Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 485:
Huống hồ, khi Mộng An Nhiên vừa về Mộng gia, Lục Hành còn từng thử đến tận nhà cướp , thái độ cực kỳ tồi tệ.
Mộng Vũ Thư đứng dậy, đảm nhiệm việc múc c cho mọi , thong thả nói: “Chúng ta là một nhà, nhưng cũng là những cá thể độc lập, những mối quan hệ xã giao khác nhau.”
Bát c đầu tiên, đặt trước mặt Mộng An Nhiên. em gái mỉm cười dịu dàng: “An Nhiên nên đối xử với ai như thế nào, đó là quyền của em .”
Lục Hành và Lục Dật đối với Mộng gia chỉ là xa lạ, giao ểm duy nhất nằm ở Mộng An Nhiên.
Mộng An Nhiên hận họ, yêu họ, đều là quyền cá nhân của cô.
Với tư cách là nhà, kh can thiệp, kh đánh giá chính là sự tôn trọng lớn nhất.
“Cảm ơn .” Mộng An Nhiên đáp lại một nụ cười, cầm thìa cúi đầu uống c.
Rõ ràng chưa nói gì cả, nhưng trai dường như đã ra mối quan hệ giữa cô và Lục Hành đã những thay đổi tinh vi.
Thật kỳ lạ, lẽ Mộng Vũ Thư vốn dĩ đã luôn quan sát tinh tế như vậy.
“À đúng , mang chút đặc sản từ Hải Thành về.” Mộng Trăn đổi chủ đề, phá vỡ bầu kh khí lạnh lẽo: “Tiêu Hàn còn chuẩn bị quà năm mới cho mọi , để trên xe .”
“Ê, Tiêu Hàn về ăn cơm với gia đình , vậy còn Tần Mộc thì ?” Tô Uyển Mạn đột nhiên nhớ ra vấn đề này, về phía Mộng An Nhiên: “Vợ chồng nhà họ Tần kh du lịch khắp thế giới ? kh cho hai em Tần Mộc cùng đến ăn cơm?”
“Bác trai bác gái đang trên máy bay .” Mộng An Nhiên đặt thìa c xuống, lau miệng, tiếp tục nói: “Còn đón cả bà ngoại của Tần Mộc về ăn Tết cùng, lát nữa hai em họ đón ở sân bay.”
“Vợ chồng Tần Hoa về nước à?” Ánh mắt Mộng Vinh lập tức sáng lên: “Vậy thể nhân cơ hội này gặp mặt, bàn chuyện hôn sự của con với Tần Mộc kh?”
Mộng An Nhiên: ???
Rốt cuộc bố sốt ruột muốn gả con gái đến mức nào vậy?
Tô Uyển Mạn tiếp lời: “Nói hai đứa xem, quen nhau bao nhiêu năm , cũng yêu nhau năm năm . ta Chi Chi với Tiểu Kính đã kết hôn , hai đứa vẫn chưa tin tức gì cả.”
Mộng An Nhiên im lặng cúi đầu uống c, thực sự kh ngờ rằng một ều kiện như cũng thể rơi vào cảnh bị bố mẹ giục cưới.
“Còn con nữa.” Ánh mắt Mộng Vinh đột nhiên chuyển sang Mộng Vũ Thư đang ngồi xem kịch bên cạnh: “Nói xem con , hai mươi lăm tuổi đầu , đến tay con gái còn chưa nắm, khi nào mới chịu dẫn một cô gái về cho bố mẹ gặp mặt đây?”
Mộng Vũ Thư lập tức kh cười nổi nữa, lẳng lặng dời ánh mắt , lầm bầm một câu: “Thời kỳ sự nghiệp đang lên mà, lập nghiệp trước mới lập gia đình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-485.html.]
“Lập nghiệp xong cũng đối tượng nguyện ý cùng con lập gia đình chứ!” Mộng Vinh kh chút nể nang mà vặn lại một câu: “Hai em con đúng là y hệt nhau, mãi mãi chỉ biết nói thời kỳ đang lên, thời kỳ đang lên. Một bên là tài phiệt giới kinh do, một bên là ảnh đế giới giải trí, còn muốn lên đến đâu nữa?”
“Đợi con trở thành giàu nhất Kinh Thị.” Mộng An Nhiên thản nhiên nói.
Mộng Vũ Thư nh chóng tiếp lời: “Đợi con giành được Grand Slam.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Hai đứa này” Mộng Vinh với vẻ mặt muốn giục mà kh tìm được lời nào, khiến mọi bật cười.
Trong phòng trà cách phòng riêng một cánh cửa.
Lục K Thành rót nước nóng bỏng vào ấm trà, hơi nước nghi ngút làm mờ tầm của cô. Cách một cánh cửa gỗ chạm khắc, tiếng nói cười vui vẻ của gia đình Mộng gia kh ngừng vọng đến.
“Vũ Thư à, con gái của bạn bố trạc tuổi con đó, hay con tr thủ gặp mặt thử xem ?”
“Bố ơi, cái thái độ giục cưới của bố còn đáng sợ hơn cả tiêu đề của m trang tin tức lá cải.”
Cốc thủy tinh trong tay cô run rẩy khẽ.
Những cuộc trò chuyện gia đình bình thường như vậy, đối với cô mà nói lại giống như câu chuyện từ một thế giới khác.
Kể từ khi rời khỏi Mộng gia, cô chưa bao giờ nghe th ai nói chuyện với bằng giọng ệu thân mật như thế nữa.
Tất cả hạnh phúc đó, vốn dĩ đều thuộc về cô, là do cô đã kh biết trân trọng.
Điện thoại trong túi rung lên, một tin n từ số lạ gửi đến: [Mộng An Nhiên trước hết đã đánh cắp mười bảy năm vinh hoa phú quý của cô, lại cướp những thân yêu thương cô, cô ta đã tất cả, còn cô thì chỉ thể làm một phục vụ bưng trà rót nước. Trong ngăn kéo đựng trà một viên thuốc trắng, chỉ cần cho vào cốc trà của Mộng An Nhiên, cô sẽ nhận được một triệu tệ.]
Lục K Thành siết chặt ện thoại, qua lỗ chạm khắc trên cánh cửa, cô th Mộng An Nhiên đang cười tránh né ngón tay chọc vào trán của Tô Uyển Mạn, chiếc váy đỏ trên cô giống như một ngọn lửa ấm áp.
Lục K Thành sờ vào viên thuốc trong ngăn kéo, nắm chặt trong lòng bàn tay, lớp vỏ nhựa lạnh lẽo làm lòng bàn tay cô đau nhói.
“Trà Long Tỉnh đã xong chưa?” Quản lý thúc giục ở ngoài cửa.
“Sắp xong .” Lục K Thành trả lời theo phản xạ.
Cô hít sâu một hơi, pha trà lại. Khi đẩy cửa bước ra, trên mặt đã nở nụ cười chuyên nghiệp.
th gương mặt quen thuộc đó, tất cả nhà họ Mộng đều kinh ngạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.