói tốt cho Tiêu Hàn thế nào chăng nữa, Mộng Vinh vẫn cứ kiên quyết phản đối, một tiếng "thằng đầu vàng", hai tiếng "thằng đầu vàng", nói gì cũng kh đồng ý.

Nghe xong nỗi khổ của Mộng Trăn, Mộng An Nhiên kh những kh tỏ vẻ đồng cảm, ngược lại còn cười thích thú.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...