Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 545:

Chương trước Chương sau

Mộng Vũ Thư kh đáp lời, chỉ quay về phía ểm b.ắ.n tiếp theo.

Kỷ Lan cũng kh tức giận, chậm rãi theo, giống như một con mèo đang rình mồi.

“Nghe nói trường trượt tuyết gần đây mở một đường trượt khó.” Cô tiếp tục chủ đề, “Mộng lão sư hứng thú cùng kh?”

Mộng Vũ Thư bình thản lùi lại một chút, “Xin lỗi, ngày mai vào đoàn làm phim.”

“Kh trùng hợp vậy ?” Kỷ Lan chỉnh lại chiếc khăn choàng l chồn trên vai, móng tay dài đính kim cương phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới nắng, “Vậy để hôm khác…”

“Hôm khác cũng kh rảnh.”

Một giọng nữ trong trẻo đột nhiên chen vào.

Hàn Nghệ Đồng đứng ở lối vào khu vực ngoài trời, mặc một bộ vest đen gọn gàng, tay cầm một ly Americano đá.

Ánh mắt cô lướt qua Kỷ Lan, một tia mỉa mai chợt lóe lên trong mắt.

--- Chương 360 ---

giỏi tấn c hơn cô

Kỷ Lan hất mái tóc dài trên vai, nhướng mày Hàn Nghệ Đồng, “Trùng hợp vậy , Hàn tiểu thư quen Mộng lão sư?”

“Kh quen.” Hàn Nghệ Đồng lắc lắc ly nước, “Nhưng quen em gái của .”

Mộng Vũ Thư vốn dĩ còn chút ngạc nhiên khi th Hàn Nghệ Đồng, nghe th câu này lập tức hiểu ra.

Thì ra là bạn của An Nhiên, thảo nào hôm qua ngửi th mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc trên .

“Dù là em gái cũng kh tư cách can thiệp vào vòng bạn bè của trai chứ?” Kỷ Lan kh để tâm, khiêu khích nhếch khóe môi đỏ mọng: “Huống hồ, cô chỉ là bạn của em gái .”

Hàn Nghệ Đồng từ trước đến nay khinh thường tr cãi với những cái gọi là “tiểu thư d tiếng” này, một đám c tử bột vô dụng chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, đầu óc rỗng tuếch, kh đáng để cô lãng phí thời gian.

Nhưng trùng hợp thay, hôm nay cô rảnh.

Cô chậm rãi bước ra, đôi bốt ngắn giẫm trên tuyết phát ra tiếng lạo xạo, “Kỷ tiểu thư, cô lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm , trước khi ‘săn tình’ kh bao giờ ều tra bối cảnh ? Cô biết Mộng Vũ Thư là ai kh?”

Kỷ Lan bất cần vắt tay, “Ảnh đế mới nổi trong giới giải trí, thì chứ? Nghệ sĩ kh được yêu đương à?”

Hàn Nghệ Đồng cười khẩy, đứng trước mặt Kỷ Lan lạnh lùng nói: “Em gái là chủ sở hữu khu nghỉ dưỡng này, trai ruột của Mộng An Nhiên.”

Biểu cảm của Kỷ Lan lập tức cứng đờ.

Cô đương nhiên biết Mộng An Nhiên, cái tên này trong giới kinh đô trọng lượng đủ để khiến hầu hết mọi tránh xa ba mét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-545.html.]

Ngay cả cha hỗn láo chỉ biết ham mê nữ sắc của cô cũng kh ngừng dặn dò, dù cô chơi bời ở ngoài thế nào, tuyệt đối đừng chọc vào Mộng An Nhiên và của Mộng An Nhiên.

Vì vậy, dù Tần Mộc là một đàn chất lượng nổi tiếng trong giới, cô cũng chưa bao giờ ý định đào góc tường.

Ai ngờ được, lại chọc trai của Mộng An Nhiên…

Hàn Nghệ Đồng cúi ghé vào tai Kỷ Lan, dùng giọng nói chỉ hai nghe th, “Những trò vặt vãnh của cô, trước mặt nhà họ Mộng thì nên dẹp bớt .”

Mộng Vũ Thư vẫn giữ nụ cười lịch thiệp, dường như cuộc đối thoại này kh liên quan gì đến . phủ lớp tuyết trên cung, Hàn Nghệ Đồng: “Hàn tiểu thư, cô biết chơi cờ vây kh?”

Hàn Nghệ Đồng thu lại ánh mắt lạnh lẽo, chuyển tầm đối diện với Mộng Vũ Thư: “Chỉ biết sơ qua thôi.”

“Làm một ván?”

vinh hạnh.”

Hai rời trước sau, để lại Kỷ Lan đứng bơ vơ giữa gió.

Phòng cờ vây nằm ở tầng cao nhất của Nhật Thịnh Các, bên ngoài là dãy núi tuyết kéo dài, bên trong đốt hương trầm thoang thoảng.

Mộng Vũ Thư quỳ gối trước bàn cờ, ngón tay thon dài l ra một quân đen từ hộp cờ, nhẹ nhàng đặt vào vị trí .

“Mời Hàn tiểu thư trước.” ngẩng đầu, giọng nói ôn hòa.

Hàn Nghệ Đồng ngồi đối diện , ngón tay kẹp một quân trắng, suy nghĩ một lát, đặt quân vào Thiên Nguyên.

“Khách sáo , gọi là tên thôi.” Cô nói, “ và An Nhiên quen nhau nhiều năm , kh biết cô nhắc đến với kh.”

Mộng Vũ Thư khóe môi khẽ nhếch: “Cô ít khi nhắc đến bạn bè, nhưng tối qua nói, rằng một bạn tốt đến.”

Hàn Nghệ Đồng nhướng mày: “Cô nói thế nào?”

“Cô nói ” Mộng Vũ Thư dường như do dự một chút, sau đó bắt chước giọng ệu của Mộng An Nhiên nói: “Cô bạn đó của em tính tình thẳng t đến mức muốn san phẳng giới thương trường, nếu nghe cô nói gì khó nghe thì đừng để ý.”

Hàn Nghệ Đồng bật cười một tiếng, “Đúng là lời cô sẽ nói.”

Quân đen rơi xuống, giọng Mộng Vũ Thư vẫn bình tĩnh: “Vậy, cô và em gái quen nhau thế nào?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hàn Nghệ Đồng chằm chằm vào bàn cờ, ngón tay kẹp quân trắng khẽ gõ nhẹ mặt bàn.

“Hồi cấp hai, làm mẫu ảnh, bị một cái gọi là ‘nhiếp ảnh gia’ lừa đến khách sạn.” Giọng cô bình thản, như đang kể chuyện của khác, “ ta bỏ thuốc , suýt nữa bị ta giở trò đồi bại.”

Tay Mộng Vũ Thư đặt quân cờ hơi khựng lại.

“Lúc đó An Nhiên tình cờ tham gia một bữa tiệc ở khách sạn đó, ngang qua hành lang nghe th động tĩnh, liền đạp cửa x vào.” Khóe môi Hàn Nghệ Đồng cong lên một nụ cười, “Kẻ khốn đó bị cô dùng gạt tàn đập đến m.á.u chảy đầu rơi, cuối cùng còn bị đưa vào đồn cảnh sát.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...