Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 540:
Cuối cùng trên mặt Tần Mộc cũng hiện lên nụ cười, đưa tay kéo cô gái vào lòng, một tay khác véo cằm cô, ngữ khí ám : “Vậy thì… tối nay làm chút chuyện thoải mái ?”
Tay Mộng An Nhiên bám l cổ : “Hay là, cùng nhau ngâm suối nước nóng một lát?”
Hiếm khi cô kh ngại ngùng, thậm chí còn tích cực mời gọi nhiệt tình, Tần Mộc thể kh nể mặt chứ?
Ngay lập tức ôm cô lên, về phía suối nước nóng riêng.
ta thường nói, kh cãi vã kh nghĩa là tình cảm ổn định, cãi vã xong vẫn tiếp tục yêu bạn, đó mới là tình yêu lâu bền.
Hai mươi m năm chưa từng tr chấp, lần này sự bộc lộ cảm xúc đột ngột, khiến Tần Mộc càng hiểu rõ suy nghĩ của Mộng An Nhiên, cũng càng xác nhận cô yêu .
Khi ra khỏi bể nước nóng, Mộng An Nhiên đã toàn thân mềm nhũn, dựa vào lòng Tần Mộc lơ mơ buồn ngủ.
Sự thật chứng minh khi mệt mỏi, tốt nhất là kh nên vận động, cô chỉ cảm th đầu óc nặng trĩu.
Sau khi mặc quần áo cho cô, Tần Mộc bế cô lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Đang định dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị cho chuyến leo núi ngày mai, vô tình phát hiện trong túi cô một hộp sắt hình vu kích cỡ bằng hộp nhẫn.
Mở ra, bên trong là một chồng gi gói kẹo đầy màu sắc – chính là gi gói của hộp kẹo đã tặng cô.
Tần Mộc liếc cô gái đang ngủ say trên giường, kh nhịn được tò mò, đếm chồng gi gói kẹo đó một lượt.
Nhưng lại th dưới chồng gi gói kẹo đó hai chiếc nhẫn bạc.
Rõ ràng thể th là nhẫn đôi, kh hề đính đá quý nào, nhưng kiểu dáng thiết kế và đường nét chạm khắc đều vô cùng tinh xảo.
kinh ngạc l chiếc nhẫn nam ra, hồi hộp đeo vào ngón áp út của , nhưng kích thước kh vừa.
Khoảnh khắc đó, một góc nào đó trong trái tim Tần Mộc lặng lẽ sụp đổ.
Nếu là chiếc nhẫn tặng cho , tại ngay cả kích thước cũng kh làm đúng?
Nếu kh là chiếc nhẫn tặng cho , thì còn thể tặng cho ai?
trên giường vô thức lật , phát ra chút tiếng động. Tần Mộc giật , th cô chưa tỉnh, nhẹ nhàng cất chiếc nhẫn trở lại hộp sắt.
Mang theo trái tim thấp thỏm bất an, nằm xuống bên cạnh cô, tắt đèn, ôm cô vào lòng.
Mùi hương và hơi ấm quen thuộc bao trùm, Mộng An Nhiên theo bản năng rúc sâu vào lòng , hoàn toàn kh biết suy nghĩ của trai lúc này phức tạp đến nhường nào.
Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-540.html.]
Ánh nắng ấm áp xuyên qua khe hở của rèm tre, Mộng An Nhiên bị ánh nắng chói mắt làm cau mày, rúc vào lòng Tần Mộc.
Cảm th cô gái cứ mãi rúc vào lòng , Tần Mộc vô thức ôm chặt l cô, bàn tay lớn nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy cô.
Thời gian buổi sáng tốt đẹp bị tiếng gõ cửa làm gián đoạn, Mộng Trừng Hồng ở ngoài cửa vừa gõ vừa gọi: “Chị hai! Mộc! Dậy ! Nói là hôm nay leo núi mà, mau dậy sớm xuất phát nào!”
Mộng An Nhiên đầy vẻ oán giận ngồi dậy, nâng cao giọng nói với ra ngoài cửa: “Biết , mọi cứ ăn sáng trước , lát nữa tập trung ở đại sảnh.”
“Được thôi!” Dịch vụ gọi dậy của Mộng Trừng Hồng hoàn thành xuất sắc, ta bước đầy phấn khích về tìm chị cả ăn sáng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trong phòng, Tần Mộc cưng chiều xoa xoa đầu cô gái, th vẻ mặt u oán của cô kh khỏi buồn cười: “Tại , tối qua đã hành hạ em quá lâu, khiến em kh đủ thời gian nghỉ ngơi.”
Mộng An Nhiên nghiêng đầu trực tiếp đổ lên vai , mềm nhũn như một vũng nước: “Mệt quá, kh bánh mì sandwich thì kh dậy nổi đâu.”
Tần Mộc khẽ cười, cúi đầu hôn lên trán cô: “Lát nữa xuống bếp làm cho em, em mau dậy đánh răng rửa mặt , đừng để Kha Nại với mọi đợi lâu.”
“Được.” Mộng An Nhiên vươn vai, cuối cùng cũng chịu lật xuống giường.
Cô khoác một chiếc áo khoác dệt kim, thẳng vào phòng vệ sinh. Khi ngang qua tủ đựng đồ, cô chợt tinh ý nhận ra vị trí của chiếc ba lô đã thay đổi.
Cô quay đầu Tần Mộc đang mặc quần áo, " yêu, lục túi em à?"
Tần Mộc bỗng dưng th chột dạ kh hiểu vì , xoa mũi, "Ừm, tối qua dọn dẹp hành lý một chút."
Mộng An Nhiên nheo mắt, chầm chậm tới trước mặt , ánh mắt nguy hiểm đánh giá : " mở cái hộp sắt trong túi em ra kh?"
--- Chương 357 ---
Tần Mộc từ từ dời tầm mắt, môi mím chặt coi như ngầm thừa nhận.
kh để ý, tai Mộng An Nhiên đang dần đỏ lên. Chỉ nghe th cô tiếp tục hỏi: "Vậy... biết bên trong gì à?"
Tần Mộc "ừm" một tiếng, trong lòng hơi mong An Tiểu Nhiên thể chủ động nói cho biết, cặp nhẫn đó rốt cuộc là tặng ai.
Kết quả Mộng An Nhiên đ.ấ.m một quyền lên vai , oán trách nói: " thể tùy tiện xem đồ của em!"
Tần Mộc nắm tay cô kéo ra sau, cô gái liền ngã nhào vào lòng . cúi đầu cô, giọng ệu càng thêm u oán: "An Tiểu Nhiên, em bắt đầu giấu giếm bí mật đ à?"
Mộng An Nhiên giả vờ tức giận lườm một cái, "Dù thân mật đến m cũng cho đối phương chút kh gian riêng tư chứ?"
"Ồ." Tần Mộc đáp một tiếng qua loa, rõ ràng là kh nghe lọt tai, tự truy hỏi: "Vậy nhẫn là tặng ai?"
Mộng An Nhiên cười xảo quyệt, " đoán xem."
Chưa có bình luận nào cho chương này.